Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 36: Bắt Gian
Cập nhật lúc: 15/02/2026 19:01
Từ chùa trở về, Lâm An Ni điên cuồng đập phá đồ đạc trong phòng.
"Mình đã mất hết mặt mũi trước mặt anh Thời Yến, họ đều nhìn thấy vết sẹo của mình rồi! Thế này thì còn kết hôn cái nỗi gì nữa!?"
Khuất Tâm Liên xót xa an ủi: "An Ni, không sao đâu con, mẹ sẽ tìm người sắp xếp phẫu thuật cho con, mẹ gọi điện cho bố con ngay đây..."
"Không được gọi!"
Lâm An Ni giận dữ hét lên, ánh mắt nhìn Khuất Tâm Liên đầy vẻ khinh bỉ và chán ghét.
Giang Vụ Tích lập tức bắt trọn cảm xúc nơi đáy mắt cô ta, khẽ rủ mi suy ngẫm.
Lâm An Ni như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt loé lên, thu lại vẻ mất kiểm soát rồi lập tức thay bằng bộ dạng yếu đuối đáng thương.
"Mẹ ơi... Nếu để bố biết con làm mất mặt trước nhà họ Phó, bố nhất định sẽ mắng nhiếc con thậm tệ... Cầu xin mẹ đừng gọi..."
Khuất Tâm Liên ôm c.h.ặ.t lấy Lâm An Ni, đau lòng đến phát khóc.
"Được rồi, mẹ không gọi, mẹ sẽ nói với chú Thái của con, để chú ấy tìm bác sĩ thẩm mỹ giỏi nhất cho con."
Buổi tối, Lâm Hiếu Viễn đi tiếp khách về, người đầy mùi rượu.
Ông ta vừa tháo cà vạt vừa đi lên lầu, thấy Khuất Tâm Liên đang nằm quay lưng về phía mình trên giường, ra vẻ đã ngủ say, liền mất kiên nhẫn đẩy bà ta tỉnh dậy.
"Chuyện thọ yến thế nào rồi? Đã lấy được thiệp mời chưa?"
Khuất Tâm Liên đành phải ngồi dậy, ngập ngừng đáp: "Lấy được rồi, ông xã."
Lâm Hiếu Viễn thở phào nhẹ nhõm, dặn dò: "Được, đến lúc đó cả nhà chúng ta cùng đi, phải thể hiện cho tốt vào."
Ông ta vừa cởi quần áo vừa nói:
"Dạo này tôi đang đàm phán hợp tác với một người Canada, nếu thành công, thằng nháy Phó Thời Yến kia sẽ phải quay lại nịnh bợ tôi đấy."
Khuất Tâm Liên chán ghét nhìn thân hình của Lâm Hiếu Viễn, cố nhịn mùi rượu nồng nặc trên người ông ta để tiến lại giúp thay đồ, tâm hồn treo ngược cành cây hỏi:
"Ồ, sao vậy, Phó Thời Yến cũng muốn hợp tác với người đó à?"
Ánh mắt Lâm Hiếu Viễn lóe lên vẻ đắc ý.
"Cậu ta muốn tập đoàn Phó Thị chiếm lĩnh lĩnh vực y tế để lập công cho ông già cậu ta xem, người Canada này chính là mấu chốt. Tôi hớt tay trên dự án của cậu ta, để xem sau này cậu ta còn dám để tôi ngồi ghế dự bị nữa không."
Khuất Tâm Liên chẳng mảy may hứng thú với mấy chuyện kinh doanh này, cũng không hiểu rõ ngọn ngành, chỉ nghe lọt tai đúng câu cuối cùng:
"Đến lúc đó, không phải chúng ta cầu xin cậu ta lấy An Ni, mà là An Ni của chúng ta lựa chọn có thèm gả cho cậu ta hay không."
Khuất Tâm Liên vội sà vào lòng Lâm Hiếu Viễn, âu yếm một hồi.
Sau khi đã hầu hạ người đàn ông thoải mái, Khuất Tâm Liên mới dè dặt hỏi:
"Chắc tôi cần một khoản tiền để lấy lòng phía Phó lão phu nhân, còn phải chuẩn bị quà cáp nữa, ông xã xem..."
Lâm Hiếu Viễn đang cơn buồn ngủ ngàn cân, ậm ừ một tiếng rồi bảo:
"Cần bao nhiêu thì cứ đến văn phòng gia đình mà lĩnh."
Trưa ngày hôm sau.
Giang Vụ Tích đứng từ xa đã nghe thấy tiếng ẩu đả dữ dội từ trên lầu truyền xuống.
Cô hỏi quản gia Lưu: "Tôi thấy xe của ông Lâm đỗ ở ngoài, sao giờ này ông chủ lại về nhà vậy ạ?"
Quản gia Lưu lắc đầu, kéo tất cả người hầu sang một bên, thấp giọng dặn:
"Hôm nay đứa nào cũng phải lanh chanh lên đấy, ông bà chủ cãi nhau, chắc chắn sẽ trút giận lên đầu chúng ta."
Giang Vụ Tích cùng mọi người gật đầu, che giấu nụ cười lạnh nơi đáy mắt.
Cô đi vào nhà vệ sinh, đeo tai nghe và mở thiết bị nghe lén lên.
Trong phòng ngủ.
Lâm Hiếu Viễn dùng thắt lưng quất Khuất Tâm Liên chạy khắp phòng.
"Con tiện nhân này! Nếu không phải hôm nay tôi kiểm tra sổ sách thì còn lâu mới biết cô đã lấy đi tận hai mươi triệu tệ! Nói! Tiền đi đâu rồi!"
Đầu tóc Khuất Tâm Liên rũ rượi, người đầy vết bầm tím, ngồi bệt dưới đất vung vẩy tay chân như hạng đàn bà chanh chua ngoài chợ.
"Hôm qua tôi chẳng nói với ông rồi sao? Chính ông đã đồng ý mà!"
Lâm Hiếu Viễn nhíu mày.
"Cô đi lấy lòng Phó lão phu nhân mà hết những hai mươi triệu? Cô có nghe xem mình đang nói cái gì không, cô tưởng tôi là thằng ngu à?"
Khuất Tâm Liên vừa khóc vừa kể lại chuyện ở chùa cho Lâm Hiếu Viễn nghe.
Lâm Hiếu Viễn càng nghe càng nộ khí xung thiên, vơ ngay chiếc ghế ném thẳng về phía Khuất Tâm Liên!
"Tôi ở bên ngoài nghĩ đủ mọi cách tìm tiền, tìm đối tác để cứu công ty, cô hay lắm, dùng hai mươi triệu đổi lấy một tấm thiệp mời, cô đúng là rộng lượng thật đấy!"
"Tôi đã ra lệnh khóa hết thẻ của cô rồi, bao giờ cô bù lại được hai mươi triệu này cho tôi thì lúc đó mới được cầm tiền."
Trước khi đi, Lâm Hiếu Viễn còn tát Khuất Tâm Liên một cái, túm tóc bà ta đập mạnh vào tường.
Mãi đến khi người đàn ông đi khỏi, Khuất Tâm Liên nằm bẹp dưới đất hồi lâu mới chống tay ngồi dậy được.
Bà ta vừa khóc vừa rút điện thoại gọi đi, khi đầu dây bên kia bắt máy, bà ta chỉ thút thít mà không nói lời nào.
Giang Vụ Tích chăm chú lắng nghe âm thanh từ thiết bị nghe lén, một lúc sau mới nghe thấy Khuất Tâm Liên nghẹn ngào nói vào điện thoại:
"Em muốn gặp anh, cái ngày tháng này em không sống nổi nữa rồi..."
Giang Vụ Tích nhạy bén nhận ra, người mà Khuất Tâm Liên sắp đi gặp chắc chắn là đối tượng ngoại tình của bà ta.
Không thể bỏ lỡ cơ hội này!
Chỉ cần chụp được bằng chứng ngoại tình của Khuất Tâm Liên, cô sẽ tiến thêm một bước gần hơn đến việc hủy hoại bà ta.
Giang Vụ Tích bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhanh ch.óng tính kế thoát thân, cô phải tìm cách theo dõi Khuất Tâm Liên...
Làm sao bây giờ...
Cô vô định đi về phía nhà bếp, nhìn thấy nồi cháo đang sôi sùng sục.
Lúc này cách đó không xa có hai ba người giúp việc đang bận rộn, không ai để ý đến cô.
Không một giây do dự, cô tiến lên hất đổ nồi cháo, thò thẳng bàn tay vào trong làn khói nóng và nồi cháo đang sôi sục.
