Bạn Trai Ngoại Tình Với Vị Hôn Thê Của Sếp - Chương 10
Cập nhật lúc: 28/07/2026 19:03
“Đây là thỏa thuận từ bỏ quyền lợi với căn nhà.”
“Thật ra anh ký hay không ký cũng không quan trọng, vì nhà đứng tên tôi.”
“Năm trăm nghìn anh bỏ ra, tôi đã chuyển vào tài khoản anh.”
“Từ giờ chúng ta không nợ gì nhau.”
Lý Minh sững sờ.
“Em có ý gì?”
“Chúng ta chia tay rồi. Anh nói đúng, chuyện căn nhà nên nói rõ.”
“Em lấy đâu ra tiền?”
“Tôi đi vay.”
Anh ta nhìn chằm chằm tôi.
“Tiền đặt cọc mua nhà em còn chưa trả xong, ai dám cho em vay nữa?”
“Hay em vay nặng lãi?”
“Không liên quan đến anh.”
“Đường Thi Thi, em thật sự muốn chia tay?”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên.
Là Tống Tứ gọi.
Tôi xoay lưng nghe máy.
“Em đang ở đâu?”
“Ở hội trường mà.”
“Không thấy em.”
“Em đang gặp một khách hàng, sẽ quay lại ngay.”
Tống Tứ đúng là…
Tôi mới rời đi hai mươi phút mà anh đã phát hiện.
Sao anh cứ phải theo sát tôi như vậy?
Nếu anh biết tôi dùng giờ làm việc để giải quyết việc riêng, chắc chắn lại nổi giận.
Tôi cúp máy, chuẩn bị đi.
Lý Minh nắm tay tôi.
“Từ bao giờ em thân với sếp em như vậy?”
Tôi chợt thấy bất an.
Thân chỗ nào?
“Không liên quan đến anh. Đừng làm phiền tôi nữa.”
Nói xong, tôi mở cửa bước ra.
Vừa đi được vài bước, tôi đ.â.m sầm vào một người.
Tống Tứ.
Anh đang vừa đi vừa trò chuyện với một nhóm sếp lớn.
Tôi đụng vào anh, khiến bầu không khí lập tức im lặng.
Tôi sợ đến mức vội lùi lại giữ khoảng cách.
“Chào sếp.”
“Ừm.”
Trông anh cũng hơi ngạc nhiên.
Ngay sau đó, Lý Minh cũng bước ra.
Nhìn thấy nhóm sếp lớn, anh ta lập tức dừng chân:
“Chào Vương tổng, Trương tổng… Chào Tổng giám đốc Tống.”
Mấy vị sếp gật đầu chào, nhưng ánh mắt đều dừng trên người tôi.
Tống Tứ liếc nhìn tôi, rồi nhìn sang Lý Minh, sắc mặt tối đi.
Lý Minh biết điều, không muốn gây rắc rối, lập tức đứng sang một bên.
Có vị sếp vừa đi vừa cười:
“Nhân viên công ty cậu à?”
“Tuyển người thế nào mà cô nào cũng xinh đẹp vậy.”
“Độc thân không?”
“Cho tôi mượn vài ngày được không?”
Những câu đùa khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất.
Tống Tứ lạnh lùng buông một câu:
“Không phải của mình thì đừng có ý đồ.”
Nói xong, anh bước tới chỗ tôi, đưa tôi rời đi.
Tôi cảm nhận được anh đang tức giận, nhưng không hiểu vì sao.
Tôi nhỏ giọng:
“Em đi vệ sinh.”
Anh hỏi lại:
“Tôi không thể đi à?”
“Anh đứng gần em quá…”
“Em sợ hắn thấy?”
Hắn?
Lý Minh?
“Không phải.”
Trong phòng rửa tay, Tống Tứ rửa tay, nhìn tôi qua gương với ánh mắt dò xét.
“Hắn chính là khách hàng em cần gặp?”
Tôi nghẹn họng.
“Xin lỗi. Em xử lý chút việc riêng với anh ta.”
“Trong giờ làm, giải quyết việc riêng gì?”
“Xin lỗi.”
Anh ném giấy lau tay vào thùng rác, bước tới gần, dồn tôi vào góc tường.
“Hắn biết em đã đăng ký kết hôn với tôi chưa?”
“Chưa biết. Nói với anh ta làm gì?”
Anh càng đến gần, tim tôi càng đập loạn.
“Em còn chưa nói rõ với hắn, định nuôi cá à?”
“Em nuôi cá gì chứ?”
“Em chỉ không muốn mọi chuyện trở nên quá phức tạp.”
“Em chia tay anh ta thì liên quan gì đến anh?”
“Không liên quan đến tôi?”
Anh cúi xuống.
“Đăng ký kết hôn chưa được bao lâu, em đã định cắm sừng tôi mà bảo không liên quan?”
Tôi nghẹn lời.
“Chúng ta là hôn nhân hợp đồng.”
“Nhưng tôi đâu nói tôi không muốn một cuộc hôn nhân thật.”
“Hôm đó anh không nói như vậy.”
“Vậy sao?”
Anh nhìn tôi.
“Tôi đổi ý rồi.”
Nói xong, môi anh chạm nhẹ lên má tôi.
Tôi gần như nín thở.
Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng bước chân cùng giọng Lý Minh ngày càng gần:
“Thi Thi, mẹ gọi em không được, sao em không nghe máy?”
Anh ta đang tới.
Phản ứng đầu tiên của tôi là đẩy Tống Tứ ra.
Nhưng Tống Tứ nhanh hơn, giữ lấy eo tôi, khóa c.h.ặ.t tôi trong vòng tay.
“Tống Tứ, buông em ra trước đã.”
Anh không chịu buông.
Ánh mắt bướng bỉnh đến lạ.
“Trước tiên nói rõ, bao giờ em dứt điểm với hắn?”
“Một tuần được không?”
Tôi sắp phát điên.
“Không được.”
“Năm ngày?”
“Ba ngày.”
“Được!”
Nghe vậy, anh mới hài lòng thả tôi ra.
Tôi lập tức lùi lại.
“Thi Thi, sao mặt em đỏ vậy?”
Lý Minh nhìn tôi đầy ngạc nhiên, rồi lại nhìn sang Tống Tứ.
Tống Tứ thì như chẳng có chuyện gì, ung dung rửa tay.
Tôi gắt lên:
“Nhìn thấy anh là tôi thấy phiền rồi.”
Người đang rửa tay bật cười khẽ.
Lý Minh sững người, trông như bị tổn thương.
“Mẹ em bảo em nghe máy.”
Anh ta đưa điện thoại cho tôi.
Tôi cầm điện thoại, đi ra xa vài bước.
Mẹ tôi lại bắt đầu mắng tôi vì chuyện đòi chia tay.
Tôi yên lặng nghe hết, sau đó cúp máy.
Ngay trước mặt Lý Minh, tôi xóa số của bố mẹ trong máy anh ta rồi chặn luôn.
“Từ giờ đừng liên lạc với bố mẹ tôi nữa. Vô ích.”
“Tại sao em phải dứt khoát như vậy?”
“Anh muốn tôi nói rõ?”
Tôi nhìn anh ta.
“Được.”
“Tối hôm đó, tôi gọi điện cho anh. Tôi thấy anh bước ra từ phòng khách sạn của một người phụ nữ.”
“Anh đeo chiếc đồng hồ đó, mặc áo choàng tắm.”
“Còn cần tôi nói thêm không?”
“Anh nhờ mẹ tôi làm chứng thì có ý nghĩa gì? Tôi đâu có mù.”
“Thứ anh mua qua điện thoại, anh dùng với ai, anh rõ hơn tôi.”
“Tôi từng nói với anh rồi, Chu Á đã bắt nạt tôi suốt ba năm…”
Tôi nghẹn lại, không thể nói tiếp.
Nghe đến đây, Lý Minh cuối cùng cũng c.h.ế.t lặng.
Tôi ném điện thoại lại cho anh ta, quay người trở về hội trường.
Buổi đấu giá vẫn tiếp tục.
Khi tôi quay lại bên cạnh Tống Tứ, anh liếc nhìn Lý Minh vừa bước vào, cười khẽ:
“Hình như tâm trạng hắn không tốt. Em làm hắn khóc à?”
“Em không giỏi đến vậy.”
Tôi hơi phiền.
Tôi và Lý Minh ở bên nhau hai năm.
Nói chưa từng nghĩ đến tương lai là nói dối.
Đám cưới đã định, nhà cũng mua rồi.
