Bạn Trai Độc Quyền Của Tôi - Chương 10
Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:03
Hai tách cà phê Americano đen tuyền nhanh ch.óng được nhân viên bưng lên đặt trước mặt hai chúng tôi, Thiệu Thần nâng tách cà phê lên nhấp thử một ngụm nhỏ, đôi chân mày của anh không kìm nén nổi mà khẽ nhíu lại một nhịp ngắn.
Dẫu cho cái động tác nhíu mày ấy diễn ra vô cùng khẽ khàng và tinh tế, thế nhưng toàn bộ biểu cảm ấy đều đã bị tôi thu trọn vẹn vào tầm mắt.
Khẩu vị thưởng thức cà phê của tôi vốn dĩ có phần hơi quái đản và khác người, thứ cà phê đen Americano đắng ngắt không đường không sữa ấy, e rằng phần lớn người bình thường ngoài xã hội căn bản chẳng có ai nuốt nổi.
Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn anh, dịu giọng hỏi han: "Có đắng lắm không anh?"
Thiệu Thần khẽ lắc đầu, nở một nụ cười rạng rỡ đầy vẻ chân thành: "Không đắng chút nào đâu em."
Vừa nói, anh lại một lần nữa đưa bàn tay to lớn vững chãi của mình nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi đang đặt trên mặt bàn, ngay trước mặt người phụ nữ tự xưng là "thanh mai trúc mã" kia, anh đã cho tôi một cảm giác an toàn và vững chãi tuyệt đối:
"Chỉ cần được ngồi bên cạnh uống cà phê cùng với bạn gái của mình, thì dẫu cho có đắng chát đến đâu đi chăng nữa trong lòng anh cũng đều ngọt ngào như rót mật."
Câu nói này của học trưởng nghe qua thì có phần hơi sến sẩm và ngọt ngào quá đà, thế nhưng ngay vào thời khắc thiêng liêng này, nó lại khiến cho cõi lòng tôi cảm thấy vô cùng ấm áp, ngọt ngào và hưởng thụ khôn xiết, đặc biệt là sau khi nhìn thấy sắc mặt càng lúc càng trở nên xám ngoét, tức tối của Hứa Duyệt ở phía đối diện.
Thiệu Thần lại cố tình ngay trước mặt cô ta tiếp tục nắm tay, ghé tai thì thầm âu yếm với tôi thêm một hồi lâu, khiến cho Hứa Duyệt cuối cùng không tài nào ngồi yên nổi trên ghế được nữa.
Cô ta vội vã tùy tiện bịa ra một lý do bận việc đột xuất, rồi mang bộ mặt tức tối hậm hực đứng bật dậy quay lưng sải bước rời khỏi quán cà phê.
Khoảnh khắc bóng dáng cô ta vừa khuất sau cánh cửa kính của quán cà phê, tôi và Thiệu Thần bất giác quay sang nhìn nhau, rồi cả hai cùng đồng loạt bật cười khúc khích.
Anh đưa bàn tay to lớn xoa nhẹ lên mái tóc tôi, cưng nựng hỏi: "Tôi đến ứng cứu bạn gái không bị muộn giờ đấy chứ?"
"Dạ không muộn chút nào đâu ạ."
Tôi cũng chẳng rõ cái cô bạn thanh mai trúc mã này rốt cuộc là thần thánh phương nào, trước khi bước chân vào quán cà phê tôi có tiện tay gửi cho anh một dòng tin nhắn WeChat, thế nhưng tôi vạn lần không thể ngờ được rằng anh lại có thể hớt hải chạy vội tới nhanh đến mức độ này.
Tôi bỗng nhiên sực nhớ ra một chuyện, liền ngước đầu lên hỏi: "À đúng rồi anh, ban nãy anh đi đâu thế? Lúc em gọi điện thoại cho anh cứ thấy hệ thống báo thuê bao không liên lạc được suốt thôi ạ."
Thiệu Thần khẽ mỉm cười bí hiểm, bỗng nhiên làm ra vẻ vô cùng thần bí: "Em nhắm mắt lại đi nào."
Tôi vô cùng ngoan ngoãn nghe lời anh từ từ khép c.h.ặ.t đôi mắt lại.
Đợi đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, thì trên mặt bàn trước mặt đã xuất hiện thêm một chiếc hộp quà nhỏ nhắn được bọc gói vô cùng tinh xảo và sang trọng.
Dưới sự hướng dẫn dịu dàng của Thiệu Thần, tôi chậm rãi mở nắp hộp quà ra, và đập ngay vào mắt tôi là một sợi dây chuyền bạc mặt hình chú gấu nhỏ nạm những viên kim cương vụn lấp lánh.
Đây là phiên bản giới hạn của một thương hiệu trang sức nổi tiếng, mà cách đây hai ngày trước trong lúc lướt mạng, tôi đã từng vô tình mở miệng buông lời khen ngợi rằng nó trông rất đẹp mắt.
Tôi kinh ngạc ngước đầu lên nhìn anh, liền bắt gặp ánh mắt Thiệu Thần mỉm cười giải thích: "Ban nãy lúc em gọi điện thì tôi đang ngồi trên tàu điện ngầm để đi mua sợi dây chuyền này, dưới hầm tàu sóng yếu nên mất tín hiệu đấy mà."
Vừa nói, anh vừa nhẹ nhàng cầm sợi dây chuyền lên đích thân đeo vào cổ cho tôi, rồi cẩn thận ngắm nghía chỉnh trang một hồi lâu, cuối cùng vươn tay khẽ véo nhẹ vào bên má tôi một cái: "Con mắt thẩm mỹ của bạn gái tôi rất tốt, sợi dây chuyền này vô cùng hợp với em đấy."
Được anh khen ngợi ngọt ngào như vậy khiến hai bên gò má tôi bỗng chốc đỏ bừng lên vì ngượng ngùng, tôi vội vã bưng tách cà phê lên hớp một ngụm thật to để che giấu sự bối rối.
Thật kỳ lạ làm sao, vị đắng chát nồng nặc của thứ cà phê đen Americano nguyên chất cứ thế lan tỏa khắp các nơ-ron vị giác nơi đầu lưỡi, thế nhưng đúng như những gì Thiệu Thần vừa khẳng định ban nãy: Tôi căn bản chẳng hề cảm nhận thấy một chút vị đắng buốt nào cả, mà ngược lại trong khoang miệng lại ngập tràn một dư vị ngọt ngào thanh khiết lạ kỳ.
Ừm, hóa ra thứ cà phê Americano không đường không sữa đắng ngắt ấy, nhất định bắt buộc phải được ngồi thưởng thức cùng với người bạn trai mình yêu thương thì mới có thể cảm nhận trọn vẹn vị ngọt ngào.
Vào cái ngày trước ngày kỷ niệm tròn một năm hai chúng tôi chính thức yêu nhau, lại vô cùng trùng hợp rơi đúng vào ngày sinh nhật của Thiệu Thần.
Tối hôm đó, tôi mang vẻ mặt vô cùng bí ẩn và mờ ám kéo tay Thiệu Thần dẫn anh đến một địa điểm đặc biệt—— một khách sạn chuỗi kinh tế giá rẻ khá nổi tiếng trong thành phố.
Căn phòng khách sạn này là do chính tay tôi đã bí mật đặt trước từ sáng sớm, Thiệu Thần còn chưa kịp mở miệng hỏi han ngọn ngành thì đã bị tôi nhanh tay kéo xộc một mạch bước chân vào bên trong phòng.
Rầm một tiếng nặng nề, cánh cửa phòng khách sạn được tôi nhanh ch.óng đóng sầm then cài lại.
Thiệu Thần quay người lại, đưa ánh mắt ngập tràn sự cảnh giác và hoài nghi nhìn chằm chằm vào mặt tôi, điệu bộ cứ như thể tôi sắp sửa giở trò đồi bại cưỡng bức anh đến nơi vậy: "Em tự dưng dẫn tôi đến đây thuê phòng khách sạn làm cái gì thế hả cô nương?"
Tôi liền dùng toàn bộ những biểu cảm quyến rũ gợi tình nhất mà bản thân có thể tưởng tượng ra để cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài vắt lên ghế, rồi khẽ chớp chớp đôi mắt lúng liếng nhìn anh: "Anh thử đoán xem nào?"
Tôi thầm nghĩ trong bụng rằng những ám hiệu gợi ý của bản thân như vậy là đã quá đỗi rõ ràng và lộ liễu lắm rồi.
Và quả nhiên đúng như dự đoán, sắc mặt của Thiệu Thần trong chớp mắt liền biến đổi rõ rệt, anh đưa ánh mắt dò xét đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân một lượt, rồi ngoảnh đầu nhìn quanh một vòng khắp căn phòng.
Trong phòng lúc này chỉ bật duy nhất một ngọn đèn ngủ đầu giường mờ ảo, ánh sáng vàng nhạt ấm áp tự mang theo vài phần không khí vô cùng ám muội và lãng mạn, trên chiếc giường nệm trắng muốt đã được tôi rải đầy những cánh hoa hồng đỏ thắm rực rỡ.
Tôi có thể nhìn thấy rất rõ ràng yết hầu nơi cổ họng của anh khẽ chuyển động nuốt nước bọt một cái đ.á.n.h ực.
Thiệu Thần quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi chân mày kiếm khẽ nhíu c.h.ặ.t lại, giọng nói bị anh ghìm nhỏ xuống vô cùng trầm đục: "Không phải chứ cô em khóa dưới ơi, em muốn chơi trò kích thích đến mức độ này thật sao?"
Tôi lấy hết toàn bộ lá gan của một thiếu nữ mới lớn sải bước tiến lại gần, chủ động vươn hai tay ôm c.h.ặ.t lấy bờ eo vững chãi của anh, rồi kiễng gót chân lên đặt một nụ hôn nhẹ nhàng ngọt ngào lên bờ môi anh:
"Em đem chính bản thân mình làm món quà sinh nhật tặng trọn vẹn cho anh, món quà này... anh thấy thế nào ạ?"
Yêu nhau mặn nồng suốt tròn một năm trời qua, Thiệu Thần luôn là một người đàn ông vô cùng tôn trọng và nâng niu tôi, ngoại trừ những nụ hôn nồng cháy và những cái nắm tay ấm áp ra thì hai chúng tôi tuyệt nhiên chưa từng một lần vượt quá lằn ranh giới hạn cuối cùng.
Và việc quyết định trao trọn sự trong trắng của đời con gái cho anh đêm hôm nay, hoàn toàn là do chính bản thân tôi tự nguyện hạ quyết tâm.
Tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng toàn bộ thân hình săn chắc của Thiệu Thần bỗng chốc cứng đờ lại mất vài giây, anh im lặng phăng phắc suốt một hồi lâu trong sự giằng xé nội tâm, rồi cuối cùng anh lại nhẹ nhàng đưa hai tay đẩy tôi lùi ra một bước nhỏ:
"Không được đâu em."
Không được sao?!
Tôi ngẩn người ra c.h.ế.t sững mất vài giây đồng hồ, phản xạ đầu tiên nảy lên trong đầu tôi thế mà lại là buột miệng hỏi anh một câu ngớ ngẩn: "Thế... thế cái bệnh đó của anh... liệu có còn chữa trị được nữa không anh?"
Dẫu sao thì chuyện này cũng liên quan trực tiếp đến hạnh phúc cả đời sau này của tôi cơ mà!
Thiệu Thần nghe xong câu hỏi ngây ngô ấy cũng thoáng ngẩn người ra mất vài giây, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng chân thành như có tang của tôi, anh mới bừng tỉnh ngộ hiểu ra hàm ý trong câu hỏi, sắc mặt anh lập tức đen sầm lại như đ.í.t nồi, nghiến c.h.ặ.t hai hàm răng gằn từng chữ:
"Tôi căn bản không phải là cái thứ 'không được' như trong đầu em đang suy diễn lung tung đâu nhé! Ý của tôi muốn nói là: Đêm nay thì chưa được!"
