Bảo Bối Trong Lòng Bàn Tay - Chương 7
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:06
Ta chớp chớp mắt.
Lúc ấy mới chợt nhớ ra.
Sau ba ngày tân hôn.
Hình như đã rất lâu rồi ta chẳng ở bên chàng t.ử tế.
Ta cười hì hì, vòng tay ôm lấy cổ chàng, hôn lên má chàng một cái.
“Đương nhiên là gả cho phu quân rồi.”
Chàng khẽ hừ một tiếng.
Quay đầu ôm lấy ta, hôn xuống.
Bộ dạng như muốn nuốt trọn ta vào lòng.
Ta bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng.
Đến lúc y phục trên người bị cởi sạch mới chợt hoàn hồn.
Xem ra...
Đêm nay chàng nhất định sẽ không dễ dàng buông tha ta.
“Chàng... nhẹ một chút...”
Ngụy Hoài Kỳ ôm lấy eo ta, giọng nói khàn khàn.
“Nàng cầu xin ta xem.”
Ta mềm giọng, khẽ kéo cổ áo chàng.
“Thiếp xin chàng... phu quân...”
Khóe môi chàng khẽ cong lên.
“Ta không làm…Vậy nàng tự làm đi.”
Ta lập tức nghẹn lời.
Lại nữa rồi.
Ta thật sự không hiểu nổi.
Một nam nhân cao lớn như chàng.
Vì sao lại luôn thích như vậy.
Ta vẫn còn lóng ngóng chẳng biết phải làm thế nào.
Thế nhưng đêm nay.
Dường như chàng nhất quyết muốn nếm thử cảm giác ấy.
Mặc cho ta làm nũng thế nào.
Chàng cũng không chịu đổi ý.
Chỉ giữ lấy eo ta.
Nhất quyết không chịu động.
Ta vất vả gần nửa đêm.
Cuối cùng chàng mới chịu buông tha.
Rồi bế ta đến gian phòng tắm bên cạnh.
Bồn tắm không lớn.
Thân hình chàng vốn cao lớn.
Hai người cùng ngồi trong đó tuy không đến mức chật chội, nhưng cũng chẳng rộng rãi gì.
Ta ghét bỏ đẩy chàng.
“Chàng ra ngoài trước đi. Thiếp tắm xong rồi chàng hãy vào.”
Chàng vẫn ôm eo ta, chẳng hề nhúc nhích.
“Vừa rồi chẳng phải nàng nói đau lưng, mỏi chân sao?”
“Ta chủ động giúp nàng tắm mà nàng còn không vui?”
Ta đỏ bừng mặt, trừng mắt nhìn chàng.
“Đây mà gọi là tắm sao?”
“Chàng... chàng rõ ràng là...”
Chàng khẽ nhướng mày.
“Trong ngoài trên dưới ta đều tắm rửa sạch sẽ cho nàng.”
“Thế sao lại không gọi là tắm?”
Ta c.ắ.n môi.
Đỏ bừng mặt trừng mắt nhìn chàng.
“Chàng thật chẳng biết nói lý.”
Chàng cũng không phản bác.
Chỉ khẽ gật đầu.
“Ừ.”
“Ta vốn chẳng biết nói lý.”
Một lúc sau.
Nước trong gian tắm b.ắ.n tung tóe khắp sàn.
Ngụy Hoài Kỳ thỏa mãn ôm lấy ta, cẩn thận mặc y phục cho ta.
Thỉnh thoảng còn không quên cảnh cáo:
“Lần sau còn dám lơ là ta nữa, thì đừng hòng ngủ.”
Ta lập tức không phục:
“Mỗi ngày thiếp đến viện của mẫu thân đều là làm việc chính đáng.”
“Mẫu thân nói rồi, rèn luyện thân thể mới có thể sống lâu trăm tuổi.”
“Có tân phụ nào không học quản gia đâu chứ? Chàng không thể nhỏ nhen như vậy được.”
Chàng cúi đầu, tiếp tục chỉnh lại y phục cho ta.
“Thế còn chưa đủ rèn luyện sao?”
Hiểu được chàng đang ám chỉ điều gì, ta tức đến mức véo mạnh vào eo chàng một cái.
“Không giống…”
“Không giống chỗ nào?”
“Nàng chẳng phải cũng đổ mồ hôi sao? Hay là không thấy mệt?”
Ta khẽ hừ một tiếng, quay mặt sang chỗ khác, không buồn để ý đến chàng.
“Ngụy biện.”
Chàng cúi đầu cười khẽ.
“Ngày nào trở về cũng mỏi đến mức chân run rẩy.”
“Nếu không chịu nổi thì cứ nói với mẫu thân, biết chưa?”
Ta chậm rãi quay đầu nhìn chàng.
Khóe môi bất giác cong lên.
“Chàng... đang lo cho thiếp sao?”
Chàng chống hai tay lên chiếc bàn thấp, vây ta trong lòng mình.
Ngẩng mắt nhìn thẳng vào mắt ta.
“Nàng là thê t.ử của ta.”
“Ta không lo cho nàng thì còn lo cho ai?”
Nghe chàng nói vậy.
Trong lòng ta bỗng ngọt ngào đến lạ.
Chàng khẽ cười.
Rồi lại bế bổng ta lên.
Tiện tay vỗ nhẹ lên m.ô.n.g ta một cái.
“Đúng là chẳng có tiền đồ.”
Chàng đặt ta xuống giường thật vững vàng.
Ta bĩu môi lẩm bẩm:
“Lại bảo thiếp chẳng có tiền đồ.”
Chàng b.úng nhẹ lên trán ta.
“Ta chỉ mới quan tâm nàng một chút. Nàng đã vui thành thế này.”
“Không phải chẳng có tiền đồ thì là gì?”
Ngẫm lại...
Hình như ta đúng là chẳng có tiền đồ thật.
Chàng ôm ta vào lòng, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Nhớ cho kỹ.”
“Người thật lòng đối tốt với nàng sẽ không chỉ biết nói ngoài miệng.”
Ta khẽ gật đầu.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại.
Ta lại nghiêm túc nói:
“Nếu nói vậy...”
“Thiếp thấy Hoài An còn đối tốt với thiếp hơn chàng.”
“Có gì ngon, có gì vui, thằng bé cũng nghĩ đến thiếp đầu tiên.”
“Còn chàng thì lúc nào cũng hung dữ.”
Chàng khẽ tặc lưỡi, rõ ràng rất không phục.
“Ngủ.”
Thấy chưa.
Lại hung với ta nữa rồi.
Thôi vậy.
Đại nhân không chấp tiểu nhân.
Tha thứ cho chàng vậy.
…
(Hết).
