Bạn Trai Do Nhà Trường Phát - Chương 64.1: Khai Giảng

Cập nhật lúc: 17/04/2026 15:02

Ngày khai giảng tại Trường Kỹ thuật Cao cấp Bồi dưỡng Tài năng Đặc biệt Hoa Quốc.

Tân sinh viên và cựu sinh viên lũ lượt đổ về ngôi trường đại học dành riêng cho Nghịch Thú và Người Dẫn Đường này đúng như dự kiến. Ngôi trường vốn dĩ thanh tịnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường. Những sinh viên chưa hề hay biết về những biến động vừa qua của thế giới vẫn tràn đầy hy vọng vào tương lai, sẵn sàng đón chào cuộc sống đại học sắp tới.

Tạ Y Vân vẫn không kịp dự lễ khai giảng. Cô rất muốn cứ thế kết thúc mọi chuyện rồi quẳng hết ra sau đầu, nhưng thực tế là sau khi cứu thế giới, hoàng t.ử và công chúa không thể ngay lập tức sống hạnh phúc bên nhau; họ còn phải đối mặt với những dư chấn hậu giải cứu.

Điều này thể hiện cụ thể ở hai phương diện lớn: chính trị và nghiên cứu khoa học. Nếu chia nhỏ hơn, nó còn liên quan đến Cục Giám sát, Cục Cảnh sát, thậm chí là cả các tổ chức Đảng. Về nghiên cứu thì không cần chia nhỏ, Viên lão đã độc tôn trong lĩnh vực Nghịch Thú suốt mấy chục năm qua, tạm thời chưa ai đủ bản lĩnh để đứng ra tranh giành tầm ảnh hưởng với ông.

Thế nhưng bản thân Viên lão đã vô cùng khó đối phó, mức độ phiền nhiễu của ông chẳng kém gì mấy vị đại diện tổ chức chính trị chẳng biết từ đâu chui ra.

Vì vậy, vào ngày khai giảng đầu tiên, Tạ Y Vân và Đỗ Vũ Phi đã vắng mặt một cách "thành công".

Ngày hôm đó, Tạ Y Vân và Tiền Nguyên Trung đã thảo luận những gì thì không ai hay biết, nhưng những động thái sau đó của Tiền lão đã giúp người ta lờ mờ đoán ra vài phần.

Ông đã sa thải một số người trong trường, sau đó tuyển dụng một nhóm nhân viên mới --- những người vừa thoát khỏi trạng thái thú hóa hoàn toàn và chưa kịp hòa nhập với xã hội. Ông còn vung tay quyết định điều chỉnh lộ trình học tập và giáo trình của trường --- điều này vốn cần sự phê duyệt của cấp trên.

Cấp trên có vẻ không muốn đồng ý, nhưng đích thân Tiền lão đã đi nói chuyện với lãnh đạo cao nhất, cuối cùng cũng giành được chút quyền tự chủ.

Rõ ràng, ông đang cố gắng đưa ngôi trường trở lại đúng bản chất của nó: một trường học. Ông loại bỏ tất cả những yếu tố chính trị ra ngoài --- không phải là bỏ đi nền giáo d.ụ.c chính trị mà mọi công dân cần có, mà là loại chính trị can thiệp quá sâu, bắt nguồn từ nhu cầu giám sát Nghịch Thú và Người Dẫn Đường.

Điều này có lẽ hơi khó khăn, vì ngôi trường này ngay từ đầu đã được thành lập dựa trên các yếu tố chính trị, nhưng ít nhất mọi thứ đã bắt đầu được tái khởi động.

.

Thế giới dường như đã trở nên hoàn toàn khác biệt chỉ sau một đêm, nhưng đối với người bình thường, cảm giác của họ chẳng qua là: dường như các vụ Nghịch Thú đả thương người đã ít đi, tần suất Người Dẫn Đường và Nghịch Thú xuất hiện trong cuộc sống giảm xuống, và những người bình thường --- hoặc những người không phân biệt được là Nghịch Thú hay Người Dẫn Đường --- đã trở thành dòng chính.

Một số thứ đang thay đổi một cách âm thầm, ví dụ như xu hướng chính trị, hay sự điều chỉnh chính sách.

Nhưng những thứ đó thuộc về chính trị, hoặc thuộc về nỗ lực của một số người; diện tiếp xúc của chúng với cuộc sống của người dân thường vô cùng hạn hẹp, gần như không thể thu hút sự chú ý của dân chúng.

Đối với Nghịch Thú và Người Dẫn Đường --- hay chính xác hơn là đối với những người đã từng cảm nhận thế giới cũ --- họ mới là những người cảm nhận sâu sắc nhất về sự thay đổi kinh ngạc đang diễn ra.

Tất nhiên, những sinh viên vừa mới trưởng thành chưa đủ nhạy bén để nhận ra những biến đổi kinh thiên động địa này. Dù thỉnh thoảng họ cũng có những ý nghĩ như: "Hình như tính tình mình tốt hơn trước nhiều?"

"Dường như đã lâu rồi mình không bị bán thú hóa?"

"Người Dẫn Đường trông không còn sức hút như trước nữa"

... nhưng đối với sinh viên, trở thành một người tốt hơn mới là thiên chức, còn những thứ khác đều không quan trọng.

Đối với những người thực sự biết chuyện gì đang xảy ra, đây mới là thế giới thực sự được cứu rỗi.

Những Nghịch Thú từng rơi vào trạng thái thú hóa hoàn toàn lần lượt thoát ra. Sau một thời gian ngắn yếu ớt và hoang mang, họ đã có thể đoàn tụ với gia đình. Trạng thái của họ tốt lên không phải là một sự tình cờ bất ngờ, mà là nhờ sự vỗ về âm thầm nào đó, cuối cùng họ cũng đón nhận được cuộc sống mới.

Có người có thể trở về nhà, có người lại vĩnh viễn không còn nhà để về. Có người có lẽ còn một cuộc đời dài phía trước, nhưng cũng có người mà sự sống đã bắt đầu đếm ngược ngay từ khoảnh khắc họ lấy lại hình người.

Nỗi đau và vết sẹo trong quá khứ sẽ không vì thế giới được cứu mà biến mất. Ngược lại, chúng sẽ bùng phát mạnh mẽ bằng một cách thức đầy hiện hữu, rồi sau đó trong sự phản tỉnh và nuối tiếc, chúng đi đến kết cục đã định, dùng sự oanh liệt cuối cùng để khắc ghi bài học vào lịch sử bằng một cách thức không bao giờ bị lãng quên.

Câu chuyện cũ kỹ lẽ ra phải kết thúc từ đầu thế kỷ đó, thì trong những tình tiết vẫn chưa hạ màn, tầm ảnh hưởng sau khi thế giới thay đổi chỉ mới vừa bắt đầu.

Nghịch Thú có lẽ chưa hoàn toàn tách biệt độc lập với Người Dẫn Đường thành hai cá thể riêng biệt, nhưng họ sẽ dần nhận ra rằng những lúc cảm xúc dâng trào dẫn đến mất kiểm soát, hay những phản ứng dữ dội khi thiếu sự dẫn dắt, đều đã được thế giới dịu dàng vỗ về. Điều này khiến họ giống như một người bình thường không khác gì người khác.

Người Dẫn Đường trở nên bình thường mà cũng thật phi thường. Những ảnh hưởng do việc dẫn dắt quá sâu vào tâm khảm dần nhạt phai, nhưng sự ăn ý và thấu hiểu vẫn còn đó. Điều này khiến họ giống như những cặp đôi bình thường đang yêu nhau, chứ không phải là những kẻ khác loài phải xâm nhập vào tận cùng nỗi sợ hãi và yếu đuối của đối phương.

Sự thay đổi diễn ra âm thầm, có lẽ nó đã tạo ra cặp đôi đồng điệu đầu tiên chia tay, hoặc cặp vợ chồng đồng điệu đầu tiên ly hôn, nhưng yêu đương và hôn nhân vốn dĩ là như thế, đầy ắp yêu thương nhưng thỉnh thoảng cũng có va chạm. Sau khi mất đi sự ảnh hưởng từ thân phận "đối tượng đồng điệu", có lẽ họ mới có thể đưa ra lựa chọn thuộc về chính mình.

Nhưng tác động của sự thay đổi không dừng lại ở đó. Một vụ tấn công k.h.ủ.n.g b.ố ác tính kinh hoàng đã bị triệt phá, kéo theo một chuỗi các vụ án hình sự và đưa ra ánh sáng một băng nhóm tội phạm khiến cả thế giới chấn động --- một băng nhóm tội phạm với nòng cốt là Người Dẫn Đường. Vụ án kết thúc với bản án t.ử hình, tuyên cáo sự diệt vong hoàn toàn của tàn dư thế lực ẩn nấp từ sau sự kiện 511 đến nay.

.

Một tháng sau ngày khai giảng.

Ngôi trường náo nhiệt hơn nhiều. Những sinh viên đại học đang tuổi thanh xuân tràn đầy năng lượng đã biến ngôi trường rộng lớn hoang vắng trước kia thành một khung cảnh huyên náo hoàn toàn khác biệt.

Cộng thêm việc chính quyền khuyến khích các đối tượng đồng điệu tìm hiểu sâu hơn về nhau, khiến hormone tràn ngập khắp nơi trong trường. Dù mới khai giảng chưa lâu nhưng đâu đâu cũng thấy những cặp đôi đi lại dập dìu.

"Nhân lúc bây giờ đông người, anh lên trước đi." Tạ Y Vân kéo kéo ống tay áo Đỗ Vũ Phi, hất hàm về phía trước.

Đỗ Vũ Phi có chút lo lắng: "Làm vậy không tốt lắm đâu?" Anh nhìn thoáng qua phía sau vắng lặng, lo ngại những gương mặt quen thuộc mấy ngày nay lại xuất hiện: "Nếu bị họ tóm được ở trong trường thì..."

"Không sao đâu, anh yên tâm đi." Tạ Y Vân nhìn bức tường rào cao ngất phía trên, thúc giục Đỗ Vũ Phi: "Anh mau lên đi."

Bọn người kia trông không có vẻ gì là sẽ bỏ cuộc dễ dàng đâu. Đỗ Vũ Phi vẫn không yên tâm ngoái đầu lại nhìn vài lần, rồi mới ngập ngừng nhìn bức tường cao trước mặt, nảy ra ý định khuyên nhủ mới: "Tường cao quá, hay là chúng ta đi cửa chính đi."

"Cửa chính đóng rồi." Tạ Y Vân hếch cằm về phía cổng trường: "Hơn nữa đi vào đường hoàng quá thì gây chú ý lắm, chúng mình cứ lặng lẽ leo tường thôi."

"Nhưng mà..." Giọng từ chối của Đỗ Vũ Phi nhỏ dần, cuối cùng bị đ.á.n.h bại bởi đôi mắt trợn tròn của Tạ Y Vân.

Anh tính toán độ cao, rồi ngồi xổm xuống, ra hiệu cho Tạ Y Vân đứng lên vai mình trước: "Vân Vân, em lên trước đi, đợi anh leo qua rồi sẽ đỡ em."

Tạ Y Vân thoăn thoắt đứng lên vai anh, được anh nâng lên chạm tới mép tường rào. Cô khéo léo dùng lực rồi ngồi gọn trên tường, nhìn thấy khung cảnh tràn đầy sức sống bên trong sân trường.

Đỗ Vũ Phi nhanh ch.óng đạp tường leo lên, tư thế nhẹ nhàng và soái khí vượt qua mặt tường, đạp nhẹ một cái rồi đáp đất dễ dàng. Sau đó anh ngẩng đầu nhìn Tạ Y Vân đang ngồi trên tường, cô đang đung đưa đôi chân, mỉm cười nhìn anh.

Đỗ Vũ Phi cũng mỉm cười theo, dang rộng hai tay, làm khẩu hình bảo: "Em nhảy xuống đi, anh đỡ."

Tạ Y Vân nhìn về phía những sinh viên đang lục tục quay đầu lại nhìn mình cách đó không xa, mỉm cười với họ rồi chẳng thèm nhìn xuống dưới. Trong ánh mắt đột nhiên trở nên kinh hãi của đám sinh viên, cô thản nhiên nhảy xuống từ tường rào, rơi gọn vào lòng Đỗ Vũ Phi, rồi mới cười tươi nói: "Đi thôi, chúng mình về ký túc xá trước đã."

Đỗ Vũ Phi ôm lấy cô, gương mặt ửng hồng nhàn nhạt, lại có chút ngơ ngác như không hiểu ý cô, không nhịn được mà cúi xuống nhìn Tạ Y Vân đang mềm nhũn trong lòng mình.

Vân Vân sao không cử động? Cô ấy muốn mình bế đi luôn sao? Hay là muốn mình buông tay để cô ấy xuống?

Trong lòng anh thoáng qua vài ý nghĩ cực nhanh, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra sự do dự của anh. Anh chọn cách ôm c.h.ặ.t Tạ Y Vân trong lòng, rảo bước trên con đường quen thuộc. Bước chân anh nhẹ tênh, nụ cười ngọt lịm, lướt qua đám sinh viên và nhận về không ít ánh nhìn tò mò.

Tạ Y Vân nép trong lòng anh, nghiêng đầu nhìn lại phía sau, nụ cười lộ rõ vẻ đắc ý, cứ như thể xuyên qua bức tường cao kia để nhìn thấy những người đang bị chặn lại ở ngoài cổng.

Đỗ Vũ Phi không rành những chỗ khác trong trường, nhưng con đường dẫn đến ký túc xá của họ thì anh thuộc nằm lòng. Anh bế Tạ Y Vân băng qua đám sinh viên đang xì xào thắc mắc, đi thẳng qua những lối nhỏ và hàng cây, đi tới trước ký túc xá giáo viên.

Anh đi đến trước cửa căn biệt thự nhỏ hai tầng, theo bản năng sờ vào túi áo nhưng không thấy chìa khóa. Chợt nhớ ra, anh nhìn Tạ Y Vân, và Tạ Y Vân cũng sực nhớ ra --- cô cũng không có chìa khóa...

Có lẽ lúc trước cô có mang theo, nhưng sau hơn một tháng lăn lộn lộn xộn vừa qua, chắc chắn là không còn nữa rồi.

Hai người đứng ngẩn ngơ trước cửa ký túc xá hai giây, thì thấy Vương Dư đẩy cửa thò đầu ra.

Vương Dư từ trong nhà thò đầu ra, nhìn thấy tư thế bế kiểu công chúa của họ, những lời định nói liền nghẹn lại ở cổ họng, lặng lẽ nhìn họ bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Đỗ Vũ Phi nhìn Tạ Y Vân, Tạ Y Vân nhìn Đỗ Vũ Phi. Dưới ánh nhìn kiểu "để xem hai người còn định sến súa không biết xấu hổ đến bao giờ" của đối phương, hai người lặng lẽ đổi từ bế công chúa sang nắm tay nhau. Lúc Tạ Y Vân mở miệng lần nữa, giọng điệu đã trở nên vô cùng thiếu thiện cảm: "Anh làm gì ở ký túc xá của tôi thế?"

"Ký túc xá của ai cơ?" Vương Dư chỉ vào tấm bảng gỗ treo bên cạnh, trên đó ghi rõ tên của anh ta: "Bạn học Tạ này, đây là ký túc xá giáo viên, em là giáo viên hả?"

Tạ Y Vân và Đỗ Vũ Phi nhìn nhau, Đỗ Vũ Phi có chút khó hiểu hỏi: "Vậy chúng tôi ở đâu?"

"Ký túc xá sinh viên," Vương Dư chỉ tay về phía tòa nhà không xa: "Phía trước rẽ trái."

"Ký túc xá sinh viên mấy người một phòng?" Tạ Y Vân cảnh giác hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.