Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 277
Cập nhật lúc: 10/01/2026 05:11
“Xem kìa!” Ôn lão thái thái vui vẻ chỉ vào Ôn Như Như cười nói, “Nhị tôn nữ không vui rồi, đang mách tội với các người đấy!”
Bà cười ôm cả Ôn Như Như vào lòng xoa xoa, nhìn cả gia đình trước mặt rất mãn nguyện.
Lão thái thái cười hì hì, chỉ cảm thấy sống đến tuổi này mới hiểu ra được một chút. Con cái không hòa thuận, phần lớn là do cha mẹ không đối xử công bằng, lâu ngày tự sinh oán hận.
Bà trước đây đã làm rất nhiều chuyện hồ đồ, may mà hiểu ra cũng chưa quá muộn.
“Ủa?” Ôn lão thái thái bỗng liếc thấy hai cô bé đứng cuối cùng, mặt vàng vọt, gầy yếu như mèo con, “Hai đứa trẻ này là ai vậy?”
Ôn Nhiễm Nhiễm dắt hai đứa trẻ đến bên lão thái thái, kể lại chuyện của chúng.
Trong chốc lát, sân nhỏ vốn náo nhiệt vui vẻ trở nên im lặng.
Ôn Vinh nhớ lại chuyện tối qua liền thấy sống mũi cay cay, lau nước mắt nghẹn ngào nói: “Bà nội không biết đâu, lúc Tết các quán ăn, t.ửu lầu trên phố đóng cửa, chúng nó không tìm được nước vo gạo liền đi gặm vỏ cây…”
Ôn Chính Lương không ngừng thở dài: “Thời thái bình thịnh thế, trong thành Biện Kinh mà vẫn còn có người khổ mệnh như vậy.”
Thẩm thị là người mềm lòng nhất, tiến lên dắt hai cô bé. Cổ tay nhỏ bé của hai đứa trẻ chỉ có một lớp da, cầm trong tay cũng thấy cấn.
Ôn lão thái thái đã có tuổi, không thể nghe được những chuyện này: “Tạo nghiệt, thật là tạo nghiệt… Con ruột mà, sao nỡ để chúng nó tự sinh tự diệt bên ngoài?”
Bà cả đời này cũng đã trải qua không ít sóng gió, nhưng chưa bao giờ nghe nói nhà ai vì nuôi con trai mà vứt con gái ra ngoài.
Lương thị và Tôn thị cũng lắc đầu thở dài, hai cô bé ăn uống được bao nhiêu? Người lớn bớt đi hai miếng ăn là đủ nuôi con lớn rồi, hà cớ gì phải vứt con ra ngoài?
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn bà nội và mẹ: “Con nghĩ nhà chúng ta bây giờ điều kiện cũng tốt, ba cửa hàng đều kiếm được tiền, nuôi hai đứa nó không khó, hay là giữ chúng nó lại đi?”
Ôn lão thái thái nhìn hai đứa trẻ gầy yếu, trong lòng lại thở dài: “Nhiễm Nhiễm, con cứ quyết định đi.”
Lệ Nguyệt còn nhỏ, vẫn ngây thơ nép vào bên cạnh tỷ tỷ, Hòe Nguyệt nhìn xung quanh cả gia đình, dắt muội muội quỳ trước mặt lão thái thái.
“Mau, mau đỡ dậy!” Ôn lão thái thái thấy hai đứa trẻ dập đầu như vậy, cảm thấy đau lòng, vội bảo Thẩm thị đỡ chúng dậy.
Thẩm thị nhìn cô bé ngoan ngoãn, trong lòng yêu thích, một tay dắt một đứa: “Sau này gọi ta là mẹ nuôi được không?”
“Dạ!” Hòe Nguyệt và Lệ Nguyệt trong trẻo gọi một tiếng “Mẹ nuôi”.
Trong lúc nói chuyện, nhân viên bưng hai bát Ma Lạt Thang đến đặt lên bàn, rồi lui ra.
“Mau nếm thử đi!” Ôn Nhiễm Nhiễm cười bế Lệ Nguyệt lên ghế, đưa đũa cho chúng.
Ôn Tuấn Lương liếc nhìn vào bát, im lặng ra phía trước bưng hai bát thịt viên về thêm vào bát trước mặt chúng: “Ăn nhiều thịt vào, cho mau lớn.” Anh nói rồi nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, “Ghi vào sổ của ta!”
Tôn thị khá ngạc nhiên nhìn Ôn Tuấn Lương: “Hôm nay là ngày gì mà con gà sắt nhà ngươi lại hào phóng thế!”
Ôn Tuấn Lương không tự nhiên quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng: “Nàng lấy được người chồng phong độ ngời ngời, cao phong lượng tiết như ta thì cứ vui đi!”
Cả nhà bị anh chọc cười không nhịn được, Tôn thị đỏ mặt véo anh một cái, mắng yêu mấy câu. Ôn Như Như nhìn cha mẹ, che miệng cười khúc khích.
Hòe Nguyệt ngẩng đầu nhìn, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, run rẩy bưng bát Ma Lạt Thang đến bên cạnh Ôn lão thái thái đặt vào tay bà, thổi thổi bàn tay hơi đỏ lên vì nóng, ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, nhỏ giọng nói: “Bà nội ăn trước đi ạ.”
“Đứa trẻ này…” Ôn lão thái thái nhìn cô bé rụt rè trước mặt, trái tim tan chảy một nửa, “Bà nội buổi trưa ăn rồi, con mau ngồi xuống tự ăn đi.”
Lương thị lặng lẽ nhìn đứa trẻ đang cẩn thận lấy lòng người khác, trong phút chốc như nhìn thấy bản thân mình ngày xưa. Bà lúc nhỏ cũng như cô bé này, cố gắng hết sức để lấy lòng cha mẹ.
Hai cô bé ăn từng miếng lớn, mọi người thấy bộ dạng ngấu nghiến của chúng liền biết chúng từ nhỏ chưa được ăn no mấy bữa, đây là do đói quá.
Thẩm thị mặt đầy yêu thương nhìn hai đứa trẻ, suy nghĩ một lát rồi kéo Ôn Nhiễm Nhiễm ra, tránh Hòe Nguyệt và Lệ Nguyệt, nhỏ giọng nói: “Nhiễm Nhiễm, mẹ vừa nghĩ rồi, chúng ta hay là sớm chuyển đến nhà mới đi.”
“Nhà chúng ta vốn đã chật chội, cũng không có chỗ cho Hòe Nguyệt và Lệ Nguyệt ở, chen chúc một hai ngày còn được, nhưng cha con còn nửa tháng nữa mới thi Hương… Cứ chen chúc như vậy, thật sự là thiệt thòi cho chúng nó. Đứa trẻ gầy gò như vậy, nghỉ ngơi tốt mới có thể bồi bổ cơ thể.” Thẩm thị quay đầu nhìn Hòe Nguyệt, “Con xem Hòe Nguyệt kìa, đã mười tuổi rồi, còn chưa cao bằng đứa trẻ sáu bảy tuổi ngoài phố.”
“Nhưng…” Ôn Nhiễm Nhiễm có chút do dự, “Chuyển nhà là chuyện lớn, lặt vặt lại tốn công, con sợ làm lỡ việc ôn bài của cha.”
“Cũng không sao, cha con ban ngày ở thư viện, chúng ta tự chuyển là được.” Thẩm thị cười nói, “Nhà chúng ta nhiều người như vậy cũng không cần đến ông ấy, chỉ cần chúng ta bận rộn hai ngày là gần xong rồi. Hơn nữa nhà cũng không có nhiều đồ đạc để chuyển, chẳng qua chỉ là một ít đồ dùng nhà bếp, quần áo chăn màn thôi.”
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy cũng không khỏi cảm thấy có lý: “Vậy cũng tốt, đợi cha tan học về thẳng nhà mới là được. Nhà mới được Hòe Nguyệt dọn dẹp ngăn nắp, chúng ta chuyển vào chỉ cần sắp xếp một chút là có thể ở.
“Đúng rồi!” Ôn Nhiễm Nhiễm bỗng nhớ ra điều gì đó, “Nhà mới có một phòng sách vừa hay cho cha dùng, như vậy cũng có thể chuyên tâm ôn bài làm học vấn, rộng rãi sáng sủa, không ai làm phiền. Nếu không cha cứ lo làm phiền chúng ta ngủ, lén ra sân đọc sách.”
Thẩm thị nghe vậy rất vui mừng, mặt mày hồng hào vui vẻ: “Vậy ngày mai chúng ta chuyển nhà?”
“Được, chiều nay con đưa mẹ và bà nội họ đến nhà mới xem qua cho quen.” Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, “Mẹ cũng đừng quên báo cho cha một tiếng, nếu không cha tan học về nhà phát hiện nhà đã bị dọn đi mất, chắc chắn sẽ giật mình!”
“Được!” Thẩm thị che miệng cười.
Ôn Tuấn Lương thấy hai mẹ con họ vui vẻ nói chuyện riêng, rất vui mừng, nhẹ nhàng đến gần: “Nói gì thế?”
Ôn Nhiễm Nhiễm quay đầu cười nhìn tam thúc một cái, rồi vui vẻ nói: “Đang nói chuyện nhà mới.”
“Nhà mới?” Ôn Tuấn Lương nghe vậy mắt sáng lấp lánh, “Khi nào đưa ta đi xem?”
