Bánh Trung Thu Nhân Thịt Người - Chương 6
Cập nhật lúc: 02/09/2026 13:02
“Thảo nào trong điều kiện không có ai c.h.ế.t, lại có mảnh t.h.i t.h.ể người lẫn vào trong bánh trung thu.”
“Hóa ra đó là những người đã c.h.ế.t từ hai mươi bảy năm trước.”
“Hồi đó vì để thôn tính nhà máy thực phẩm, để khuếch trương tập đoàn doanh nghiệp, cho nên đã hy sinh họ.”
“Mà giờ đây, họ đã hóa thành ác quỷ, quay về để tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn này.”
“Giám đốc Lâm, ông thấy chuyện này đã đủ để hủy hoại doanh nghiệp chúng ta chưa?”
Bởi vì có quân bài này trong tay nên giọng điệu của tôi rõ ràng đã khác hẳn.
Giám đốc Lâm lập tức cau mày.
Ông ấy đã hơn năm mươi tuổi, đủ tư cách là một người trong hội đồng quản trị đã cống hiến cả đời cho doanh nghiệp này.
Tôi cứ nghĩ ông ấy sẽ nói với tôi những lời ba hoa sáo rỗng đúng với lứa tuổi của mình.
Ông ấy chăm chú nhìn tôi một lúc lâu rồi mới chậm rãi hỏi tôi một số câu hỏi khiến tôi cũng phải bất ngờ: “Cậu sẽ không nghĩ cái c.h.ế.t của Diệp Chí Kỳ là do bên phía tôi gây ra đấy chứ?”
“Nếu là vậy, hà cớ gì tôi phải phái cậu đi điều ttra”
“Thêm nữa, cậu không nghĩ rằng... Một doanh nghiệp chính là một thể thống nhất đấy chứ?”
Tôi chợt hiểu ra.
Thì ra là thế.
Thế nên tôi cũng kịp thời nộp lên bức "thư cam kết trung thành".
“Giám đốc Lâm, tôi là người của bên ông, tôi chỉ muốn đứng vững chân dưới trướng của ông thôi.”
Giám đốc Lâm lại nhìn tôi thêm một lúc lâu.
Có thể nói trong tập đoàn này, ông ấy không có tay sai nào đắc lực hơn tôi.
Đây cũng là nguyên nhân ông ấy tín nhiệm tôi, phái tôi đi điều tra chuyện này cho nên đến cuối cùng, ông ấy cũng gật đầu, bắt đầu chậm rãi kể lại...
11
Chuyện của hai mươi bảy năm trước khớp với những gì tôi điều tra được gần như không sai một ly.
Tuy nhiên, hồ sơ của Diệp Kiến Quân và Tô Mai đã bị sửa đổi.
Họ không chỉ là nhân viên bình thường mà họ là một trong số những nhà quản lý của nhà máy thực phẩm lúc bấy giờ mà cái c.h.ế.t của họ chắc chắn không hề có chuyện là t.a.i n.ạ.n gì cả.
Mà là vì lý do chức vụ, họ đã tiếp cận được nội tình nhà máy thực phẩm bị cố tình cải cách sai lệch.
Khi đó hiệu quả kinh doanh của nhà máy rất tốt, năm nào cũng có lãi.
Vậy mà lại bị làm giả thành nợ nần chồng chất, bên bờ vực phá sản, cuối cùng bán lại với giá rẻ mạt cho một doanh nghiệp tư nhân.
Chính là tập đoàn của chúng tôi hiện nay.
Đây là một phi vụ giao dịch xám có giá trị khổng lồ, kẻ nào cản đường đều phải bị loại bỏ.
Chặn đường tài lộc của người khác, chẳng khác nào g.i.ế.c cha mẹ họ cho nên họ phải c.h.ế.t.
Tuy giám đốc Lâm là một trong những người sáng lập doanh nghiệp này nhưng lại không tham gia vào việc đó, ông ấy chỉ biết mà thôi.
Đó là lời ông ấy nói, tôi còn lâu mới tin.
Năm đó cũng vì tiện tay nên t.h.i t.h.ể bị nghiền nát của Diệp Kiến Quân và Tô Mai đã bị chôn ngay dưới một nơi nào đó trong nhà máy.
Sau đó lợi dụng quan hệ địa phương để khép lại vụ án một cách qua loa.
Thực tế chứng minh họ đã làm rất đúng, sau khi thâu tóm và cải cách nhà máy này thì công việc kinh doanh của tập đoàn đã cất cánh và thậm chí phát triển đến tận bây giờ, nó vẫn chiếm một phần lớn doanh thu của toàn bộ doanh nghiệp.
Tuy nhiên điều giám đốc Lâm không nói là số người họ g.i.ế.c khi đó hoàn toàn không chỉ có hai.
Tôi đã từng đến nơi đó, mảnh t.h.i t.h.ể người tuyệt đối không chỉ có hai.
Con cáo già này vẫn đang giấu tôi.
Giám đốc Lâm còn bày tỏ lý do suốt bao nhiêu năm qua không dọn dẹp sạch sẽ bên dưới...
Nguyên nhân chính vẫn là sự kiềm chế lẫn nhau.
Tập đoàn không phải là của một người mà cũng không phải là một chỉnh thể không có vết nứt.
Theo những gì tôi tìm hiểu được thì hiện có ba phe phái và giám đốc Lâm chỉ là một trong số đó mà thôi.
Cả ba phe phái này đều có những lão già chưa chịu về hưu giống như ông ấy cho nên những hài cốt dưới lòng đất kia thực chất chính là v.ũ k.h.í hạt nhân của mỗi bên.
Để nếu thực sự phải tranh đấu đến mức cá c.h.ế.t lưới rách thì ít nhất họ vẫn có thể cùng c.h.ế.t.
Đó chính là sự kiềm chế.
Vậy Diệp Chí Kỳ đã c.h.ế.t như thế nào?
Giám đốc Lâm suy đoán rất có khả năng là do người của hai phe phái kia làm cho nên chuyện này không còn quan trọng nữa.
"Thực ra mọi chuyện đã kết thúc rồi nên tôi mới bảo cậu không cần điều tra nữa."
"Cậu cứ thực hiện theo cái này là được."
Ông ấy đưa cho tôi một bản phương án.
12
Bản phương án này rất hoàn hảo.
Đầu tiên là chủ động báo cáo với cơ quan quản lý nhà nước và mời họ đến nhà máy kiểm tra.
Tất nhiên chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn một lô thực phẩm niêm phong đúng số lô sản xuất đó để phục vụ kiểm tra.
Mọi kết quả đều phải theo hướng tích cực, nhẹ nhàng.
Hoặc là đổ lỗi cho nguyên liệu hoặc là đổ lỗi cho các bước khác, tóm lại là sẽ không liên quan đến mạng người.
Dư luận trên mạng họ đã dập tắt rồi.
Sau đó kéo dài thêm một hai tháng rồi đăng một thông báo, coi như khủng hoảng đã hoàn toàn qua đi.
Tôi suy nghĩ một chút, quả thực là như vậy.
Những điểm nóng mà mọi người theo đuổi trên mạng, đáng sợ nhất chính là có nội tình.
Nếu sự việc này không có câu chuyện đằng sau thì nó sẽ nhanh ch.óng bị lãng quên.
Cho nên đây cũng là điểm tôi không hiểu rằng tại sao Diệp Chí Kỳ không công bố câu chuyện về hai mươi bảy năm trước dưới lòng đất kia ra ngoài?
Nếu cậu ta làm vậy, ngược lại chúng ta mới thực sự rơi vào khủng hoảng.
Tuy cũng có thể nhanh ch.óng dùng thủ đoạn để dẹp yên nhưng ít nhất cũng phải sứt đầu mẻ trán.
Nhưng đứng từ góc độ của cậu ta, cách tốt nhất đương nhiên là công bố ra ngoài.
Nhưng tại sao lúc đó cậu ta lại không làm như vậy?
