Bạn Trai Do Nhà Trường Phát - Chương 47.1: Rung Động

Cập nhật lúc: 17/04/2026 12:02

Khi hoàng hôn buông xuống, căn ký túc xá bắt đầu lan tỏa hơi thở của cuộc sống đời thường, quyện trong hương thơm mời gọi của thức ăn, nhuộm lên ngôi trường tĩnh mịch chút phong vị của thế gian.

Tạ Y Vân không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra sau khi Vương Dư che mặt bỏ đi, đương nhiên cô vẫn đoán rằng anh ta vì quá cảm động nên đã tìm một góc vắng vẻ nào đó để khóc một trận.

Nhưng chuyện đó giờ không còn quan trọng với cô nữa, toàn bộ sự chú ý của cô lúc này đều đổ dồn vào nồi canh sườn sắp ra lò. Cơn đói đã lâu không gặp đang cuốn phăng lý trí của cô đi xa.

Cô ngồi yên bên bàn, đợi Đỗ Vũ Phi bận rộn dọn bữa tối ra --- không phải cô không muốn giúp, mà là thái độ từ chối của Đỗ Vũ Phi quá kiên quyết, cứ như thể sợ khói lửa nhân gian sẽ làm bỏng tay cô vậy, anh năm lần bảy lượt yêu cầu cô chỉ việc ngồi chờ ăn là được.

Tất nhiên, đi kèm đó là một mớ "thính" ngọt lịm, khiến Tạ Y Vân muốn phát ngấy.

Thử hỏi ai có thể từ chối một Đỗ Vũ Phi đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy mong đợi, dùng chất giọng trầm thấp như tiếng rung của dây đàn để thốt ra những lời kiểu:

"Vân Vân, chỉ cần nhìn em là anh thấy tràn đầy sức mạnh"

"Vân Vân không muốn nhìn anh sao?"

"Nếu Vân Vân bị hơi nóng làm bỏng, anh sẽ đau lòng lắm"?

Ít nhất thì Tạ Y Vân không làm được.

Cô chống cằm nhìn Đỗ Vũ Phi bận rộn không ngơi tay, thi thoảng lại nhận được cái nhìn đong đầy tình cảm nồng nàn của anh. Anh khẽ chớp mắt, tựa như phủ thêm một lớp si rô ngọt đến phát sợ lên trên một viên kẹo vốn đã ngọt sẵn, khiến tim cô lịm đi, cảm thấy có chút quá tải vì sự ngọt ngào này.

Dường như từ khi mình đáp lại anh ấy là "bé cưng" của mình, anh ấy bỗng trở nên tự nhiên hẳn ra, dù là lời đường mật hay mấy biểu cảm nhỏ, thậm chí cả...

"Vân Vân, em nếm thử xem." Đỗ Vũ Phi khẽ thổi thìa canh cho đến khi làn hơi nóng có thể thấy bằng mắt thường dịu hẳn đi, mới nhẹ nhàng đưa đến trước mặt Tạ Y Vân. Anh nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh, miệng không quên dỗ dành: "A nào----"

Tạ Y Vân nhìn thìa canh thơm nức mũi trước mặt vài giây rồi khuất phục.

Cô cúi đầu nhấp một ngụm. Nhiệt độ vừa vặn, vị ngọt thanh của xương hòa quyện với mùi thịt hầm nhừ...

Tạ Y Vân quẳng hết mấy tạp niệm lúc nãy ra sau đầu, ngước nhìn Đỗ Vũ Phi, chẳng tiếc lời khen ngợi: "Ngon tuyệt cú mèo! Vũ Phi, anh giỏi quá!"

Tạ Y Vân hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của mình lúc này giống hệt ánh mắt đầy sao của Đỗ Vũ Phi lúc trước. Chính vì thế, Đỗ Vũ Phi khi bị cô nhìn như vậy bỗng chốc trở nên nghẹn lời.

Có thứ gì đó nương theo ánh mắt của cô đang len lỏi vào cơ thể anh, lan tỏa qua huyết quản, leo qua các cơ quan, mang theo những cảm xúc được chôn giấu sâu kín nhất, tiến thẳng về phía trái tim. Cuối cùng, nó đá văng chiếc khóa hờ hững kia ra, lấp đầy toàn bộ trái tim anh.

Một cảm giác sung mãn và tràn trề mà trước khi gặp cô, anh chưa từng được nếm trải.

Đỗ Vũ Phi không muốn dùng những từ ngữ sáo rỗng để miêu tả cảm xúc đang dâng trào này. Anh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng trong niềm hạnh phúc đang len lỏi ấy, nháy mắt với Tạ Y Vân và đáp lại bằng cùng một kiểu: "Đó là vì trong này có thêm gia vị gia truyền của anh đấy."

Tạ Y Vân đã đoán được câu tiếp theo anh định nói là gì, nhưng hàng lông mi nhấp nháy của Đỗ Vũ Phi cứ như khẽ gãi vào lòng cô, khiến cô dù biết rõ sắp phải nghe một câu ngôn tình sến súa nhưng vẫn không kìm được mà hỏi: "Gia vị gì cơ?"

Đỗ Vũ Phi nắm c.h.ặ.t thìa canh, không nỡ rời mắt khỏi Tạ Y Vân. Tần suất chớp mắt của anh nhanh hơn một chút, hàng mi dài rung rung đổ bóng xuống mi mắt dưới. Ngay cả cái bóng đó trên mặt anh cũng đẹp đến lạ lùng!

Tạ Y Vân nhìn cái bóng cứ thay đổi theo cử động của lông mi, thế mà qua "lớp lọc" của tình yêu, cô lại thấy được chút vẻ yếu đuối cần được bảo vệ.

Đỗ Vũ Phi ấp ủ hồi lâu mới thốt lên thật nhanh dưới cái nhìn của cô: "Là tình yêu anh dành cho Vân Vân."

Có lẽ chính anh cũng biết câu này quá sến, nên vừa dứt lời, chẳng đợi Tạ Y Vân kịp phản ứng, anh đã lầm bầm: "Thức ăn còn ở trong nồi" rồi vội vàng chạy vào bếp.

Tạ Y Vân cười thầm sau lưng anh, cao giọng trêu chọc: "Thế thì đúng là gia vị độc quyền thật rồi..."

"Không được nói chuyện đó nữa." Đỗ Vũ Phi bưng thức ăn từ bếp ra, thấy vẻ mặt nhịn cười đầy sảng khoái của cô, anh không kìm được mà nhấn mạnh: "Anh nói thật lòng mà, chẳng buồn cười tí nào cả."

Tạ Y Vân gật đầu lia lịa rồi cố tình hỏi khích: "Thế sao anh lại trốn vào bếp?"

"Anh không có trốn, anh vào bếp để múc thức ăn ra đĩa thôi, để nguội là không ngon nữa đâu."

Đỗ Vũ Phi đặt đĩa cá hố kho tộ xuống, nhìn nụ cười lan tỏa từ chân mày đến khóe môi của Tạ Y Vân, anh bất giác rướn người về phía trước, nhanh như chớp chạm nhẹ vào lúm đồng tiền nơi khóe miệng cô. Nhìn nó khẽ lay động như một làn sóng cười nhàn nhạt, anh lại khẽ ấn một cái, nhìn lúm đồng tiền ấy lún sâu xuống như chứa đựng những giọt rượu nồng nàn khiến anh say đắm.

Tạ Y Vân chống cằm nghiêng đầu nhìn Đỗ Vũ Phi, hơi thắc mắc về hành động khựng lại đột ngột của anh: "Sao thế anh?"

Giọng nói ấy dường như đã phá vỡ bầu không khí, Đỗ Vũ Phi vội vàng rụt tay lại, giấu ra sau lưng như thể sợ cô nhìn thấy.

"Lúm đồng tiền của Vân Vân đáng yêu quá." Nơi đầu ngón tay giấu sau lưng vẫn còn vương vấn hơi rượu đủ để khiến người ta mê đắm, khiến anh cảm thấy tim mình rung động mạnh mẽ trong trạng thái chếnh choáng ấy.

Tạ Y Vân nhìn lớp da hở ra trên người anh bỗng ửng hồng một lớp mỏng mà thấy khó hiểu về "điểm ngại ngùng" của anh: "Mặt anh hình như lại đỏ lên rồi..."

"Trời nóng quá." Đỗ Vũ Phi kiên trì đưa ra câu trả lời chẳng có tí sức thuyết phục nào. Dưới cái nhìn đầy thắc mắc của cô, anh khó khăn lắm mới dời được tầm mắt khỏi cô để tập trung vào đống thức ăn thịnh soạn trên bàn, lúc này mới tìm lại được vài phần lý trí: "Vân Vân, món này nguội là không ngon đâu..."

Anh gạt phắt những ý nghĩ thừa thãi ra sau đầu, nén lại nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi, vào bếp xới hai bát cơm rồi quay lại phòng khách.

"Chúng ta ăn cơm thôi." Đỗ Vũ Phi đặt một bát cơm trước mặt Tạ Y Vân, bát kia để trước mặt mình, trịnh trọng nói: "Em nếm thử xem có món nào em không thích không."

Tạ Y Vân đúng là có chút đói thật. Trai đẹp thì bổ mắt đấy, nhưng không no bụng được.

Cô cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm trong im lặng.

Vài giây sau...

Tạ Y Vân đặt đũa xuống, quay sang nhìn Đỗ Vũ Phi: "Anh cứ nhìn em mãi thế..." Ảnh hưởng đến trải nghiệm ăn uống của cô lắm, dù là trai đẹp cũng không được!

Đỗ Vũ Phi sực tỉnh, cầm đũa lên cười rạng rỡ với cô: "Vì Vân Vân xinh quá, nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ, nên anh mới..."

Nói đến đoạn cuối, anh ngượng ngùng dừng lại, nhìn vẻ mặt bất lực của cô mà hứa hẹn: "Lát nữa anh không nhìn nữa, ăn cơm thôi, ăn cơm thôi."

Tạ Y Vân cầm đũa lên lại.

"Món này tốt cho sức khỏe, Vân Vân ăn nhiều vào."

"Món này Vân Vân thích này, ăn nhiều chút đi."

"Món này lần đầu anh nấu, Vân Vân nếm thử xem."

"Cái này..."

Bàn tay cầm đũa chung của Đỗ Vũ Phi khựng lại, anh ngơ ngác nhìn Tạ Y Vân bưng bát cơm rời khỏi chỗ cạnh anh, chuyển sang ngồi đối diện.

Tạ Y Vân ôm khư khư bát cơm, trên mặt bát đã mọc lên một "ngọn núi" nhỏ do Đỗ Vũ Phi vừa nhiệt tình gắp cho lúc nãy.

Cô không nói gì, chỉ lấy ánh mắt nhìn qua lại giữa đĩa thức ăn trên đũa của anh và ngọn núi cao ngất trong bát mình.

Đỗ Vũ Phi hiểu ra, liền bỏ thức ăn vào bát mình, thành khẩn nhận lỗi: "Anh không gắp thức ăn cho em nữa, Vân Vân ăn tiếp đi."

Tạ Y Vân cầm đũa lên, rồi lại cảnh giác dừng lại, ước pháp tam chương với Đỗ Vũ Phi: "Không được nhìn chằm chằm vào em, không được gắp thức ăn cho em, không được nói chuyện."

Đỗ Vũ Phi chớp mắt, lộ vẻ ngơ ngác: "Nói chuyện cũng không được sao?"

"Em sợ anh dùng đường làm em ngấy c.h.ế.t mất." Tạ Y Vân kiên quyết: "Khi ăn không nói, khi ngủ không lời, làm được không?"

"Anh nghe lời Vân Vân hết."

Được anh hứa hẹn, Tạ Y Vân mới cầm đũa ăn tiếp.

Phòng khách chìm vào tĩnh lặng, thi thoảng chỉ có tiếng va chạm thanh thúy của đũa và đĩa truyền lại, khiến bầu không khí bỗng trở nên trang nghiêm lạ thường.

Tạ Y Vân ăn được vài miếng, khẽ liếc nhìn Đỗ Vũ Phi.

Có vẻ anh không nhận ra sự khác lạ của bầu không khí. Nụ cười nơi khóe môi anh không giấu được chút nào, ngay cả giữa đôi lông mày cũng tràn ngập niềm vui đầy sức lan tỏa.

Tạ Y Vân thu hồi ánh mắt, trong không gian yên tĩnh cô ăn được thêm mấy miếng nữa, nhưng bầu không khí quá nặng nề khiến cô không tài nào thưởng thức được vị ngon của món ăn.

Tạ Y Vân lại lén nhìn anh, lần này thì chạm ngay vào ánh mắt cũng đang nhìn lén mình của Đỗ Vũ Phi.

Xong đời, hơi ngại rồi đây.

Cảm giác ngại ngùng của cô còn chưa kịp dâng lên thì Đỗ Vũ Phi đã vô cùng thành thật và không kìm được lòng mà dành cho cô một nụ cười thật tươi. Trong điều kiện không được mở miệng, anh múc một thìa canh sườn đặt chính giữa, nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh.

Dù đối phương không nói gì, nhưng không hiểu sao cô lại hiểu ý anh.

Tạ Y Vân đưa bát của mình cho Đỗ Vũ Phi. Anh đứng dậy nhận lấy, đầu ngón tay hai người khẽ chạm vào nhau, một cảm giác ấm áp vụt qua. Tạ Y Vân cảm giác được điều gì đó liền nhìn anh. Đỗ Vũ Phi cầm chắc bát cơm như không có chuyện gì xảy ra, múc cho cô một bát canh rồi lặn lội bưng về đặt trước mặt cô, còn khẽ thổi nhẹ.

Tạ Y Vân há miệng định nói gì đó, nhưng Đỗ Vũ Phi lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy mong đợi và tha thiết, khiến bầu không khí im lặng bỗng nhuốm màu ngọt lịm.

Lời định nói lại bị cô nuốt vào trong, cô cúi đầu húp một ngụm canh, mỉm cười với anh --- nụ cười thuần túy vì thức ăn ngon.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.