Bạo Lực Trị Liệu / Thần Cấp Trị Liệu [tinh Tế] - Chương 72

Cập nhật lúc: 13/03/2026 05:01

Người bạn khuyên can giật giật khóe miệng, thầm nghĩ cậu không thiếu chuyện để làm đâu!

Tuy nhiên nghĩ kỹ lại thì đúng là vậy, trong sân thi đấu không đ.á.n.h lại thì là kỹ năng không bằng người, người không phục đương nhiên là có, nhưng trả thù thì hiển nhiên không đáng. Còn về vụ huấn luyện quân sự hôm nay, cũng không phải là chuyện lớn, chỉ là nhìn có vẻ "khốn nạn" một chút thôi.

Rất nhiều người căn bản không để ý, để ý thì cũng chỉ nghĩ đến lúc đó trả thù người, sẽ bị chính người đó trả thù.

Hắn ta không khỏi cạn lời nhìn Bạch Nhất Kiếm, đều do cậu một ngày gây ra quá nhiều chuyện, khiến hắn ta cứ tưởng là cậu đã làm chuyện gì tày trời.

Bây giờ bình tĩnh suy nghĩ lại, tên này lúc trước nói các bạn học cùng khóa thân thiện, thế nhưng cũng không giống nói bừa.

Nhưng tại sao lúc đó cứ cảm thấy cậu toàn nói khoác chứ...

Nhất định là tên họ Bạch này quá "khốn nạn" mà!

Người bạn khuyên can đang cạn lời, liền nghe thấy bên cạnh có người lẩm bẩm: "Chẳng phải là một cục bánh sữa thôi sao, có đến mức đó không chứ, cái tên tiểu bạch kiểm kia không hổ là từ hành tinh rác rưởi mà ra, thật là không hào phóng."

"Cậu cút đi được không!" Hắn ta thật sự không nhịn được mà mắng lại.

Quả nhiên đông người thì loại người nào cũng có.

Có thể "khốn nạn" như Bạch Nhất Kiếm, nhưng lại hiếm khi làm người ta phiền phức. Lại có những tên nhìn bình thường, không ra vẻ gì, cố tình lại "tiện" đến mức làm người ta khó chịu.

Ví dụ như bạn cùng phòng của hắn ta, bạn cùng phòng của hắn ta, và vẫn là bạn cùng phòng của hắn ta.

Không chỉ là hắn ta, những người khác cũng có bất mãn.

Nhưng tính cách khác nhau, có người xem một cái đã bỏ qua, có người thì không đành lòng,

"Cậu bức xúc gì ở chỗ này, lão t.ử cũng chưa ghét bỏ ngươi ghét bỏ cái quỷ, không vui ngươi đừng ăn, không vui ngươi nhắm mắt, chân trên người của ngươi, còn thế thì ngươi lăn đi?"

Bạn cùng phòng sắc mặt tức khắc khó coi, "Ngươi, các ngươi……"

"Mau cút," vị kia đồng học tiếp tục nói: "Ngươi đừng bức lão t.ử thô tục mắng ngươi, ngươi phiền như vậy."

Bạn cùng phòng sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng nhìn chung quanh một đám người, thế nhưng không có một ai nói giúp mình.

Tức khắc cũng không dám nói cái gì nữa, thật sự quay đầu đi rồi.

Lúc đi còn nổi giận đùng đùng nói: "Một người hai người đều là ngu ngốc, xem người đẹp liền gì cũng mặc kệ……"

Dư lại một đám bạnhọc cực kỳ cạn lời.

"Hắn đây là lớn lên không đẹp buồn quá hay là như thế nào?"

"Quỷ biết được có cái gì trong đầu, còn kỳ thị hành tinh, tôi liền không quen nhìn người như vậy."

“Nghe nói hôm qua có người lên diễn đàn nói Bạch huynh đệ xuất thân từ hành tinh rác rưởi, nói những lời cực kỳ khó nghe, sẽ không phải hắn ta chứ!”

Em họ lập tức nhíu mày nhìn sang, “Còn có chuyện này sao?”

“Có chứ, nhưng chẳng mấy ai tin, đều cho là câu view thôi.”

Dù sao hôm qua một đống người thảo luận Bạch Nhất Kiếm ở ban nào, còn có người đưa ra bằng chứng thuyết phục rằng cậu thuộc hệ Chế Tạo, điều này đã quá sức chịu đựng rồi, một bài đăng rõ ràng đầy ác ý hiển nhiên không đủ sức hấp dẫn người đọc.

Sau khi bị mắng vài tầng, không biết bị ai tố cáo, bài viết đã bị xóa.

“Giờ nghĩ lại, hôm qua chân tướng thật sự nằm trong tay số ít người mà!”

Có người không kìm được cảm khái, “Ai mà ngờ được chứ, thật sự là hệ Chế Tạo, sáng nay tôi kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất.”

“Hắn ta nói khó nghe như vậy ai mà tin được?”

Ai cũng cho rằng đó là một thành viên của đội xanh hôm nay, đang nói bừa thôi.

“Cũng không biết lấy đâu ra cảm giác ưu việt,” người nói chuyện vẻ mặt cạn lời, “Hơn nữa nói đi nói lại, lên được Thiên Khải Tinh, có mấy người từ hành tinh khác không bị coi là nhà quê đâu, nếu thật sự muốn nói như hắn ta thì trước tiên hãy tự kỳ thị bản thân đi.”

“Nói đúng đấy chứ, quê thì quê thôi, nhiều thứ tôi chưa thấy mà, đây chẳng phải là đến để thêm kiến thức sao!”

“Nghe nói lẩu của Thiên Khải Tinh là tuyệt nhất, tôi còn muốn ăn thử, kết quả đến trường học bận quá không có thời gian ra ngoài, vẫn chưa được ăn miếng nào.”

“Tôi cũng nghe nói, hình như đồ ăn đều tự trồng, nước lẩu cũng tự xào ra.”

“Tôi cũng chuẩn bị đi, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi, gọi một nồi là đủ rồi!”

Bạch Nhất Kiếm nghe vậy chợt nhớ ra điều gì.

“Tôi thấy trong trường có một mảnh đất trồng rất nhiều đồ ăn, là ai trồng vậy?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.