Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 22: Đêm Trên Du Thuyền
Cập nhật lúc: 15/02/2026 18:00
Giang Vụ Tích khẽ mỉm cười: "Chắc là do điều hòa bật thấp quá thôi, không sao đâu, mình đi thôi anh."
Sở Phóng lái xe đưa cô đến đường vành đai thành phố, Giang Vụ Tích nhìn cảnh vật bên ngoài rồi hỏi:
"Không phải chúng ta ra bến cảng sao anh?"
"Chúng ta đi hội quân với Thời Yến trước đã."
Giang Vụ Tích tỏ ra kinh ngạc, cô vốn tưởng rằng phải lên tàu mới gặp được Phó Thời Yến, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra sớm hơn dự tính.
Nhưng cô không hề hoảng loạn, ngoài mặt vẫn giữ vẻ căng thẳng lo âu.
"Lát nữa gặp bạn bè của anh, em cần phải làm gì không?"
Sở Phóng cười, xoa đầu cô trêu chọc:
"Em cứ như bình thường là được, cứ thể hiện là em cực kỳ yêu anh trước mặt họ nhé."
Giang Vụ Tích được anh dắt tay xuống xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mới hiểu tại sao phải đến đây hội họp.
Bởi vì cách đó vài trăm mét, một chiếc chuyên cơ cá nhân đang đậu sẵn.
Có người tiến lại cúi chào bọn họ, cung kính nói:
"Thưa anh Sở, cậu Phó đang đợi anh trên máy bay ạ."
Sở Phóng gật đầu, dẫn Giang Vụ Tích lên máy bay.
Khoang máy bay rất rộng rãi, ngoài tổ phục vụ ra thì chỉ có tám ghế ngồi hạng thương gia độc lập.
Giang Vụ Tích đi theo Sở Phóng vào tận bên trong, liền thấy đôi chân dài của Phó Thời Yến đang vắt chéo, tay cầm một ly champagne, đang thong dong trò chuyện với người bên cạnh.
Mọi người thấy Sở Phóng đến, trừ Phó Thời Yến ra thì tất cả đều đứng dậy chào hỏi.
"Anh Phóng đến rồi."
Có một kẻ nhanh nhảu lập tức chú ý đến Giang Vụ Tích ở phía sau, cười hỏi:
"Đây là chị dâu ạ? Diễn viên hay người mẫu thế anh?"
Phó Thời Yến nghe vậy liền đưa mắt nhìn sang, thấy một cô gái đang bị thân hình người đàn ông che khuất phân nửa.
Cô chỉ để lộ một phần góc mặt nghiêng, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến đồng t.ử của Phó Thời Yến khẽ chấn động.
Lúc này Sở Phóng cười đ.ấ.m nhẹ tên kia một cái, mắng: "Ăn nói cho hẳn hoi, bớt cái giọng trơn lông lốc đó đi."
"Anh Phóng thật chẳng nể tình gì cả, mang theo người nhà mà không báo một tiếng, làm anh em thèm thuồng phát ghen."
Trong lúc mấy người trêu chọc nhau, Giang Vụ Tích quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của Phó Thời Yến.
Cô giả vờ sững sờ, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng hốt rồi vội vàng che giấu, né tránh cái nhìn của anh.
Phó Thời Yến thấy phản ứng của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Lúc này Sở Phóng kéo cô lên phía trước chào hỏi Phó Thời Yến, lên tiếng trêu chọc:
"Đường xá hơi tắc, làm phiền Phó tổng phải nhọc công đợi bọn này rồi."
Phó Thời Yến hơi nghiêng ly champagne về phía trước, chỉ vào Giang Vụ Tích, nhướng mày nhìn Sở Phóng nói:
"Đây chính là người mà cậu đang theo đuổi sao?"
Giọng điệu của anh ngoài sự phóng túng còn mang theo vài phần coi thường.
Sở Phóng vốn đã quen với việc đùa cợt với anh, nếu chỉ có riêng hai người thì anh sẽ không để tâm, nhưng giờ thì khác.
Nụ cười của anh nhạt đi đôi chút, hất cằm nói:
"Đừng có thế, cô ấy nhát gan lắm."
Sở Phóng không hề biết Giang Vụ Tích và Phó Thời Yến có quen biết, liền bảo cô chào hỏi.
Giang Vụ Tích giả vờ như lần đầu gặp mặt, gật đầu với Phó Thời Yến, khẽ gọi: "Chào anh Phó."
Phó Thời Yến cười nhạt không thèm vạch trần, trái lại còn như nổi hứng thú, cố tình hỏi:
"Giang tiểu thư và Sở Phóng quen nhau thế nào vậy?"
Giang Vụ Tích định nói là quen nhau trên giường, nhưng cô còn phải giữ gìn hình tượng, thế là đưa mắt nhìn Sở Phóng cầu cứu.
Sở Phóng lên tiếng: "Quen ở thư viện, sao thế?"
Gã vừa gọi cô là chị dâu có biệt danh là Bì Bì nghe vậy liền cười lớn.
"Anh Phóng, quen anh bao nhiêu năm nay, hôm nay em mới biết anh lại ham học đến thế đấy."
Mọi người cười ồ lên.
Phó Thời Yến cười thong thả, bắt đầu "tốt bụng" chủ động giới thiệu:
"Đây là Bì Bì, con trai độc nhất của trùm bất động sản."
"Đây là cậu Hà, chủ tịch tập đoàn MGM Trung Hoa, bên cạnh là bạn gái cậu ta, thiên kim của tập đoàn dầu khí."
Giang Vụ Tích chăm chú lắng nghe, sau đó còn có người thừa kế đế chế hàng xa xỉ, hậu duệ của giới tư bản đỏ, con trai của ông trùm công nghệ... Cuối cùng, Phó Thời Yến như vô tình hỏi:
"Giang tiểu thư, cô làm nghề gì?"
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn vào Giang Vụ Tích, chờ đợi câu trả lời của cô.
Sở Phóng nhíu mày, khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay cô, dịu dàng nói nhỏ bên tai:
"Lúc nãy chẳng phải em bảo khát sao? Em đi lấy ly nước gì đó uống trước đi, anh qua tìm em ngay."
Bì Bì lại reo hò:
"Anh Phóng, xem anh kìa, bảo vệ kỹ quá đấy. Bạn gái anh rốt cuộc là lai lịch thế nào? Thiên kim nhà nào vậy?"
Đáy mắt Phó Thời Yến chứa đựng nụ cười ác ý, anh thấy hàng mi đang rủ xuống của cô run lên, và cô siết c.h.ặ.t lấy tay Sở Phóng.
Sau khi Giang Vụ Tích rời đi, Sở Phóng tựa lưng vào ghế.
Gương mặt anh vẫn nở nụ cười bất cần, nhưng trong ánh mắt lại mang vài phần nghiêm túc, anh nói với Bì Bì nhưng thực chất là để cho tất cả mọi người cùng nghe:
"Có đùa cợt hay nói bậy thì cứ nhắm vào tôi đây này. Bạn gái tôi tính tình lớn lắm, chọc giận cô ấy là về tôi phải dỗ dành mệt nghỉ đấy, các cậu đừng có gây chuyện cho tôi."
Những người ngồi đây đều là những kẻ tinh đời, sao không hiểu được sự bảo bọc này, tất cả đều thầm kinh ngạc trước sự coi trọng của Sở Phóng dành cho cô gái này.
Hơn nữa, gia tộc của họ đều phải cậy nhờ Sở Phóng dàn xếp nhiều chuyện khuất tất, lúc này ai nấy đều cười hì hì để làm dịu bầu không khí.
Suốt thời gian đó Phó Thời Yến không nói câu nào, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ uống rượu, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười như có như không.
Mới trước đó không lâu còn là "cô út hờ" của anh, giờ quay ngoắt đi đã cặp kè với anh em tốt của anh rồi.
Thú vị thật đấy.
Máy bay bay khoảng mười phút là tới biển, hạ cánh xuống bãi đáp trực thăng riêng trên du thuyền.
Con tàu "Lời ca của Đại dương" (Ovation of the Seas) này là mảng kinh doanh mới của tập đoàn Phó Thị, tuần sau mới chính thức mở cửa đón khách.
Vì thế, những người lên tàu ngoài Phó Thời Yến và bạn bè trong giới được mời ra, còn có một số du khách được cấp quyền trải nghiệm sớm.
Tất nhiên, đãi ngộ dành cho thái t.ử gia và những người khác là hoàn toàn khác biệt.
Tầng ba của du thuyền – nơi có tầm nhìn đẹp nhất – hoàn toàn thuộc về Phó Thời Yến.
Giang Vụ Tích và những người còn lại được sắp xếp ở tầng hai, Sở Phóng đã yêu cầu nâng cấp phòng của cô từ phòng hướng biển lên phòng suite hạng sang.
Không chỉ diện tích rộng rãi hơn mà còn có hồ bơi riêng.
Từ lúc lên tàu, người Giang Vụ Tích đã nóng bừng, gió biển thổi vào càng khiến cô run rẩy.
Nhưng cô cố chịu đựng sự khó chịu do cơn sốt mang lại, ngoài mặt không để lộ một chút sơ hở nào.
Nhân lúc Sở Phóng đi ra ngoài, cô lại dội nước lạnh thêm lần nữa để hạ thân nhiệt, rồi mới thay quần áo đi ra.
Đêm trên tàu mới chỉ bắt đầu, sòng bạc, hộp đêm, dạ tiệc cung đình, không thiếu thứ gì.
Sở Phóng nhắn tin bảo Bì Bì và mấy người kia cứ lôi kéo anh đi đua vài vòng xe điện đụng trên boong tàu, lát nữa mới tới tìm cô, vì vậy cô dự định lên tầng ba thử vận may xem có gặp được Phó Thời Yến không.
Tuy nhiên vừa bước ra khỏi thang máy, Giang Vụ Tích đã bị quản gia riêng ngăn lại.
"Thưa tiểu thư, khu vực này không mở cửa cho khách ngoài ạ."
Giang Vụ Tích đanh mắt lại, thầm suy tính:
Nếu nói cô là bạn được Phó Thời Yến mời đến, có lẽ họ sẽ báo cáo để hỏi ý kiến ngay, như vậy thì mục đích quá lộ liễu, chẳng khác nào không đ.á.n.h mà khai.
Hơn nữa hiện tại cô còn đang là bạn gái của Sở Phóng.
Khoan đã...
Đôi mắt Giang Vụ Tích chợt sáng lên, cô thay đổi sang vẻ mặt đầy bối rối, nói:
"Bạn trai tôi có ở trong này không ạ? Tôi lạc mất anh ấy rồi, anh ấy là bạn của anh Phó."
Cùng lúc đó, đèn thang máy sáng lên, cửa mở ra, Phó Thời Yến khoác áo choàng tắm màu đen bước ra ngoài.
Anh nhướng mày nhìn Giang Vụ Tích đang nói chuyện với quản gia, vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, cười đầy vẻ khinh khỉnh:
"Lại chơi bài này à? Tôi có nên khen cô đúng là có chút bản lĩnh không nhỉ?"
