Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 184: Thực Cốt Trác Tâm

Cập nhật lúc: 02/03/2026 08:01

Kết quả là Hạ Lan Dục lại một lần nữa bị "ngủ phục".

...

Giang Vụ Tích nhìn bức tranh bị hủy hoại, bất lực nói: "Bây giờ thì hỏng bét hoàn toàn rồi."

Hạ Lan Dục khẽ hôn cô, đáp: "Không, thế này trái lại còn tốt hơn."

...

Về sau, Hạ Lan Dục chỉ mất đúng một ngày để sửa sang, giữ lại trọn vẹn nét đẹp của sự giao hòa giữa linh hồn và thể xác trong bức họa.

Không ai ngờ được rằng, bức tranh này lại trở thành tác phẩm tiêu biểu gây chấn động giới nghệ thuật của anh.

Anh đặt tên cho nó là Thực cốt trác tâm.

Hơn nữa, Hạ Lan Dục vốn là người chưa bao giờ nhận phỏng vấn, nay lại lần đầu tiên phá lệ đồng ý. Phóng viên hỏi:

"Có nguồn tin cho biết hiện tại tác phẩm này của anh đã được đấu giá vượt mức sáu triệu tệ, không biết cuối cùng nó sẽ thuộc về tay ai?"

Hạ Lan Dục thản nhiên nói:

"Đó là do phía đội ngũ xảy ra sai sót, bức tranh này là vật không bán."

Phóng viên lập tức đào sâu:

"Xem ra bức tranh này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với anh?"

Trong ống kính, Hạ Lan Dục rũ mắt cười nhẹ, mọi đường nét trên gương mặt như tan chảy trong sự dịu dàng.

"Đúng vậy, nhưng tôi không tiện tiết lộ thêm."

Phóng viên không bỏ cuộc, truy vấn:

"Tác phẩm lần này có tên là Thực cốt trác tâm (Sâu tận xương tủy, bỏng cháy tâm can), liệu có thể hiểu đây chính là nguồn cảm hứng của anh không?"

Hạ Lan Dục im lặng vài giây rồi nói:

"Cảm hứng đến từ người tôi yêu, không có cô ấy thì không có bức tranh này.

Sở dĩ đặt tên là Thực cốt trác tâm, không chỉ bởi vì quá trình... Lần đó sâu tận xương tủy, mà còn vì kể từ ngày quen biết cô ấy, mỗi ngày trôi qua, cô ấy đều khiến tôi phải trăn trở đến đau lòng."

Nói rồi, Hạ Lan Dục bỗng ngước mắt nhìn thẳng vào ống kính, khẽ thốt:

"Em thực sự đối xử với tôi rất quá đáng, nhưng tôi vẫn yêu em."

Sau đó, dù phóng viên có hỏi thế nào, Hạ Lan Dục đều giữ im lặng.

Mãi cho đến khi câu hỏi cuối cùng xuất hiện, anh mới mở lời.

"Giới chuyên môn đang nghiên cứu về bố cục và nét vẽ của anh lần này, thậm chí có người còn cố gắng bắt chước, anh Hạ Lan có điều gì muốn nhắn nhủ không?"

Hạ Lan Dục nhếch môi đầy ngạo nghễ, thần thái lộ rõ vẻ tự hào và khoe khoang kín đáo:

"Vậy thì trước tiên, hắn ta phải có bản lĩnh khiến người phụ nữ của mình cảm thấy hạnh phúc đã."

...

"Trên đây là buổi phỏng vấn độc quyền với nghệ sĩ Hạ Lan Dục,..."

Lâm Diệu Thâm đen mặt xem hết bản tin, nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm đã dứt liền lập tức chuyển kênh.

Giang Vụ Tích quấn khăn tắm bước ra, mang theo một làn hơi nước ẩm ướt.

Lâm Diệu Thâm đã cầm sẵn máy sấy tóc để giúp cô sấy tóc, cô uể oải ngáp một cái, thấy trên tivi đang đưa tin về cuộc điều tra một nghệ sĩ họ L nghiện ngập.

Chàng nghệ sĩ đình đám đeo kính râm, diện vest lịch lãm như thể đang đi t.h.ả.m đỏ, nhưng bối cảnh phía sau lại là đồn công an.

Gương mặt anh lộ rõ vẻ phẫn nộ pha lẫn thách thức, nói với đám phóng viên đang vây quanh:

"Tôi tin rằng người ngay không sợ c.h.ế.t đứng. Ngoài ra tôi muốn nhắn nhủ đến người hâm mộ của mình rằng, xin lỗi vì đã để các bạn lo lắng, nhưng việc gì tôi không làm thì vẫn là không làm."

Lâm Diệu Thâm thấy cô chăm chú theo dõi, tưởng cô thích loại "mặt b.úng ra sữa" đó nên ngồi phía sau chua chát nói:

"Thằng đó chắc chắn là có chơi rồi, nhìn cái mặt là thấy thiếu sức sống."

Giang Vụ Tích hỏi: "Sao anh biết?"

Lâm Diệu Thâm đáp: "Hồi trước anh đi thi đấu nước ngoài, có một lão Tây nghiện t.h.u.ố.c lâu năm, trạng thái cũng y hệt hắn ta, hành động nhỏ nhặt rất nhiều."

Giang Vụ Tích nhìn màn hình, ánh mắt sâu thẳm, không nói gì.

Lâm Diệu Thâm hỏi: "Dạo này em có vẻ hay để ý tin tức giải trí, hay là lại nhắm trúng cậu trai trẻ nào rồi?"

Giang Vụ Tích quay đầu nhìn anh, khẽ cười một tiếng.

"Anh không cần phải nói bóng nói gió đâu, mấy ngày nay em đều về nhà đúng giờ mà đúng không?"

Đây cũng chính là lý do khiến Lâm Diệu Thâm chưa bùng phát cơn giận.

Anh cảm thấy, bất kể cô ở bên ngoài chơi bời thế nào, chỉ cần cô còn biết đường về nhà thì chứng tỏ trong lòng vẫn có anh.

Thế là sau khi hầu hạ cô xong, Lâm Diệu Thâm mãn nguyện ôm cô đi vào giấc ngủ.

Giang Vụ Tích lại thao thức mở mắt suy tính sự đời.

Kể từ lần dỗ dành được Hạ Lan Dục lần trước, cô đã dễ dàng nắm được bệnh viện trong tay, đồng thời bác bỏ yêu cầu kết hôn của anh.

Tuy nhiên Hạ Lan Dục giờ đây cũng không còn dễ dỗ như trước, anh bảo không kết hôn cũng được, nhưng cô phải công khai danh phận bạn trai chính thức của anh.

Giang Vụ Tích lại lôi bệnh tình ra làm bia đỡ đạn, bảo rằng trạng thái của mình hiện tại không ổn định, nhưng vì anh mà cô đang tích cực điều trị, chỉ cần khỏi bệnh sẽ công khai anh ngay.

"Em không muốn gia đình anh biết anh đang ở bên cạnh một bệnh nhân."

Hạ Lan Dục vì câu nói này mà lại mềm lòng.

Anh cảm thấy chỉ cần cô sẵn lòng tích cực chữa trị đã là một bước tiến lớn rồi, nên không đưa ra thêm yêu cầu quá đáng nào nữa.

Hiện giờ, chuyện bệnh viện đã ổn thỏa, có thể thúc đẩy kế hoạch tiếp theo.

Giang Vụ Tích suy ngẫm về bản tin hôm nay, biết rằng thời cơ đã chín muồi.

Ngày hôm sau, cô hẹn gặp Trịnh Dập Tinh.

"Đây là lịch trình gần đây của Lâm An Ni."

Trịnh Dập Tinh đưa tài liệu cho cô và nói:

"Anh còn nghe ngóng được rằng dạo này Lâm An Ni và công ty quản lý đang rất căng thẳng.

Cô ta muốn hủy hợp đồng nhưng công ty dùng các điều khoản để kìm kẹp, không chỉ tiền bồi thường cao ngất ngưởng mà còn đối mặt với nguy cơ bị cấm sóng.

Trợ lý của cô ta kể với anh rằng hiện giờ Lâm An Ni không thể sống thiếu t.h.u.ố.c ngủ, xem ra áp lực rất lớn."

Giang Vụ Tích gật đầu: "Độ tin cậy của những tin này thế nào?"

"Đều là tin mật từ các nhân viên thân cận của cô ta.

Hiện giờ trong mắt họ, anh là một trưởng nhóm người hâm mộ chịu chi tiền và chịu cày số liệu cho cô ta.

Anh nắm quyền điều hành trạm phản biện và là chủ trì siêu thoại, họ không dám đắc tội với anh, còn thường xuyên tặng quà và nhờ anh lấy danh nghĩa người hâm mộ để tung ra các tin tức nội bộ."

"Thời gian qua vất vả cho anh rồi, để em chuyển tiền cho anh."

Trịnh Dập Tinh nghe vậy liền ngẩn người.

Trong mắt anh thoáng hiện vẻ buồn bã, rồi anh nắm lấy tay cô, nói:

"Anh không cần tiền của em."

Anh đẩy điện thoại đến trước mặt Giang Vụ Tích, trang web hiển thị một tài khoản ngân hàng nước ngoài, anh nói:

"Đây là số tiền em đưa anh mấy năm qua, cộng thêm tiền anh tự tích góp, có hơn hai triệu tệ, tất cả đều là của em."

Giang Vụ Tích sững sờ, thấy Trịnh Dập Tinh gãi gãi đầu, rồi nghe anh khẽ thốt:

"Có lẽ anh thực sự không có bản lĩnh như... Những người đàn ông khác của em, nhưng anh sẽ trao cho em tất cả những gì anh có."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.