Bạo Quân Và Mạn Thôn Thôn Ngốc Nghếch - Chương 9
Cập nhật lúc: 03/07/2026 00:01
Ả vừa c.h.ế.t tâm, Tô phi liền nhảy cẫng lên vui sướng.
Tô phi vẫn như mọi khi, cực kỳ hiểu chuyện, mỗi lần đến thăm Bạo quân đều mang cho ta ít đồ ăn.
"Vương thượng, nó đáng yêu quá, thần thiếp thích quá đi, có thể ngày nào cũng đến thăm nó không ạ?"
Giữa lúc bận rộn trăm công nghìn việc, Bạo quân liếc Tô phi một cái, mặt không cảm xúc nói:
"Đừng cho nàng ấy ăn đồ lạnh, nàng ấy ăn vào sẽ đau bụng đấy."
Vớ vẩn.
Ta một hơi nuốt chửng miếng bánh lạnh trên tay Tô phi.
Ta chưa bao giờ đau bụng, ăn cả đá cũng không đau bụng, Bạo quân đúng là ghen tị với ta thôi.
Khoảng nửa khắc sau, Tô phi cứ nhìn ta chằm chằm, trên mặt lộ vẻ gấp gáp.
Ta đang thắc mắc không biết ả khổ sở chuyện gì, thì thấy Bạo quân bỗng ôm lấy m.ô.n.g, vội vã chạy bán sống bán c.h.ế.t ra hậu điện.
Tô phi dường như không để ý tới Bạo quân, chỉ nhìn ta đầy mong chờ, thậm chí còn đưa tay ấn lên bụng ta.
"Khó chịu sao? Nếu ngươi không khỏe thì cứ 'ư hử' hai tiếng đi, để bổn cung đưa ngươi về chăm sóc mấy hôm nhé?"
Nói năng kiểu gì vậy, ta ăn tốt uống khỏe, sao mà không khỏe được?
Khoảng nửa canh giờ sau, Bạo quân với khuôn mặt tái mét đi ra.
Tô phi vội vàng tiến lên, chỉ vào ta nói:
"Vương thượng, thần thiếp thấy nó có vẻ không khỏe, ngài trăm công nghìn việc chắc không rảnh chăm sóc nó. Thần thiếp thấy mình có duyên với nó, hay là để nó tạm trú ở chỗ thần thiếp, đợi khi nào khỏe lại, thần thiếp sẽ đưa nó về cho ngài, được không?"
Bạo quân nheo mắt nhìn Tô phi, giọng điệu nhạt nhẽo.
"Ồ? Thế nếu trẫm nhớ nàng ấy thì sao?"
Tô phi nghe vậy mừng rỡ: "Chuyện đó dễ mà? Vương thượng cứ cho người nhắn với thần thiếp một tiếng, ngài tới hay thần thiếp qua, đều tùy ngài."
Bạo quân cười như không, rồi quát lớn gọi Lý Thắng.
"Đi, đưa Tô phi về, từ nay về sau nếu không có lệnh của trẫm, không cho phép ả bén mảng vào điện!"
Sau khi Tô phi đi, Bạo quân ủy khuất bước tới, ôm chầm lấy ta vào lòng.
"Thôn Thôn à, sau này đừng ăn đồ linh tinh nữa, suýt chút nữa trẫm đã tiêu đời rồi."
Nói rồi chàng lấy mặt cọ cọ vào bộ lông trên mặt ta, khổ sở nói: "Khi nào nàng mới biến thành người đây? Trẫm vừa mới được nếm mùi đã buộc phải nhịn d.ụ.c, làm khó trẫm quá."
Biết thế đêm đó trẫm làm thêm vài lần nữa..."
23
Kết quả là chàng chưa nhịn được bao lâu thì đã chẳng còn thời gian mà than thân trách phận nữa.
Vì có một vị phiên vương khởi binh làm phản.
Lý do vô cùng lố bịch: "Vương thượng ngày nay thích chơi với ngoại tộc, không có người kế vị, phải phản!"
Lời này chỉ cần kẻ có chút não đều biết là do Quý phi truyền ra.
Huống hồ, vị phiên vương này lại chính là biểu ca của Quý phi.
Biết được tin này, Tô phi liền đi cầu kiến Bạo quân.
Hai người lầm rầm to nhỏ trong thư phòng suốt nửa canh giờ.
Sau đó Bạo quân lại triệu Tô đại nhân vào cung, lại lầm rầm to nhỏ thêm nửa canh giờ nữa.
Đến đêm, Bạo quân nằm sấp bên giường, thần thần bí bí kể lể với ta, mặt mày đầy vẻ uất ức.
"Đám đàn bà này, đúng là hiểm độc, không chiếm được thì muốn hủy hoại trẫm, một chút lương tâm cũng không có."
"Nàng có biết bao năm qua Quý phi tiêu tốn của trẫm bao nhiêu bạc không? Mỗi tháng mười hộc bột ốc loang (ốc vẽ lông mày), mười tấm gấm Thục! Tất cả đều phải chuyển từ Nam Cương, vận chuyển qua cả đường thủy lẫn đường bộ, chỉ riêng tiền vận chuyển thôi đã mất nửa tháng trời. Chỉ vì trẫm không muốn ngủ với ả, một chuyện nhỏ nhặt thế thôi mà ả cũng muốn tạo phản, thật độc ác."
Ta buồn ngủ không chịu nổi, mấy đêm nay Bạo quân đặc biệt thích than vãn, cứ lảm nhảm đến tận nửa đêm.
Mỗi lần ta ngủ say đều bị chàng lảm nhảm làm cho tỉnh giấc, khiến mấy hôm nay ta mệt mỏi rã rời.
Nhìn cái kiểu đêm nay, chắc lại định lảm nhảm suốt cả đêm đây, ta giơ móng vuốt vỗ vỗ lên đầu chàng, ra hiệu chàng im lặng chút đi.
Thế nhưng Bạo quân rõ ràng không có bộ não nào để thấu hiểu nỗi khổ người khác, chàng hưởng thụ nắm lấy móng vuốt của ta, hôn một cái rồi mãn nguyện nói:
"Trẫm biết ngay mà, trên đời này chỉ có Thôn Thôn của trẫm là biết thương trẫm. Không uổng công trẫm năm đó vác nàng đi đường xóc nảy về nuôi tận mười mấy năm. Quả nhiên, vẫn là tự mình dày công nuôi lớn mới hiểu lòng nhau, đám yêu tinh rẻ tiền bên ngoài không sánh bằng."
"Thôn Thôn à, sao móng vuốt của nàng có mùi vậy, người trong cung này càng ngày càng cẩu thả."
Ta nhìn chằm chằm vào cái móng vuốt vừa bị chàng hôn, mi mắt đã dính vào nhau không mở nổi.
Nếu nhớ không nhầm thì đêm nay sau khi đào hố xong ta hình như chưa rửa móng chân.
24
Vào một đêm sấm sét đùng đoàng, Bạo quân bị ám sát.
Mũi tên đó, vốn dĩ là nhắm vào ta.
Không hiểu Bạo quân lên cơn gì mà lại tung người chắn trước mặt ta.
Trước khi ngất đi, ánh mắt chàng nhìn ta vô cùng thâm tình, chàng trìu mến vuốt ve gương mặt ta, giọng nói cũng dịu dàng đến mức chưa từng có.
"Thôn Thôn... nàng không sao chứ..."
Hả.
Ta nhìn mũi tên đang cắm sâu trên n.g.ự.c chàng, rồi chắc chắn nói với chàng:
"Ta không sao, tên cắm trên người chàng kìa."
Bạo quân "ừ" một tiếng rồi lịm đi.
Tên thích khách kia dường như hoảng loạn, vèo một cái đã biến mất khỏi điện.
Việc Bạo quân bị ám sát xem chừng là chuyện hệ trọng, Lý Thắng lén lút gọi thái y tới, vừa dụ dỗ vừa dọa nạt người trong Bồ Đề Cung không được hé răng nửa lời.
