Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 116: Em Còn Yêu Anh Không

Cập nhật lúc: 17/02/2026 20:01

Phó Thời Yến gọi một hội bạn bè xấu đến uống rượu tới tận nửa đêm.

Đám đông thấy anh chỉ uống rượu mà không nói lời nào, liền biết ngay vị đại thiếu gia này hôm nay tâm trạng không tốt.

Có người định khuấy động bầu không khí, gọi một nhóm người mẫu và hot girl vào phòng.

"Đến đây đến đây, lại chỗ anh Thời Yến ngồi đi."

Các cô gái xinh đẹp vừa nhìn thấy gương mặt của anh đã đỏ ửng cả mặt, âm thầm tranh giành để được ngồi cạnh anh.

Một cô người mẫu nhanh chân chiếm được chỗ sát bên, nũng nịu định dán sát vào mời rượu.

Anh chẳng buồn nhấc mí mắt, trước khi đối phương kịp chạm vào mình đã buông ra một chữ lạnh thấu xương:

"Cút."

Anh u ám đảo mắt nhìn một vòng, gằn giọng hỏi:

"Đứa nào gọi đến?"

Không ai dám thừa nhận, cả căn phòng bao bỗng chốc im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, không khí đông đặc lại.

Một người vội vàng đuổi hết mấy cô gái ra ngoài, đứng ra hòa giải:

"Mọi người không biết rồi, từ khi Thời Yến yêu cái cục cưng kia, đi tiếp khách là yêu cầu không được có phụ nữ hiện diện, hận không thể khiến trong vòng bán kính mười cây số không có lấy một con kiến cái."

Không khí dịu đi đôi chút, đám bạn bắt đầu trêu chọc.

"Cậu xem, anh em lâu ngày mới chơi với nhau một bữa, suýt chút nữa làm anh Thời Yến về nhà không biết ăn nói sao với chị dâu."

Câu cuối cùng đã thành công thu hút sự chú ý của anh.

Anh xoay xoay những viên đá trong ly rượu, im lặng nửa giây rồi lấy điện thoại ném cho một người bên cạnh.

"Tôi say rồi, gọi điện bảo cô ấy đến đón tôi."

Người kia sững sờ, nhìn đôi mắt tỉnh táo của anh rồi vội vàng làm theo.

Tất cả mọi người đều dỏng tai lên nghe ngóng, ai nấy đều vô cùng tò mò không biết người phụ nữ thu phục được anh là thần thánh phương nào.

Kết quả là…

"Anh Thời Yến... Chị dâu không nghe máy."

Sắc mặt anh lại khó coi thêm vài phần, lạnh lùng lên tiếng: "Dùng điện thoại của cậu mà gọi."

Lần này cô nhấc máy.

Người kia mở loa ngoài, một tiếng "Alo" thanh mảnh, xa cách vang lên trong phòng.

Giọng cô nhẹ nhàng và thanh thoát, lúc này lại mang theo chút lạnh nhạt, khiến mấy gã đàn ông có mặt ở đó đều thấy ngứa ngáy trong lòng, chỉ nghe giọng thôi đã thấy người đối diện chắc chắn rất xinh đẹp.

Có kẻ đang tò mò muốn ghé sát tai nghe kỹ hơn, bỗng chốc cảm thấy một ánh mắt âm lãnh dội xuống người.

Ngước lên nhìn, không phải anh thì còn là ai nữa?

Anh đang vô cảm nhìn chằm chằm đối phương, đáy mắt toát ra luồng uy áp khiến người ta run sợ.

Anh ta chột dạ dời mắt đi, vội vàng lên tiếng:

"Chị, chị dâu, anh Thời Yến say rồi, chị đến đón anh ấy một chút đi ạ."

Ánh mắt anh tối tăm không rõ cảm xúc, gần như muốn nhìn xuyên qua chiếc điện thoại.

Chỉ nghe cô im lặng hai giây, rồi nói:

"Đã uống nhiều rồi thì đừng về nữa."

Mọi người trợn tròn mắt, không ai dám hó hé, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà nghĩ…

Lần này xong rồi, vị đại gia này ghét nhất là bị người ta làm mất mặt trước đám đông.

Thế nhưng giây tiếp theo, anh đã cướp lời trước khi cô kịp cúp máy:

"Anh không say, bọn họ nói bậy đấy. Nhưng anh không lái xe được."

"Gọi tài xế đi."

"Tài xế nghỉ rồi."

"Gọi người lái hộ."

"Anh không biết gọi."

Tất cả mọi người nhìn anh như nhìn thấy ma khi thấy anh hạ mình, dính người với đầu dây bên kia:

"Bé con, em đến đón anh một chút được không?"

Cô trực tiếp cúp máy.

Căn phòng bao lập tức lặng ngắt như tờ.

Gương mặt anh tối sầm lại, không nói một lời, không ai dám cử động.

Giây tiếp theo, điện thoại của anh rung lên một cái.

[Đại vương bé con: Địa chỉ.]

Mọi người chỉ thấy anh đột nhiên nở nụ cười.

Anh lơ đãng lắc lắc điện thoại trước mặt mọi người, mang theo ý tứ khoe khoang vô cùng lộ liễu, nói:

"Giải tán hết đi, vợ tôi sắp đến đón tôi rồi."

Anh không muốn lát nữa cô đến lại bị đám công t.ử bột này nhìn ngó dòm ngó, sau khi đuổi hết mọi người đi, anh một mình ở lại phòng chờ người.

Khi cô đến nơi, đập vào mắt là cảnh anh đang nằm nghiêng trên ghế sofa, cổ áo phanh rộng, chiếc sơ mi bao bọc lấy đường nét cơ n.g.ự.c săn chắc, gương mặt điển trai ửng đỏ vì hơi men, bộ dạng chẳng khác nào trai bao chốn lầu xanh.

Cô bước tới đá anh một cái.

"Dậy đi, về thôi."

Thế nhưng anh lại ngửa đầu rên nhẹ một tiếng, lộ ra yết hầu gợi cảm, ánh mắt nhìn qua có vài phần mơ màng.

Cô đứng đó nhìn anh diễn kịch.

"Không dậy em về đấy."

Anh lập tức ngồi bật dậy, ôm chằm lấy eo cô.

Anh vùi mặt vào vòng bụng mềm mại của cô, hơi thở phả ra qua lớp áo khiến cô cảm nhận được sự nóng bỏng.

Cô không nhìn thấy biểu cảm của anh, chỉ nghe thấy giọng anh trầm đục hỏi:

"Em còn yêu anh không?"

Có những lời, chỉ khi mượn rượu giả say anh mới dám hỏi.

Bởi vì ngay cả khi đáp án không như anh mong muốn, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn còn đường lui.

Cô không nói lời nào.

Đốt ngón tay anh siết c.h.ặ.t, ôm cô càng c.h.ặ.t hơn.

"Bé con, là anh làm chỗ nào chưa tốt, khiến em thất vọng về anh sao?"

Không nhận được lời hồi đáp, anh muốn ngẩng mặt lên nhìn biểu cảm của cô, thì thấy cô đã đang nhìn mình từ lâu.

Anh cứ thế va vào ánh mắt cô mà không kịp chuẩn bị, rồi thần sắc lập tức trở nên hoảng loạn.

Bởi vì trong mắt cô chỉ là một khoảng không đen thẳm, lạnh lẽo và trống rỗng, không còn chút ánh sáng rực rỡ nào như ngày xưa khi nhìn anh.

"Tịch Tịch..."

Cổ họng anh thắt lại, nắm lấy tay cô hỏi:

"Em sao vậy?"

Kể từ khi bước vào, biểu cảm của cô vẫn không hề thay đổi, luôn luôn lãnh đạm.

Cô lặp lại một lần nữa: "Có về không."

Anh đứng dậy, không dám diễn kịch với cô nữa, anh căng thẳng khoác vai ôm lấy cô, dùng gò má áp sát vào má cô.

"Có chuyện gì xảy ra sao, anh... Dạo này anh thực sự quá bận, xin lỗi em, anh đã không quan tâm em thật lòng, sau này sẽ không thế nữa."

Cô như một cái xác không hồn được anh ôm trong lòng, không có chút phản ứng nào.

Cuối cùng anh dắt tay cô về nhà, tự tay tắm rửa, sấy tóc cho cô, rồi ôm cô lên giường, vỗ về lưng cô ru cô ngủ.

Mãi đến khi nghe thấy hơi thở cô đều đặn, anh mới mở mắt trong bóng tối.

Anh nhíu mày nhìn cô, tay khẽ lướt qua đôi mày cô, trong mắt là nỗi nghi ngờ và lo lắng không thể xua tan.

Ngày hôm sau, anh bắt đầu nghỉ phép.

Không đến công ty, cơ bản chỉ ở nhà, chỉ khi nào cô muốn ra ngoài anh mới đi cùng cô.

Anh đích thân chăm sóc cô tỉ mỉ mọi việc lớn nhỏ, chơi cùng cô, đi mua sắm cùng cô, xem phim cùng cô, cùng cô làm tất cả những việc vặt vãnh vô vị mà trước đây anh không có thời gian làm.

Anh tưởng rằng hành động này của mình có thể hàn gắn tình cảm với cô, nhưng thực chất chỉ khiến cô cảm thấy chán ghét.

Cô cảm thấy mình bị mất tự do.

Vì vậy, khi Sở Phóng gửi tin nhắn hỏi cô có muốn gặp mặt không, cô đã nhắn lại đồng ý, đồng thời bảo anh hãy đuổi Phó Thời Yến đi.

Anh nhanh ch.óng phản hồi một chữ "Được".

Anh đoán chắc dạo này đối phương sẽ canh chừng cô rất c.h.ặ.t, nên anh đã tính toán chuẩn thời gian, đợi đến lúc cô cảm thấy phiền chán nhất mới gửi tin nhắn đi.

Mà cách anh điều tra và dụ Phó Thời Yến đi cũng rất đơn giản, chính là tìm người thông qua mối quan hệ trung gian để lộ tin tức cho Phó Thời Yến biết rằng Bùi Tự Hoài vẫn đang bí mật gặp gỡ cô.

Quả nhiên Phó Thời Yến nảy sinh nghi ngờ, nhưng không muốn hỏi cô lúc này để tránh làm tổn thương tình cảm.

Thế là Phó Thời Yến lấy cớ tham dự một buổi tiệc, định đích thân đi dò xét Bùi Tự Hoài.

Mà Phó Thời Yến vừa đi khỏi chân trước, thì chân sau Sở Phóng đã đến đón cô đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.