Bạo Lực Trị Liệu / Thần Cấp Trị Liệu [tinh Tế] - Chương 36: Gặp Lại Trên Phi Thuyền.

Cập nhật lúc: 03/03/2026 11:10

Ngày xưa bên ngoài là bầu trời, là những tầng mây, còn bây giờ là cả một bầu trời đầy sao.

Không có tầng khí quyển tán xạ ánh sáng, trong vũ trụ thực ra là một mảng tối đen, điều này càng khiến những ngôi sao trở nên sáng rõ hơn. Bạch Nhất Kiếm đứng ở cửa sổ ngắm cảnh cỡ lớn nhìn rất lâu, trong lòng càng thêm tĩnh lặng và thoải mái.

Nếu là ngày xưa, đâu có thể chiêm ngưỡng được cảnh sắc như vậy.

Thế nên nói, dù rơi xuống nơi nào, tổng vẫn sẽ có một mặt tốt.

Cậu lại nhìn thêm một lát, rồi đi tìm chỗ ngồi của mình.

Bởi vì ít người, nên bốn phía thực thoáng. Bạch Nhất Kiếm ngồi, xung quanh không có mấy người.

Phi thuyền cất cánh sau một đoạn thời gian đều bay rất chậm, cách Bạch Nhất Kiếm gần nhất là người một nhà, ba người đang ở nơi đó đ.á.n.h bài Poker.

Bạch Nhất Kiếm quét mắt qua, thế mà là Đấu Địa Chủ.

Cậu sửng sốt một chút, thực sự không nghĩ tới đều đã xuyên qua, còn có thể nhìn thấy phương thức giải trí quen thuộc.

"Còn hai lá bài nữa!"

Tiếng trẻ con vui vẻ vang lên, vừa nói còn vừa nhìn về phía cha mẹ, muốn biết bọn họ bài có thể đè bài mình hay không.

Bạch Nhất Kiếm thu hồi ánh mắt, đem lưng ghế chỉnh tới vị trí thoải mái, chuẩn bị ngủ trong chốc lát.

Đêm qua cậu lại chơi có chút hăng, hôm nay sáng sớm liền nhận được thông báo trường học, vội vàng chạy theo phi thuyền, là cơm không ăn ngon cũng không ngủ tốt.

Mệt quá mà chẳng muốn ăn gì, thôi thì ngủ bù một giấc đã!

Bởi vì ít người trên phi thuyền nên bên này thật ra một chút cũng không ồn, ngẫu nhiên vang lên tiếng thắng trò chơi vui sướng, Bạch Nhất Kiếm liền cho là âm thanh trợ ngủ.

Cậu ngủ say, lại cũng không quá chọn hoàn cảnh, trường học ký túc xá bạn cùng phòng kêu đến ký túc xá cách vách đều chịu không nổi, cậu vẫn có thể ngủ.

Ước chừng ngủ nửa giờ, có người đi ngang qua.

"Cậu nói một chút, thật vất vả gặp phải phó bản cậu còn không đ.á.n.h, nghe nói có thể mở ra Thần Khí cùng kỹ năng, thật vất vả đi vào…… Cậu đang xem cái gì?"

Người nọ theo ánh mắt nhìn qua, phát hiện là một nam sinh lớn lên rất đẹp.

"Cậu không phải là……" Động lòng rồi à?

Hắn ngữ điệu ái muội, cho dù là chưa nói ra, cũng có thể làm người ta dễ dàng biết ý nghĩa trong đó. Nhưng mà đi ở phía trước người nọ không để ý , thu hồi ánh mắt liền tiếp tục hướng phía trước đi rồi.

Người nói chuyện này cũng chỉ biết đuổi theo, "Cậu nói cậu một chút,nghiêm túc như vậy làm gì. Đẹp như vậy, không phải coi trọng cậu ngừng ở nơi đó nhìn cái gì……"

Đi đến thanh âm biến mất, Bạch Nhất Kiếm cũng không nghe được câu trả lời.

Cậu mở mắt ra, nhìn về phía tay mình.

Người kia nhìn chằm chằm vào tay Bạch Nhất Kiếm. Bạch Nhất Kiếm cảm nhận được ánh mắt đó và nghĩ rằng người kia đang nhìn tay mình.

Tay của cậu đang trống trơn, không có bất kỳ trang bị hay vật phẩm trang sức nào vì cậu chưa kiếm được chúng. Trên phi thuyền cũng có quy định là không được mang v.ũ k.h.í lăm lăm bên người. Vì vậy, Bạch Nhất Kiếm đã cất v.ũ k.h.í vào ba lô game của mình.

Cậu thắc mắc: "Người kia rốt cuộc đang nhìn cái gì vậy?"

Nghĩ một lát, cậu lại từ từ nhắm mắt lại. Cậu vẫn còn buồn ngủ.

Bạch Nhất Kiếm có một giấc ngủ khá kỳ lạ. Khi có người bên cạnh ồn ào thế nào cũng không ảnh hưởng, nhưng nếu có ai đó nhắc đến tên cậu hoặc đến gần, cậu sẽ lập tức tỉnh táo như có một giác quan thứ sáu vậy. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là cậu đã tỉnh ngủ hẳn; nếu không có gì xảy ra, cậu sẽ lại chìm vào giấc ngủ.

Lúc cậu tỉnh dậy cũng là giờ ăn trưa. Trên phi thuyền có bán đồ ăn, nhưng vì đều là đồ từ Thần Giới nên giá cả cũng theo giá thị trường, không có gì quá đắt. Ai cũng có đồ ăn trong ba lô của mình, nên chỗ bán đồ ăn này chỉ là để phục vụ hành khách muốn có nhiều lựa chọn hơn.

Bạch Nhất Kiếm nhìn xuống và thấy biểu tượng thần kiếm vẫn còn màu xám. Đúng vậy, dù đi phi thuyền không cần tắt máy như khi đi máy bay trước đây, nhưng những game như Thần Giới thì không thể chơi được. Vậy nên, gia đình kia chơi Đấu Địa Chủ để g.i.ế.c thời gian cũng phải thôi. May mắn thay, ba lô game và tiền không thuộc hệ thống Thần Giới, mà liên kết với tất cả các trò chơi, nên hoàn toàn không bị ảnh hưởng vào lúc này.

Trong ba lô của cậu cũng có đồ ăn, nhưng trên phi thuyền lại bán kem mà cậu không có. Thế là, sau khi ăn xong, cậu đi mua hai viên kem vị trà xanh, vị mà cậu yêu thích nhất!

Trên đường mang kem về chỗ ngồi, Bạch Nhất Kiếm nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Cậu quay đầu lại, thấy một người đang hớn hở nói gì đó. Giọng nói này không quá đặc biệt, nhưng vì vừa mới nghe cách đây không lâu, cậu vẫn nhớ. Đó chính là hai người đã đi ngang qua chỗ ngồi của cậu.

Đáng tiếc là khi cậu nhìn tới, chỉ thấy một bóng người cao lớn vừa quay lưng bước vào hành lang bên kia.

"Người này cao thật!" Bạch Nhất Kiếm thầm nghĩ. Cậu cao đúng 1 mét 8, không phải là thấp, nhưng người này ít nhất phải cao hơn cậu một chút. Vóc dáng cũng vậy, vai rộng eo thon, tổng thể lớn hơn cậu một vòng. Dù chỉ là một thoáng, nhưng cũng có thể thấy cánh tay rất khỏe mạnh.

"Chắc là một cao thủ đây." Cậu nghĩ.

"Người kia nhìn tay mình chẳng lẽ là 'anh hùng trọng anh hùng' ư? Chứ không đến mức là tò mò vì mình mặc toàn đồ tân thủ hay cầm v.ũ k.h.í tân thủ chứ!"

"Vậy thì người này đúng là tinh mắt thật!"

"Có thể chỉ bằng một cái liếc mắt đã nhận ra sự ưu tú của mình."

Dù nghĩ vậy, nhưng Bạch Nhất Kiếm cũng không quá để tâm. Cậu không quá chú ý đến việc vì sao người khác nhìn tay mình, mà chỉ vui vẻ thưởng thức cây kem sau bữa ăn.

Ăn xong, cậu mở thiết bị thông minh ra và bắt đầu đọc sách.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạo Lực Trị Liệu / Thần Cấp Trị Liệu [tinh Tế] - Chương 36: Chương 36: Gặp Lại Trên Phi Thuyền. | MonkeyD