Bạo Lực Trị Liệu / Thần Cấp Trị Liệu [tinh Tế] - Chương 33
Cập nhật lúc: 03/03/2026 11:09
Trong trò chơi, rất nhiều món ăn đều ngon tuyệt, Bạch Nhất Kiếm từng phát hiện, chẳng nói đâu xa, trái cây thì tươi mới vô cùng.
Quả sầu riêng này cứ như vừa chín tới hái từ trên cây xuống vậy, hương vị hoàn toàn khác hẳn với các loại đông lạnh chuyển phát nhanh mà cậu từng ăn trước đây.
Nói thật là ngon khó tả.
Cậu từng nghĩ sau này kiếm được nhiều tiền hơn sẽ chạy đến nơi sản xuất sầu riêng mà ăn cho thỏa thích, không ngờ xuyên không cái lại ngồi ngay ở nhà mà thực hiện được.
Cậu liên tục "xử lý" vài múi, sầu riêng này đúng là cực phẩm, múi nào múi nấy to ú nụ, hạt thì bé xíu.
"Đã đời!"
Hậu quả của việc ăn quá đã là no đến mức không ngủ được.
Bạch Nhất Kiếm dứt khoát không ngủ nữa, cậu mở cửa quyết định ra ngoài đi bộ vài vòng.
Nếu nói hành tinh hạng thấp có chỗ nào tốt thì chỉ có thể nói là nơi đây lắm đất. Nhà của nguyên chủ tuy trống trải nhưng thật ra cũng không quá nhỏ.
Bên ngoài còn có một cái sân nhỏ.
Đương nhiên chẳng có gì bày biện, cả hành tinh trừ đất cát thì chỉ toàn là đá, chẳng có gì mà bày cho đẹp.
Cái sân cũng chỉ được quây bằng một vòng đá, cửa thì lại là một tấm ván gỗ. Bạch Nhất Kiếm hồi tưởng một chút, lục lọi trong ký ức nguyên chủ mới tìm ra, là từ một trò chơi nào đó mà ra.
Tấm ván gỗ là một khối liền mạch, nguyên chủ cũng chẳng mấy khi thay đổi, dù sao cũng chỉ là vật trang trí.
Thực ra, ở đây những thứ khác có thể có, nhưng trộm cắp thì gần như không có. Đồ vật có giá trị của mọi người đều nằm gọn trong ba lô game, có vào nhà cũng chẳng lấy được gì.
Còn về an toàn cá nhân, nguyên chủ trước đây là một vị thành niên, về mặt này căn bản chẳng cần lo lắng.
Kẻ nào muốn tấn công cậu mới là người đáng lo thì đúng hơn.
Thế nên cái cửa này cũng chỉ là để cho có.
Nhớ Vệ Nhất Kiệu thì khá trầm tĩnh, chú trọng sự nhã nhặn. Còn Bạch T.ử Hàm năm đó thì chẳng thiếu những lần trực tiếp leo tường vào, chê mở cửa phiền phức.
Kiểu hành vi này thường là do tình cảm với chủ nhà tốt đến mức chẳng phân biệt bạn hay người ngoài, hoặc là do quá kiêu ngạo, hống hách, hoặc là không tôn trọng đối phương. Với tình hình hiện tại, Bạch T.ử Hàm hẳn là vế sau.
Mặc kệ cậu ta trên mặt tỏ vẻ thế nào, trong lòng chắc chắn có địch ý với Bạch Nhất Kiếm.
Điểm này từ việc đào góc tường mà còn cố ý đến khoe khoang là có thể thấy rõ.
Bạch Nhất Kiếm loanh quanh trong sân vài vòng, cảm thấy không còn no căng nữa thì ánh mắt lại ngắm về phía tấm ván gỗ.
Một lát sau, cậu tiến lên dùng cục đá đục ra từng lỗ nhỏ nông trên tấm ván gỗ. Những lỗ này từ trên xuống dưới, chỗ nào cũng có, sắp xếp cũng không đều đặn, chủ yếu là lộn xộn, chẳng có chút thẩm mỹ nào.
Nhưng cậu đâu phải vì cái đó.
Chỉ thấy Bạch Nhất Kiếm làm xong, quay lại cửa, sau đó lấy v.ũ k.h.í ra bắt đầu b.ắ.n.
Mỗi lỗ một mũi tên, b.ắ.n không trúng thì lại bổ sung một mũi nữa.
Nếu không ngủ được, vậy ra ngoài mà luyện tập.
Ngày xưa chỉ là sở thích, cậu rảnh rỗi thì đi câu lạc bộ chơi chơi. Mặc dù cũng nghiêm túc, nhưng dù sao cậu cũng có nhiều sở thích, phần lớn tâm trí còn bị việc học chiếm giữ.
Cũng chính là có chút thiên phú bẩm sinh, nếu không thì với lượng luyện tập của cậu, căn bản không thể có độ chính xác như hiện tại.
Nhưng nhiều lúc thiên phú chỉ là ban đầu, không nỗ lực thì tuyệt đối không được.
Bạch Nhất Kiếm b.ắ.n liên tiếp từng mũi tên, vì trời khá tối, hoặc nói là chỉ có chút ánh trăng nên nhìn không rõ ràng. May mắn là mắt cậu bây giờ không còn cận thị như trước, thị lực hai mắt có thể nói là rõ ràng nhất mà cậu từng được hưởng thụ.
Nếu đổi lại ngày xưa, đừng nói b.ắ.n trúng, đến mục tiêu cậu còn chẳng tìm thấy ở đâu.
Nguyên chủ đúng là có một bộ cơ thể tốt thật!
Về mặt này, nguyên chủ đúng là chịu thiệt nặng nề khi trao đổi linh hồn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đợt trao đổi này hoàn toàn là do kỹ năng thiên phú của nguyên chủ tạo ra, liền cảm thấy cái thiệt này nguyên chủ chịu một chút cũng không oan.
Cậu mới xui xẻo chứ.
Bạch Nhất Kiếm nghĩ, nhưng động tác trên tay vẫn không ngừng.
Than trời trách đất chưa bao giờ là tính cách của cậu, việc đã đến nước này, cậu sẽ chỉ cố gắng hết sức để bản thân sống tốt hơn.
Và hiện giờ, luyện tốt nỏ là việc quan trọng hàng đầu.
Mũi tên cứ thế được b.ắ.n ra, nhắm vào những điểm đã đ.á.n.h dấu trước đó. Tấm ván gỗ cũng khá dày, sản phẩm của trò chơi nên chất lượng đảm bảo, nhưng cũng không chịu nổi việc bị hành hạ như vậy, cuối cùng, cũng đổ sập.
Cách đó không xa trong một góc, một người nhìn thấy cảnh này, rồi lại rụt mình lại.
Giống như Bá Hổ, đại ca của họ cũng có ý đồ với Bạch Nhất Kiếm. Chẳng có cách nào khác, hành tinh rác rưởi này chưa từng thấy ai trắng trẻo, đẹp mắt hơn Bạch Nhất Kiếm.
Đặc biệt là đôi mắt kia, đại ca của họ nói nhìn vào là thấy đơn thuần, dễ thương.
Thằng đệ thì chẳng thấy đơn thuần gì cả, nhưng cũng phải thừa nhận là đẹp thật. Nhưng giờ đây chỉ muốn lay lay đại ca mà hét lên: "Anh nhìn xem, nhìn kỹ lại xem, đơn thuần chỗ nào hả?"
Rõ ràng là hung tàn mà!
Chưa đến nửa giờ sau, thằng đệ này liền quay về báo cáo: "Bạch Nhất Kiếm điên rồi, cầm mũi tên sút gôn, b.ắ.n cái cửa thành cái nhím, rồi nó 'bốp' một cái bay ra ngoài hai mét luôn."
Mấy thằng đệ đều ngớ người: "Hắn đang làm gì vậy?"
"Không biết." Thằng đệ vừa báo cáo lắc đầu, "Nhưng mà mấy anh chưa thấy cảnh đó đâu, đáng sợ quá à, tôi thấy đại ca cũng đừng nghĩ nữa, hắn mới bị Vệ Nhất Kiệu đá đấy, chắc đang tức điên, lúc này mà mò đến cửa, bị b.ắ.n cho mấy mũi tên cũng chẳng biết kêu ai đâu."
