Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 34: Xuống Địa Ngục
Cập nhật lúc: 15/02/2026 19:01
Mục tiêu trong kế hoạch lần này của Giang Vụ Tích chính là khiến nhà họ Lâm thân bại danh liệt trong giới thượng lưu.
Và để khiến họ ngã đau hơn, trước tiên cô phải giúp họ đứng ở vị trí cao hơn.
Hôm ấy, Giang Vụ Tích theo chân Khuất Tâm Liên và Lâm An Ni đến chùa.
"Mày chắc chắn cách này có tác dụng chứ?"
Khuất Tâm Liên vừa dặm lại lớp trang điểm vừa hỏi cô.
Giang Vụ Tích cúi đầu đáp:
"Phó lão phu nhân là người sùng đạo Phật, rằm tháng nào bà cũng đến đây thắp hương.
Bà chỉ cần giả vờ tình cờ gặp gỡ, để bà cụ biết bà đã quyên góp một khoản tiền khổng lồ, lúc đó đám truyền thông chúng con sắp xếp sẽ 'vô tình' chụp được và tiến lên phỏng vấn.
Bất kỳ ai khi đối mặt với ống kính đều sẽ giữ vẻ đoan trang, lúc đó bà thừa cơ nói muốn đến chúc thọ cụ, chẳng lẽ cụ còn dám không thừa nhận sao?"
Khuất Tâm Liên cười lớn.
"Cứ nghĩ đến cảnh lát nữa mụ già đó cứng họng là tao thấy sướng rân người.
Trước đây trong tiệc đính hôn của An Ni, mụ ta mắt mọc trên đầu, tao tiến đến đỡ mụ ta lên bậc thang mà mụ ta còn dám gạt tay tao ra.
Hừ, đồ già khú đế, chẳng còn sống được mấy năm nữa đâu."
Lâm An Ni đứng bên cạnh nghe trọn kế hoạch, đôi mắt thoáng hiện vẻ suy tư, cô ta lên tiếng:
"Nhưng có truyền thông ở trong chùa chẳng phải quá lộ liễu sao? Thế khác nào lạy ông tôi ở bụi này? Bà nội Phó tuy già nhưng không lú, bà chắc chắn sẽ biết đây là do chúng ta sắp đặt trước."
Khuất Tâm Liên nắm lấy tay con gái, dịu dàng nói:
"Con yêu, bà ta biết thì đã sao? Mẹ chính là muốn nhìn thấy bộ dạng biết mà không làm gì được của bà ta đấy. Trước ống kính, bà ta chẳng lẽ lại không màng đến thể diện của tập đoàn Phó Thị?"
Lâm An Ni lộ vẻ do dự, trong lòng cảm thấy không ổn nhưng không phản bác Khuất Tâm Liên nữa, mà thầm tính toán lát nữa sẽ tìm cớ rời đi, không để bản thân dính líu vào chuyện này.
Cô ta cũng muốn đi dự thọ yến.
Dù sao trong mắt Phó bà nội, mẹ cô ta đã là kẻ xấu xa rồi, để mẹ ra mặt là tốt nhất, cô ta chỉ cần hưởng thành quả có sẵn.
Nếu sau này bà nội Phó có hỏi đến, cô ta cứ việc nói mình không biết gì là xong.
Vì vậy một lát sau, Lâm An Ni lấy cớ đang kỳ kinh nguyệt không tiện lễ Phật để đến gian nhà phía sau nghỉ ngơi.
Lúc rời đi, cô ta liếc nhìn Giang Vụ Tích một cái.
"Tiểu Tịch, cô đi theo tôi một chút."
Giang Vụ Tích theo Lâm An Ni vào một điện thờ vắng vẻ.
"Thưa tiểu thư, cô có việc gì..."
"Xoảng…"
Lời chưa dứt, Lâm An Ni đã cố tình gạt đổ khay đựng đồ lễ trên bàn thờ, hoa quả bánh trái rơi vãi khắp sàn.
Lâm An Ni lạnh lùng nhìn Giang Vụ Tích, ra lệnh: "Nhặt lên."
Giang Vụ Tích quỳ xuống sàn nhặt đồ, nhưng Lâm An Ni lại bước tới, giẫm mạnh chân lên bàn tay cô.
Giang Vụ Tích nghiến răng chịu đau, không hề phát ra một tiếng động nào.
Lâm An Ni giẫm lên tay cô, hai lòng bàn tay chắp lại vái lạy bức tượng Phật vàng khổng lồ trước mặt.
"Nếu cô tưởng làm vậy là có thể nịnh bợ được mẹ tôi thì nhầm to rồi."
Cô ta nhìn xuống Giang Vụ Tích đang quỳ dưới chân mình, như thể một vị thần cao cao tại thượng.
"Dù cô làm việc cho nhà họ Lâm, nhưng tôi hy vọng cô biết ai mới thực sự là chủ nhân của cô."
Lâm An Ni mỉm cười ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Giang Vụ Tích, nói:
"Tiểu Tịch, cô bị làm sao vậy? Lúc ở bảo tàng không phải còn luôn nghĩ cho tôi sao? Sao dạo này cứ muốn leo cao mãi thế? Quanh quẩn bên cạnh mẹ tôi còn chưa đủ, cô còn muốn làm gì nữa?"
Giang Vụ Tích luôn cụp mắt nhìn xuống sàn, cô sợ để lộ ra sự căm hận.
Vì phải cố sức kìm nén cơn giận, giọng cô run rẩy dữ dội, trông vô cùng đáng thương.
"Tiểu thư... Sau này tôi không dám nữa..."
Lâm An Ni cười ngọt ngào rồi rút chân ra.
"Thế mới đúng chứ, Tiểu Tịch, tôi vốn coi cô như chị em tốt mà."
Nói xong cô ta xoay người bỏ đi, lúc đến cửa điện còn không quên dặn dò:
"Chuyện lát nữa chẳng liên quan gì đến tôi cả, nếu có ai hỏi, cô biết phải nói thế nào rồi chứ?"
Giang Vụ Tích vâng lời.
Đợi đến khi bóng lưng Lâm An Ni khuất hẳn, cô mới chậm chạp đứng dậy từ dưới đất, rồi nhặt từng quả lễ vật lên, khôi phục lại hiện trạng ban đầu.
Giang Vụ Tích thành tâm quỳ trên đệm, chắp tay trước tượng Phật.
Và ngay lúc này, Phó Thời Yến vén tấm phướn trên đầu lên, từ sau bức tượng Phật bước ra.
Anh nhìn người đang quỳ trên đệm với ánh mắt phức tạp, khi cất lời tuy vẫn là giọng điệu mỉa mai như thường lệ, nhưng lại thấp thoáng vài phần giận dữ.
"Cầu xin Phật tổ phù hộ cho cô, chẳng thà cô đ.á.n.h trả ngay tại chỗ xem ra còn thực tế hơn đấy?"
Giang Vụ Tích khựng lại, giả vờ ngạc nhiên.
"Anh Phó, sao anh lại ở đây?"
Phó Thời Yến nhướng mày: "Đưa bà nội đến thắp hương."
Lão phu nhân rằm tháng nào cũng đến đây, nhưng Phó Thời Yến chưa bao giờ đi cùng.
Giang Vụ Tích cố tình tiết lộ cho bà cụ rằng rằm này mình cũng đến chùa, chỉ là một ván cược, không ngờ Phó Thời Yến lại thực sự đi theo.
Kể từ lần ở khách sạn trở về, Sở Phóng canh chừng cô rất c.h.ặ.t, cô cũng chưa tìm được cơ hội để bắt lạc lại với Phó Thời Yến.
Cô đoán hôm nay sẽ gặp anh ở chùa, nhưng không ngờ anh lại ở ngay tại đây và chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi.
Giang Vụ Tích sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.
Lúc này, cô không thèm nhìn Phó Thời Yến nữa mà chắp tay nhìn tượng Phật, trả lời anh:
"Tôi không xin thần Phật phù hộ cho mình."
"Vậy cô cầu xin điều gì?"
Ánh mắt Phó Thời Yến đóng đinh lên người cô, gương mặt mộc mạc thanh khiết, khi rủ mắt xuống không giấu được vẻ yếu mềm.
"Tôi cầu thần Phật tha thứ cho tôi."
Phó Thời Yến nghe vậy liền nhíu mày: "Nếu tôi không nhìn lầm, cô mới là người bị bắt nạt."
Anh cười lạnh: "Cầu thần Phật tha thứ cho tội lỗi để mặc người khác chà đạp, tự khinh tự rẻ bản thân sao?"
Giang Vụ Tích mỉm cười, không tranh luận với anh.
Cô đi đến trước mặt Phó Thời Yến, đưa điện thoại cho anh.
"Có thể phiền anh để lại số tài khoản được không, tám trăm nghìn tệ đó tôi sẽ trả lại cho anh không thiếu một xu."
Khóe môi Phó Thời Yến kéo ra một nụ cười giễu cợt, định nói gì đó nhưng khoảnh khắc nhìn xuống thấy mu bàn tay bầm tím và đầu ngón tay đỏ ửng của cô, ánh mắt anh lập tức trở nên lạnh lẽo.
"Có cần thiết phải vậy không?"
Trong lòng anh trỗi dậy một sự thôi thúc khó hiểu, anh lạnh giọng nói:
"Vì để trả nợ mà thậm chí cam lòng bị người ta giẫm dưới chân, thực tế là cô chẳng hề có kế hoạch gì cho cuộc đời mình cả. Với bằng cấp này, đặt vào bất kỳ công ty nào, sau hai năm lương sẽ tăng gấp đôi, nhưng cô lại chỉ nhìn cái lợi trước mắt, không có tầm nhìn xa trông rộng, mặc kệ bản thân rơi tự do."
Phó Thời Yến nhìn chằm chằm vào vết thương trên tay cô, đôi lông mày vô thức nhíu c.h.ặ.t.
"Giang Tịch, đừng để bản thân mình thê t.h.ả.m thế này được không?"
Giang Vụ Tích lại cười.
"Tôi cũng muốn đến một công ty t.ử tế để làm việc, sống một cuộc đời bình thường nhưng quý giá như bao người khác... Nhưng anh Phó này, anh tưởng hai năm là dễ dàng vượt qua lắm sao?"
Cô tiến lại gần Phó Thời Yến, ngẩng đầu đối diện với anh.
"Nơi tôi ở không có kính cửa sổ, anh biết tại sao không?
Vì đám đòi nợ không vào được nên chỉ đành đập kính từ bên ngoài, cứ sửa xong chúng lại đập nát, sửa xong lại đập nát, cuối cùng tôi mặc kệ luôn, dù sao kết cục cũng là bị đập vỡ.
Tôi đúng là tầm nhìn hạn hẹp, vì mỗi sáng mở mắt ra tôi chỉ nghĩ xem làm sao để sống sót qua ngày hôm nay.
Không phải là ngày mai, không phải tháng sau, càng không phải là năm sau."
Phó Thời Yến nghe xong dường như không thể kìm nén được nữa, âm lượng cũng tăng lên, anh gầm nhẹ:
"Cho nên tại sao phải cố chấp? Đưa tiền cho thì cô cứ cầm lấy không được sao?"
"Bởi vì tôi là con người, mà đã là người thì ai cũng có lòng tự trọng, chuyện đó khó hiểu lắm sao?"
Giang Vụ Tích làm bộ thu điện thoại lại, quay mặt sang chỗ khác để che đi vành mắt đỏ hoe, cô chậm rãi thở ra một hơi như thể không chịu đựng nổi nữa.
"Mỗi lần gặp nhau hình như chúng ta toàn cãi vã... Hôm nay coi như xong đi, lần sau xin anh nhất định phải đưa số tài khoản cho tôi, tôi sẽ chuẩn bị sẵn tiền."
Nói xong, cô không đợi Phó Thời Yến phản ứng đã xoay người rời đi.
Tiền là không bao giờ trả.
Ít nhất là trước khi hạ gục được Phó Thời Yến, cô sẽ không trả.
Nếu không cô lấy đâu ra cái cớ để tiếp tục dây dưa với anh ta chứ?
Giang Vụ Tích bước ra khỏi điện thờ, quay lưng về phía bức tượng Phật vàng, khoảnh khắc này không ai nhìn thấy sự lạnh lẽo thấu xương nơi đáy mắt cô.
Lời nguyện ước cô vừa thốt ra khi quỳ ở đó giờ đây đang vang vọng giữa trời đất…
Xin Phật tổ hãy tha thứ cho con và xin đừng cố gắng siêu độ cho con.
Con biết mình sẽ xuống địa ngục, đến lúc đó, con nhất định sẽ kéo theo tất cả những kẻ đã từng hại con, không một ai có thể trốn thoát.
