
Bánh Hoa Quế Đã Nguội
Thuở ấu thơ, ta cùng Tạ Hoài Xuyên đều tròn trịa như hai viên bánh nếp, mỗi lần đứng cạnh nhau lại khiến đám trưởng bối trong nhà vừa nhìn đã bật cười.
Mỗi khi hắn lén vào phòng tổ mẫu lấy bánh hoa quế, kẻ chịu trách nhiệm đứng ngoài nghe ngóng động tĩnh luôn là ta.
Có một lần người ngoài đem dáng người mũm mĩm của ta ra chế nhạo, hắn giận đến mặt đỏ bừng, chẳng nói chẳng rằng cứ đuổi kẻ ấy chạy hết hai con phố mới chịu trở về.
Hai nhà thấy chúng ta từ nhỏ đã thân thiết đến mức suốt ngày chẳng rời nhau nửa bước, vậy nên trưởng bối thuận thế định luôn một mối hôn sự, coi như kết thêm một tầng thân tình.
Sau đó không bao lâu, Tạ Hoài Xuyên được đưa vào quân doanh, bắt đầu những ngày tháng rèn luyện nơi thao trường.
Ngày lên đường, mắt hắn đỏ cả lên, trước khi đi còn nhét vào tay ta miếng bánh hoa quế cuối cùng hắn giữ lại.
“Chờ ta trở về, món điểm tâm nào ngon nhất trong thiên hạ, ta đều sẽ mang về cho nàng nếm thử.”












