Bao Nuôi Phán Quan - 3
Cập nhật lúc: 02/08/2026 04:00
Hắn day day thái dương, giọng trầm thâm thấp chứa đầy sự bất lực:
"Ngươi đang làm cái trò gì vậy?"
Ta hất cằm, tay bê ly trà hoa cúc nóng hổi nghi ngút khói đặt cái bộp trước mặt hắn.
"Hạ hỏa! Uống trà hoa cúc cho hạ hỏa!"
"Đại nhân thức ba đêm liền chạy báo cáo KPI, nhìn cái mặt u uất như bánh bao ngâm nước thế này ai mà chịu nổi?"
"Uống đi rồi mới có sức mà nghe ta báo cáo công việc chứ!"
Lục Cửu Xuyên nhìn ly trà hoa cúc có vài bông hoa vàng rực nổi lều bều dưới làn khói mờ.
Từ xưa đến nay, kẻ bước vào điện Phán Quan ai nấy đều run rẩy quỳ lạy.
Chưa từng có ai dám cằn nhằn bắt hắn ăn đúng giờ, lại càng không có ai dám pha trà hoa cúc cho hắn hạ hỏa.
Hắn khẽ thở dài.
Đôi lông mày nhíu lại dần dần giãn ra.
Hắn ngồi xuống ngai gỗ, chậm rãi cầm ly trà lên húp một ngụm nhỏ.
Vị đắng nhẹ quyện với hương thơm thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi.
"Cũng... không tệ." Hắn thong thả buông một câu.
Nội tâm ta lúc này khẽ nảy lên một nhịp.
Thực ra, ta quậy tưng bừng thế này không chỉ vì cái tính đanh đá bẩm sinh.
Ở nhân gian, ta sống trong một gia đình thiếu vắng tình thương.
Cha dượng lạnh nhạt, mẹ kế lúc nào cũng coi ta như người thừa.
Ta phải xù lông nhím, phải ồn ào và đanh đá để tự bảo vệ chính mình, để người khác không thể xem thường ta.
Nhưng chốn Địa Phủ u uất này, người đàn ông mặt lạnh như tiền này lại vô cùng kiên nhẫn với ta.
Hắn không mắng, không ném ta vào Vong Xuyên Hà, cũng chẳng dùng pháp lực biến ta thành mây khói.
Hắn chỉ âm thầm tiếp nhận mọi trò quậy phá của ta.
"Đứng ngơ ngác đó làm gì?"
Lục Cửu Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt đen thẫm xoáy sâu vào ta:
"Không phải muốn bao trà sữa Âm Giới sao?"
"Dọn dẹp đống hồ sơ án tù bên kia đi, tí nữa ta thưởng cho một ly full topping."
Ta bừng tỉnh, lập tức xóc lại tinh thần, bĩu môi đáp:
"Hừ, tưởng một ly trà sữa mà mua chuộc được bổn tiểu thư sao?"
"Phải hai ly! Thêm hai phần trân châu đen nữa!"
Môi Lục Cửu Xuyên giật giật, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt cong khó nhận ra.
"Được, duyệt."
05.
Thế là, cuộc đời làm “Trợ lý Phán Quan” của ta chính thức bước sang một tầm cao mới.
Công việc chính của ta dưới cái điện Phán Quan u uất này là gì?
Là phụ trách gõ bàn phím, phân loại đơn từ và trực tiếp “chặt c.h.é.m” các linh hồn mới xuống đang ngơ ngác!
Chiều hôm ấy, một linh hồn gã phú hộ vừa xuống tới nơi, thấy cảnh quan Địa Phủ liền hất cằm, vứt một xấp tiền âm phủ dày cộp lên bàn ta:
"Nè cô em, ta nhiều tiền lắm!"
"Đưa ta sang kiếp sau làm hoàng t.ử hay tổng tài gì đó đi, số tiền này coi như tiền boa cho cô em ăn vặt!"
Ta nhìn xấp tiền âm phủ in hình Diêm Vương cười tủm tỉm, khinh bỉ bĩu môi một cái rõ dài.
Ta gõ cạch cạch lên bàn phím, rành rọt từng chữ:
"Này ông chú, bớt ảo tưởng sức mạnh lại giùm cái!"
"Tiền âm phủ này là do con cháu ông ở trên kia đốt xả rác xuống, Địa Phủ bây giờ dùng thanh toán quét mã QR tích điểm công đức nhé!"
"Xem lại Sổ Sinh T.ử nào..."
"Kiếp này trốn thuế, bóc lột người lao động, đối xử tệ bạc với vợ con..."
Ta hất cằm, dằn mạnh xấp hồ sơ xuống bàn:
"Ưu đãi đặc biệt cho ông chú: Một vé tham quan mười tám tầng địa ngục, khuyến mãi thêm ba trăm năm thụ án!"
"Ngưu Đầu, xách cổ gã này đi giùm cái, làm bẩn cả cái bầu không khí trà hoa cúc của ta!"
Gã phú hộ khóc lóc gào thét bị lôi đi.
Lục Cửu Xuyên ngồi bên cạnh thong thả nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.
Xử lý xong cả xấp hồ sơ, trời chốn Âm Giới dần ngả sang màu tím thẫm u buồn.
Ta ngồi trên chiếc ghế xoay, nhìn qua khung cửa sổ điện Phán Quan trông ra bờ hoa Bỉ Ngạn đỏ rực.
Tự dưng, lòng ta chùng xuống một nhịp.
Ở nhân gian, ta cũng từng sống trong sự ghẻ lạnh như thế.
Mỗi lần gia đình họp mặt, ta luôn là người thừa.
Dù ta có cố gắng học giỏi hay ngoan ngoãn đến đâu, trong mắt cha và mẹ kế, ta cũng chỉ là cái gai cần phải đẩy đi cho xong chuyện.
Bởi vậy, ta mới phải luyện cho mình một lớp vỏ bọc đanh đá, luôn xù lông nhím để không ai có thể làm tổn thương mình được nữa.
"Đang nghĩ gì đấy?"
Một chất giọng trầm ấm, thanh mát vang lên ngay đỉnh đầu ta.
Lục Cửu Xuyên không biết từ lúc nào đã đứng tựa vào lưng ghế của ta.
Trên tay hắn là một ly trà sữa Âm Giới to bự chảng, thơm nức mùi thạch tiên và trân châu đen.
Ta giật mình, cố thu lại nốt trầm trong mắt, ngước lên:
"Hừ, nghĩ xem bao giờ ngài mới trả ta về nhân gian chứ sao!"
Lục Cửu Xuyên nhìn ta chằm chằm.
Ánh mắt hắn thẫm lại, như có thể nhìn thấu qua lớp vỏ bọc gai góc cứng cỏi mà ta tự dựng lên.
Hắn đặt ly trà sữa vào tay ta, ngón tay thon dài khẽ chạm vào mu bàn tay lạnh ngắt của ta.
Một luồng pháp lực ấm áp từ ngón tay hắn truyền sang, làm linh hồn ta bỗng nhiên thấy ấm áp lạ kỳ.
"Ở nhân gian ngươi có rất nhiều chuyện không vui."
Hắn khẽ cất giọng, ngữ khí kiên nhẫn và ôn dịu đến mức làm ta sống mũi cay xè:
"Nhưng ở đây, không ai có thể ăn h.i.ế.p ngươi."
"Dù ngươi có quậy phá thế nào, ta cũng gánh cho ngươi."
Ta ngơ ngẩn nhìn hắn.
Mười chín năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên có một người đứng ra bảo vệ ta vô điều kiện như thế.
Tim ta, à không, linh hồn ta đột nhiên hẫng đi một nhịp rộn ràng.
