Bạn Trai Qua Mạng Là Bạn Vong Niên Của Ba Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 14/07/2026 17:01
Tách cà phê nóng rực trong tay đột nhiên nặng nề, rồi trơn tuột.
Nó rơi khỏi tay tôi.
“Choang” một tiếng vỡ tan trên sàn.
Chất lỏng nâu sẫm như mạng nhện xấu xí lan ra nhanh ch.óng, ướt hết mũi giày tôi, cũng b.ắ.n lên mũi giày da sáng bóng của anh.
Nhiệt độ bỏng rát dường như cũng tạt vào đầu tôi, xèo xèo bốc khói.
Nốt ruồi nhỏ kia phóng to trước mắt tôi, xoay tròn, chồng chéo lên đoạn video mờ mờ đầy ám muội trong điện thoại.
Là anh ta.
Trời ơi, là anh ta!
La Thừa!
“Anh em” của ba tôi!
Sếp trực tiếp của tôi!
Người tôi đã yêu online suốt ba tháng trời, yêu đến sống dở c.h.ế.t dở, thậm chí còn “đẻ” vài đứa con trong game.
Chính là “anh trai tốt” đó!
“X-xin lỗi! Tổng giám đốc La!”
Tôi giật mình tỉnh lại, giọng nói cao đến mức suýt vỡ tiếng.
Cơn xấu hổ và hoảng loạn khổng lồ tràn đến như sóng thần, mặt tôi nóng hừng hực, chỉ muốn đào hố chui xuống, hoặc biến mất ngay tại chỗ.
Tôi cuống cuồng cúi người định nhặt đống mảnh vỡ, nhưng tay run bần bật, nhặt mãi không nổi.
Cạnh mảnh sứ cứa qua ngón tay, đau rát.
Nhưng chút đau ấy chẳng thấm vào đâu so với cơn sóng thần trong lòng tôi lúc này.
Phía trên đầu, ánh mắt mãnh liệt kia vẫn đang bao phủ lấy tôi.
Không trách móc, không thúc giục.
Chỉ có một thứ ánh nhìn sâu thẳm khiến người ta không thể trốn đi đâu.
“Không sao.”
Giọng anh từ trên truyền xuống, bình tĩnh đến mức không nghe ra cảm xúc.
Anh vậy mà cũng cúi người xuống, đưa tay ra.
Cái tay từng bao lần xuất hiện trong mộng tưởng của tôi, giờ đây gần trong gang tấc.
Ngón tay thon dài, móng tay sạch sẽ, đốt ngón rõ ràng.
Anh bình thản vươn tay về phía một mảnh sứ lớn, chỉ cách đầu ngón tay run rẩy của tôi vài centimet.
Tôi như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại.
Tim tôi đập dữ dội, như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi ép bản thân cúi đầu, dán mắt vào vết cà phê loang lổ trên sàn, như thể đó là chiếc phao duy nhất giúp tôi không bị sự thật kinh hoàng này nhấn chìm.
Trong tai tôi chỉ còn tiếng tim đập và tiếng m.á.u chạy rần rật.
Anh nhặt mảnh vỡ một cách nhẹ nhàng, như đang cầm món đồ thủ công tinh xảo.
Anh không vội đứng dậy, vẫn giữ tư thế hơi cúi người ấy.
Không khí trong phòng đặc quánh như siro, lẫn vị đắng của cà phê và hơi thở nóng bức trào ra từ người tôi.
Tôi cảm nhận rõ ánh mắt anh đang nhìn mình, nặng nề như thể xuyên qua cả da thịt.
“Miểu Miểu.”
Anh cất tiếng.
Âm thanh trầm thấp như dây đàn cello bị kéo mạnh, rung lên trong không gian im lặng.
Hai chữ đó từ miệng anh bật ra, mang theo sự thân mật quen thuộc, nhưng cũng đầy uy quyền.
Tôi co giật vai, người cứng đờ, thậm chí quên cả run.
Anh tiếp tục, từng chữ rõ ràng, như in thẳng lên da thịt tôi:
“Tối qua, trước khi ngủ… em gửi cho anh đoạn ghi âm đó hơi nhỏ, anh nghe không rõ.”
Anh cố tình dừng lại, như thể đang chuẩn bị hành hình.
Sau đó, anh cúi thấp thêm một chút.
Hơi thở mang hương gỗ ấm ấm phả qua vành tai tôi, khiến toàn thân tôi nổi da gà.
“Gửi lại anh nghe lần nữa được không?”
Rầm—
Não tôi sập nguồn hoàn toàn.
Tối qua.
Trước khi ngủ.
Đoạn ghi âm.
Ký ức bỏng rát như lửa bùng lên!
Tối qua, tôi trùm chăn kín mít, bị “anh trai tốt” trêu đến đỏ mặt tía tai, cả người rối loạn.
Giọng nói trầm ấm kia mang theo dòng điện, dụ dỗ, dỗ dành tôi.
Cuối cùng, tôi gần như liều cả thể diện, áp sát điện thoại, thở dốc, thì thầm ghi âm một câu.
Ghi gì ấy nhỉ?
Tôi nhớ mang máng là…
“Anh ơi… nữa đi…”
Máu dồn lên đầu rồi rút sạch, để lại cơn choáng lạnh ngắt.
Mặt tôi nóng như chảo rang trứng, tai thì cứ giật giật.
Không được.
Nhất định không được thừa nhận!
Thừa nhận là tôi c.h.ế.t xã giao ngay tại chỗ chứ chẳng đùa!
Một luồng sinh tồn mãnh liệt, cũng có thể gọi là xấu hổ cực hạn, trỗi dậy, đè bẹp cảm giác muốn quỳ.
Tôi bật người dậy, suýt nữa va vào anh, lùi lại hai bước, dán lưng vào cánh cửa lạnh buốt.
Tôi cố gắng ngẩng đầu, đối diện đôi mắt đen thẳm kia.
Tim nhảy disco trong n.g.ự.c, giọng run bần bật, nhưng tôi vẫn cố hét lớn để che đi nỗi chột dạ:
“G-ghi âm? Ghi âm gì cơ ạ? Tổng giám đốc La, anh… anh nhận nhầm người rồi!”
Không khí cứng lại trong chốc lát.
Anh nhìn tôi.
Trong đôi mắt sâu ấy, nụ cười giễu cợt chẳng những không biến mất, mà còn như mặt hồ bị ném đá, lan rộng hơn, sâu hơn, đậm hơn.
Giống như anh đang thưởng thức một trò đùa cực kỳ vui vẻ.
Anh không đáp.
Chỉ từ tốn đứng dậy, cử động như một con báo lười biếng vừa vươn vai.
Anh đưa tay ra, không nhanh không chậm, luồn vào túi trong áo vest.
Mắt tôi bị hút c.h.ặ.t theo bàn tay ấy.
Ngón tay thon dài thò vào túi áo, rút ra một vật quen thuộc.
Ánh sáng xuyên qua cửa sổ lớn, chiếu lên món đồ trong tay anh, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo quen thuộc.
Là điện thoại của anh.
Đồng t.ử tôi co rút, gần như không thể thở nổi.
Anh vuốt nhẹ viền màn hình, điện thoại sáng lên.
Động tác mở khóa nhanh đến mức tôi chỉ kịp nhìn thấy một vệt mờ.
Màn hình đối diện ngay trước mặt tôi.
Thời gian, không gian, lòng tự trọng, chút hy vọng mong manh cuối cùng…
Tất cả đều bị bóp nát trong một giây.
Trên màn hình là giao diện chat mà tôi không thể nào quên.
Dòng trò chuyện được ghim trên đầu.
Tên hiển thị như con dấu nung đỏ, in thẳng vào võng mạc tôi, thiêu rụi mọi lời phủ nhận.
Bốn chữ rõ ràng như tát vào mặt:
[Bà xã đại nhân].
2
Bốn chữ đó như ba quả b.o.m hạt nhân thu nhỏ được định vị chính xác, nổ tung ngay trước mắt tôi.
Sóng xung kích không phải vật lý, mà là một đòn hủy diệt tinh thần toàn diện.
Tất cả ảo tưởng, tất cả lớp ngụy trang, tất cả nỗ lực giữ chút thể diện cuối cùng của tôi, trong khoảnh khắc đó đều bị thổi bay thành tro bụi.
