Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 281
Cập nhật lúc: 10/01/2026 05:12
Động tác Ôn Dật Lương ngưng trệ ngẩn người tại chỗ, đợi nhìn rõ tên trên bảng xong hốc mắt nóng lên, vui sướng khôn xiết.
Người bên cạnh nhìn nhìn Ôn Dật Lương, nghe nói ông thi đỗ Giải Nguyên vội cười chắp tay chúc mừng: "Chúc mừng chúc mừng!"
Ôn Dật Lương lập tức đáp lễ: "Cùng vui cùng vui."
Ôn lão thái thái đại hỉ, nếp nhăn trên mặt đều trở nên nhạt đi vài phần, trong đôi mắt già nua hơi đục ngầu tràn đầy vui mừng: "Con ta là Giải Nguyên!"
"Trúng rồi! Trúng rồi!" Ôn Vinh cao cao hứng hứng hô to ra tiếng, cả nhà lập tức tụ lại đây ngẩng đầu xem bảng.
"Thế mà trúng Giải Nguyên!" Tôn thị kinh ngạc đến trừng tròn mắt xoay người đi tìm Ôn Tuấn Lương, liền thấy ông giơ hai cái bánh đúc khoan t.h.a.i tới muộn.
Bà tức giận trợn trắng mắt: "Ông đi đâu vậy!"
"Nhiễm Nhiễm lâu rồi không làm bánh đúc, vừa rồi nhìn thấy có người bán liền đi mua hai cái..." Ôn Tuấn Lương lời còn chưa nói xong, liền cảm thấy lỗ tai đau xót.
"Chỉ nghĩ đến ăn!"
Ôn Tuấn Lương nhe răng trợn mắt xoa xoa lỗ tai, nhét một cái bánh đúc vào trong tay Tôn thị tức giận nói: "Là hôm qua bà lải nhải nói muốn ăn tôi mới đi mua đấy!"
"A..." Môi Tôn thị mấp máy hai cái, nhìn lỗ tai bị mình véo đỏ bừng của Ôn Tuấn Lương áy náy không thôi, "Véo đau rồi hả?"
"Lần sau không được véo tai tôi nữa!" Ôn Tuấn Lương hừ lạnh một tiếng, "Nhiều người như vậy!"
Nói xong, liền vui vui vẻ vẻ đi xem bảng, chút nào không để chuyện vừa rồi trong lòng: "Nhị ca, thế nào rồi... Hô! Nhị ca huynh đứng nhất a!"
Bên kia mấy anh em kích động không thôi, Tôn thị lẳng lặng nhìn nửa ngày cúi đầu nhìn nhìn bánh đúc của mình cong môi cười khẽ ra tiếng.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn ba chữ "Đệ Nhất Danh", càng xem càng là vui mừng, chỉ cảm thấy cả tờ giấy đều đang lấp lánh tỏa sáng, ch.ói mắt lóa mắt!
Nàng nhìn bảng, Tề Diễn lẳng lặng nghiêng đầu rũ mắt nhìn nàng. Ánh mặt trời ấm áp rơi vào trong đôi mắt trong veo như hồ nước của nàng, khúc xạ ra ánh sáng rực rỡ.
Điểm điểm quang mang toàn bộ chiếu vào trong mắt hắn, thắp sáng đôi mắt đen nhánh kia.
Cả nhà đều vui vẻ chúc mừng Ôn Dật Lương, Ôn lão thái thái vốn cũng cười đến nếp nhăn trên mặt đều giãn ra, nhưng chợt nhớ tới những chuyện hồ đồ mình làm trước kia không nhịn được nhẹ nhàng thở dài.
"Sao vậy tổ mẫu?" Ôn Nhiễm Nhiễm nhạy bén nhận thấy đuôi lông mày đang nhướng lên của lão thái thái chậm rãi hạ xuống, qua đi ôm cánh tay bà quan tâm mở miệng, "Có phải cảm thấy mệt rồi không?"
Trong lòng Ôn lão thái thái xấu hổ, nhẹ nhàng lắc đầu: "Nếu không phải ta trước kia ngăn cản cha con không cho thi, nó cũng sẽ không chịu những khổ cực này... Này còn phải thi liền mấy năm, không biết phải chịu bao nhiêu khổ."
"Không khổ, đọc sách là chuyện hưởng phúc." Ôn Dật Lương ôn thanh an ủi mẹ già, "Mẫu thân, con trai gặp được thánh thượng gia thiết ân khoa đã may mắn hơn người khác nhiều rồi. Còn có sư phụ hướng lên trên tiến cử, miễn cho con thi từ viện thí, trực tiếp tham gia hương thí, cơ hội bực này, người khác cầu cũng cầu không được!"
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy bà lại nhớ tới những chuyện cũ này, cười hì hì sán lại bên cạnh bà nói cười chọc cười: "Tổ mẫu người cứ việc yên tâm, cha con chính là quan môn đệ t.ử của Tống đại nho, thiên phú dị bẩm, ba năm sau nhất định sẽ một lần là trúng, không chịu bao nhiêu khổ đâu!"
Ôn Dật Lương cười mắng một câu: "Nhiễm Nhiễm. Con nói lời này vi phụ đều cảm thấy đỏ mặt."
"Đỏ mặt cái gì? Nhị ca huynh tuyệt đối có bản lĩnh này!" Ôn Tuấn Lương c.ắ.n một miếng bánh đúc vừa mua từ sạp, nhai hai cái chỉ cảm thấy mình ăn một miệng cặn bột mềm nhũn, ngoại trừ vị ngọt chính là mùi bột mì, còn là mùi bột cũ năm xưa!
Sắc mặt ông trong nháy mắt đổi đổi, vừa nhổ vừa ném mắng vài câu: "Phi phi phi! Thứ này sao dám gọi là bánh đúc chứ!"
Ôn Tuấn Lương quay đầu nhìn về phía Tôn thị: "Mau ném cái thứ đó đi, khó ăn muốn c.h.ế.t!"
Tôn thị lắc đầu, lập tức liền c.ắ.n một miếng.
"Sao còn ăn nữa!" Ôn Tuấn Lương vội vàng đi cướp, "Khó ăn lắm mà!"
"Ta cảm thấy ngon!" Tôn thị vội vàng tránh đi, "Ông đừng quản!"
Ôn Nhiễm Nhiễm mặt mày hớn hở nhìn hai người bọn họ, chỉ cảm thấy ngọt rụng răng.
Cả nhà bọn họ hưng phấn nhìn tờ bảng viết thứ hạng tên họ của Ôn Dật Lương một lần lại một lần vẫn cảm thấy chưa đủ, hận không thể gỡ tờ giấy kia xuống mang về nhà đóng khung treo lên, sớm tối thắp hương thờ cúng!
Trong đám người, một nhóm người phú quý đeo vàng đeo bạc chỉ chỉ Ôn Dật Lương nhỏ giọng nói: "Thấy chưa, đó chính là Giải Nguyên năm nay!"
Nam t.ử trung niên bụng phệ bên cạnh xoay nhẫn ngọc trên tay, trên dưới đ.á.n.h giá vài lần, càng nhìn càng hài lòng: "Không hổ là người đọc sách, sinh đến thật là tướng mạo đoan chính, nghi biểu đường đường, nhìn qua chính là người tốt tính tình tốt."
"Đàm lão đệ, ông đây là nhìn trúng hắn rồi?"
"Nhìn qua tuổi tác không nhỏ, nhất định là có gia thất rồi."
"Tiểu nương t.ử xinh đẹp lanh lợi bên cạnh kia chẳng phải là con gái hắn sao!"
Nam t.ử trung niên kia ho khan hai tiếng, liếc nhìn mấy người bọn họ nói: "Lớn tuổi biết lạnh biết nóng biết thương người, con gái ta gả qua nhất định có thể hưởng phúc."
"Hơn nữa..." Hắn nhìn nhìn trái phải, hạ thấp giọng nói, "Không nghe con gái hắn vừa rồi nói sao? Giải Nguyên kia chính là quan môn đệ t.ử của Tống đại nho, tiền đồ vô lượng a! Ta nhìn trúng trước, các ông không được tranh với ta!"
Nam t.ử nói xong, lập tức nhấc chân vội vàng đến bên cạnh Ôn Dật Lương, chắp tay chúc mừng: "Chúc mừng chúc mừng a, ta vừa rồi nhìn ngài đi tới liền cảm thấy ngài khí độ bất phàm, không ngờ lại là tân khoa Giải Nguyên, thất kính thất kính!"
Ôn Dật Lương không nghĩ nhiều, chỉ coi là người qua đường xem náo nhiệt thấy ông trúng Giải Nguyên đến chúc mừng vài câu lấy cái may mắn, vội vàng chắp tay đáp lễ: "Ngài khách khí rồi."
Lời ông còn chưa nói xong, liền thấy một đám gia đinh vai u thịt bắp vây quanh.
Mấy người Ôn Nhiễm Nhiễm hoảng sợ, vội chạy lên phía trước: "Đây là làm gì?"
Nam t.ử kia nở nụ cười, khách khách khí khí mở miệng: "Là như thế này, trong nhà ta có một tiểu nữ mười bảy tuổi, đang độ tuổi thanh xuân, dung mạo như thiên tiên, ngưỡng mộ nhất là người đọc sách có học vấn, quan nhân ngài nếu không chê, ta liền gả con gái cho ngài!"
