Banh Hoa Đào - Chương 3
Cập nhật lúc: 12/09/2026 04:02
Ta nhỏ giọng:
“Không hoàn toàn.”
“Còn gì nữa?”
Ta không dám nhắc đến nữ chính.
Chỉ có thể nói:
“Sau này chàng sẽ gặp một người tốt hơn.”
Ánh mắt Tạ Hoài lập tức lạnh xuống.
“Ai?”
Ta lắc đầu.
Chàng lại tiến sát thêm.
Gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi trầm hương nhàn nhạt trên người chàng.
Từ nhỏ chàng đã dùng loại hương này.
Trước kia ta rất thích.
Mỗi lần buồn ngủ trên xe ngựa, ta đều sẽ tựa vào vai chàng.
Nhưng lúc này, mùi hương ấy lại khiến lòng ta hoảng loạn.
Tạ Hoài thấp giọng hỏi:
“Nàng muốn đẩy ta cho ai?”
Hơi thở ta rối loạn.
“Ta không có.”
“Vậy nàng nói người tốt hơn là ai?”
Chàng nhìn chằm chằm ta.
“Khương Miên, nói cho rõ.”
Ta bị chàng ép đến nước mắt cứ rơi mãi.
“Thì... sẽ có một người như thế. Nàng ấy rất tốt, rất lợi hại, cũng chẳng phiền phức như ta.”
“Chàng sẽ giúp nàng ấy, bất kể nàng ấy muốn gì, chàng cũng sẽ giúp.”
“Sau đó ta chạy tới làm ầm ĩ, chàng sẽ chán ghét ta.”
“Cuối cùng ta sẽ bị lưu đày.”
Càng nói càng hoang đường.
Nói xong, ngay cả bản thân ta cũng cảm thấy thật vô lý.
Tạ Hoài lại không cười.
Chàng chỉ nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm đến đáng sợ.
“Ai nói với nàng?”
Ta c.ắ.n môi, không chịu đáp.
Chàng giơ tay, khớp ngón tay khẽ lau qua nước mắt trên mặt ta.
“Khương Miên.”
Giọng chàng trầm thấp đến khàn đi.
“Nàng nghĩ ta sẽ vì một người khác mà đẩy nàng đi lưu đày sao?”
Ta không dám nhìn chàng.
Bởi vì những dòng bình luận kia nói như vậy.
Tạ Hoài bỗng nắm lấy tay ta, áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c chàng.
Ta ngẩn người.
Tim chàng đập rất nhanh.
Hoàn toàn không giống dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Nàng nghe thấy chưa?”
Ta ngơ ngác.
“Nghe gì?”
Chàng cúi đầu nhìn ta.
“Từ lúc nàng tránh ta, nơi này chưa từng yên ổn.”
Tay ta bị chàng giữ c.h.ặ.t, dưới lòng bàn tay là nhịp tim của chàng.
Từng nhịp, từng nhịp.
Mạnh đến mức như muốn phá tung l.ồ.ng n.g.ự.c.
Mặt ta dần nóng lên.
“Chàng buông ta ra.”
“Không buông.”
“Tạ Hoài.”
“Nàng đừng trốn ta nữa, ta sẽ buông.”
Ta sụt sịt.
“Chàng buông trước đi.”
“Không.”
Chàng đáp rất nhanh.
Hoàn toàn không có chỗ thương lượng.
Từ nhỏ ta đã biết tính khí Tạ Hoài chẳng tốt đẹp gì.
Chỉ là bình thường chàng luôn nhường nhịn ta rất nhiều.
Ta khóc, chàng dỗ.
Ta gây chuyện, chàng thu dọn.
Ta ăn không hết, chàng nhận lấy.
Ta vẫn tưởng đó chỉ là thói quen.
Nhưng hôm nay ta tránh chàng mới nửa ngày, cả người chàng như đã xé bỏ lớp kiềm chế thường ngày.
Ánh mắt nóng rực đến khiến người ta sợ hãi.
“Khương Miên, hôm nay nàng không được nhắc lại mấy lời nam nữ hữu biệt nữa.”
Ta nhỏ giọng phản bác:
“Vốn dĩ nam nữ đã khác biệt.”
Tạ Hoài tức đến bật cười.
“Nàng nằm trong lòng ta ngủ suốt hơn 10 năm, bây giờ mới nói với ta nam nữ hữu biệt?”
“Hồi nhỏ không tính.”
“Năm ngoái cũng không tính?”
Ta lại nghẹn lời.
Năm ngoái quả thật ta từng ngủ trong lòng chàng.
Hôm ấy đi xem hội đèn, người đông đến chen chúc, ta bị ai đó đẩy một cái, Tạ Hoài liền bế ta lên xe ngựa.
Ta buồn ngủ đến không chịu nổi, vừa dựa vào chàng đã thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, gần như cả người ta đều cuộn trong lòng chàng, tay chàng vẫn đặt trên eo ta.
Khi ấy mặt ta hơi đỏ.
Chàng lại vô cùng bình tĩnh.
“Tỉnh rồi?”
Ta còn tưởng chàng chẳng có cảm giác gì.
Giờ nghĩ lại, suốt dọc đường hôm ấy chàng đều không cho ta cựa quậy lung tung.
Càng nghĩ, mặt ta càng nóng.
Tạ Hoài nhìn ta, bỗng thấp giọng hỏi:
“Khương Miên, nàng cho rằng vì sao ta lại ăn những thứ nàng để thừa?”
Ta ngẩn ra.
“Vì ta ăn không hết.”
Ánh mắt chàng sâu hun hút.
“Nàng thử đưa cho người khác xem.”
Ta không hiểu.
“Cái gì?”
“Nàng thử đem bánh mình đã c.ắ.n qua đưa cho người khác xem.”
Chàng giữ cổ tay ta, chậm rãi nói từng chữ:
“Xem ta có để kẻ đó còn sống mà bước ra khỏi vườn Hoa Triêu hay không.”
Cả người ta cứng đờ.
Tạ Hoài nói câu ấy quá đỗi bình thản.
Nhưng ta biết chàng không hề nói đùa.
Tạ tiểu hầu gia vốn chưa bao giờ là người có tính khí tốt.
Chàng chỉ luôn kiềm chế trước mặt ta mà thôi.
Những dòng bình luận cũng nổ tung.
[Trời ơi, hắn điên thật rồi.]
[Thế này mà gọi là ghét ăn đồ thừa của nữ phụ à? Ca này rõ ràng là ghen đến no căng rồi còn gì.]
[Trước kia muội muội đưa bánh mình c.ắ.n dở đến bên miệng hắn, có phải hắn vui muốn c/h/ế/t mà vẫn phải giả vờ chê ngọt không vậy?]
Mặt ta nóng bừng.
“Chàng đừng nói bậy.”
Tạ Hoài rũ mắt nhìn ta.
“Ta nói bậy?”
Chàng bỗng cúi đầu.
Ta sợ đến mức vội rụt người về sau.
Nhưng chàng chỉ ngậm lấy vụn bánh hoa đào còn sót trên đầu ngón tay ta.
Đầu lưỡi khẽ lướt qua.
Đầu óc ta lập tức trống rỗng.
Chàng ngước mắt nhìn ta.
“Thứ nàng đút cho ta, người khác chạm vào một chút cũng không được.”
3
Khi ta trở lại yến tiệc, mặt vẫn còn đỏ bừng.
Tạ Hoài đi bên cạnh ta, tay vẫn luôn giữ c.h.ặ.t cổ tay ta.
Ta giãy mấy lần cũng không thoát được.
Ta nhỏ giọng nói:
“Chàng buông ra đi, mọi người đang nhìn đấy.”
Tạ Hoài mắt nhìn thẳng phía trước.
“Cứ để họ nhìn.”
“Trước kia chàng đâu có như vậy.”
“Trước kia nàng đâu có trốn ta.”
Ta: “...”
Người này sao còn biết ghi thù nữa chứ?
Ta vừa ngồi xuống chỗ, mẫu thân đã nhìn sang.
“Miên Miên, sao mắt con đỏ thế?”
Ta chột dạ cúi đầu.
“Gió thổi vào thôi ạ.”
Mẫu thân nhìn làn gió xuân tháng tư dịu dàng đến chẳng thể dịu dàng hơn xung quanh, rồi lại nhìn bàn tay Tạ Hoài vẫn đang nắm lấy tay ta.
Bà im lặng một thoáng.
Tạ Hoài lại vô cùng tự nhiên.
“Nàng ấy lạc đường, cuống quá nên khóc.”
Ta trừng chàng.
Ai cuống đến khóc chứ?
Chàng liếc ta một cái, khẽ siết cổ tay ta.
Ý tứ rất rõ ràng.
Đừng nói lung tung.
Ta chỉ đành ngậm miệng.
Trên bàn lại được dâng thêm mấy món điểm tâm.
Có bánh hạnh nhân, mơ ngâm mật, bánh quế hoa.
Trước kia ta thích nhất những lúc thế này.
