Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 384
Cập nhật lúc: 10/01/2026 18:11
Ôn Nhiễm Nhiễm chống nạnh nhìn Ôn Tuấn Lương bây giờ không còn thở dài cũng không còn buồn bực, không kìm được cười: "Có muốn múc cho tam thúc một bát nữa không?"
Ôn Tuấn Lương gặm miếng sườn thơm ngon, xua tay: "Không cần, không cần, ta trong lòng phiền muộn, không ăn được nhiều."
Một lúc sau, Ôn Tuấn Lương chép miệng thưởng thức dư vị của món cháo sườn, đưa bát cho Ôn Nhiễm Nhiễm: "Múc cho ta một bát nữa."
Ôn Nhiễm Nhiễm mặt mày quả nhiên là vậy, nhanh nhẹn đưa bát cháo đã múc ra để nguội trên bếp cho y: "Tam thúc ăn từ từ."
Trong lúc nói chuyện, Ôn Như Như chạy tới, ngó đầu nhìn vào bếp: "Tam muội có cần giúp gì không?"
"Không cần, không cần, đồ ăn hôm nay đơn giản, không tốn nhiều công sức." Ôn Nhiễm Nhiễm múc một bát cháo sườn thơm phức đưa qua, "Nhị tỷ đến đúng lúc, vừa mới ra lò, mau ăn nóng đi!"
Ôn Như Như vui vẻ nhận lấy, vừa ăn một miếng đã kinh ngạc, thì nghe thấy cha đứng bên cạnh nhỏ giọng nói, giọng điệu châm biếm: "Ngày mai Như Như gả đến quốc công phủ, sẽ không được ăn đồ ăn do tam muội muội làm nữa đâu!"
Tiểu nương t.ử mặt mày vui vẻ nghe lời này, lập tức đỏ mắt, mặt mày buồn bã.
Ôn Tuấn Lương nhân đà nói: “Hay là không gả nữa? Cứ ở nhà cùng cha và mẹ, làm bạn với tam muội muội của con?”
"Tam thúc!" Ôn Nhiễm Nhiễm trừng mắt nhìn y hai lần, "Chú nói gì vậy?"
Ôn Tuấn Lương mặt mày không vui, bĩu môi nói: "Ta nói bậy cho sướng miệng cũng không được à?"
Y nói xong, quay đầu nhìn đứa con gái ngoan bên cạnh, đưa tay áo lau khóe mắt: "Như Như, cha biết thằng nhóc nhà họ Dung đó là một chàng trai tốt đáng tin cậy, hai vợ chồng Vệ Quốc Công cũng là người chu đáo, tốt bụng, con gả qua đó cuộc sống chắc chắn sẽ tốt hơn ở nhà. Nhưng... nhưng cha chỉ là không nỡ xa con thôi huhuhu..."
"Cha!" Ôn Như Như rưng rưng nước mắt, như đóa hoa nhài đẫm sương mai, "Con cũng không nỡ xa cha, không nỡ xa mẹ và tam muội..."
Tôn thị vốn đang vui vẻ đến xem Nhiễm Nhiễm hôm nay lại làm món gì ngon, vừa mới rẽ qua bức tường sân đã thấy hai cha con đối mặt nhau khóc nức nở, không kìm được mà bước nhanh vài bước, túm tai Ôn Tuấn Lương mắng: "Chàng không đứng đắn, ngày nào cũng đến chọc Như Như khóc!"
Ôn Tuấn Lương khóc lóc túm lấy khăn tay của con gái, lần đầu tiên không kêu đau: "Để ta nhìn Như Như thêm mấy lần nữa huhuhu, qua mùa xuân năm sau là không được nhìn nữa rồi!"
Tôn thị vốn thương Như Như rơi nước mắt, nhưng nghe lời này của Ôn Tuấn Lương cũng không khỏi buông tay, hốc mắt hơi ươn ướt.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy ba người nhà này ai nấy đều mang bộ dạng t.h.ả.m thương, không kìm được mà lên tiếng khuyên giải: "Nhị tỷ gả được cho người chồng như ý là chuyện vui lớn, sao lại khóc lóc thế này? Phủ Vệ Quốc Công cách nhà chúng ta cũng chỉ có mấy con phố, nếu hai người nhớ nhị tỷ, cứ cho xe ngựa đến thăm."
"Vệ Quốc Công và quốc phu nhân đến cầu hôn hôm đó không phải cũng nói rồi sao? Phủ Vệ Quốc Công người ít quá lạnh lẽo, đặc biệt chuẩn bị một khoảng sân trong phủ, chỉ mong thông gia đến ở, cho náo nhiệt."
Tôn thị yêu thương lau nước mắt cho con gái, ngẩng đầu nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm: "Đó là quốc công và quốc phu nhân chu đáo, chúng ta không thể không biết lễ nghĩa. Mối hôn sự này của Như Như không dễ dàng có được, chúng ta làm cha mẹ không giúp được gì nhiều, chỉ cầu không làm gánh nặng cho Như Như."
Ôn Tuấn Lương lau nước mắt, gật đầu mạnh: "Đúng đúng đúng, ta lêu lổng nửa đời người rồi, không thể làm gánh nặng cho con gái nữa."
Ôn Như Như nghe vậy, nước mắt càng rơi lã chã: "Một nhà, làm gì có chuyện gánh nặng hay không gánh nặng?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn ba người nhà như người khóc, không khỏi ôm trán, đành phải chuyển chủ đề: "Nhị tỷ hôm nay còn đến quán không?"
Ôn Như Như lau nước mắt, nghẹn ngào gật đầu: "Có, trong quán bận như vậy, ta đến giúp muội cũng có thể nhẹ nhàng hơn."
Ôn Nhiễm Nhiễm cười: "Hôm qua còn mới tuyển thêm hai tiểu nhị, trong quán nhân lực đã đủ rồi, không thiếu tỷ đâu. Theo muội nói, nhị tỷ hay là ở nhà thêu của hồi môn đi!"
Ôn Như Như nghe đến hai chữ "của hồi môn", ngượng ngùng c.ắ.n môi, nhất thời cũng quên cả khóc.
Tôn thị nghe vậy cảm thấy không ổn, lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt nói: "Hay là để Như Như đi đi, gặp phải chỗ nào thêu không rõ cũng tiện hỏi đại tẩu."
Ôn Tuấn Lương... Ôn Tuấn Lương nghe vậy lau nước mắt, quay đầu lại múc thêm một bát cháo ăn ngon lành.
Tôn thị liếc nhìn Ôn Tuấn Lương đang húp cháo sùm sụp, thở dài: Không trông cậy vào y được!
"Tay nghề thêu của ta thực sự không ra gì, không giúp được gì cho Như Như." Tôn thị khẽ thở dài, "Nếu là trước đây thì tốt rồi, trong nhà chỉ riêng thợ thêu đã nuôi mười bảy, mười tám người, đâu cần Như Như phải tự mình ra tay."
Lương thị và Thẩm thị đến nghe thấy lời này của Tôn thị, đều cười tiến lên khuyên giải: "Tam đệ muội đừng lo, có ta và nhị tẩu ở đây, đảm bảo lo liệu của hồi môn của Như Như thật đẹp!"
Thẩm thị cũng cười gật đầu: "Như Như là đứa trẻ chúng ta nhìn lớn lên, chúng ta nhất định sẽ giúp đỡ lo liệu chu toàn."
"Đại tẩu, nhị tẩu..." Tôn thị nghe vậy vừa cảm động vừa áy náy, khá xấu hổ về những hành vi bắt bẻ, soi mói của mình trước đây.
Ôn Tuấn Lương ăn sườn ngon lành, nhỏ giọng nói: "Áy náy khó chịu rồi chứ gì!"
Tôn thị nghiến răng: "Ta thấy cái tai còn lại của chàng cũng không muốn nữa rồi!"
Ôn Tuấn Lương đã có dự cảm, nói xong liền trốn vào bếp múc thêm một bát cháo, rưng rưng nước mắt ăn hai bát lớn.
Lương thị và Thẩm thị bị đôi vợ chồng ngày nào cũng cãi nhau này làm cho không nhịn được cười, trong sân nhà họ Ôn lại trở lại không khí náo nhiệt như xưa.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn gia đình ấm áp, trong lòng càng thêm vui mừng cho Ôn Như Như.
Từ hôm đó Dung Yến về phủ, phủ Vệ Quốc Công vốn quanh năm không tổ chức tiệc tùng cũng mở rộng cửa, không chỉ mời họ hàng thân thích, bạn bè cũ, mà ngay cả những gia đình quan lại có tiếng trong thành Biện Kinh cũng đều gửi thiệp mời.
Đương nhiên, trừ nhà họ Diệp.
Nghe Khang Bình nói hôm đó phủ quốc công náo nhiệt phi thường, mẹ phi của cô ấy trên bàn tiệc cùng quốc phu nhân diễn một màn kịch hay.
Quận vương phi trước mặt các phu nhân, tiểu thư nhà quan nhắc đến sự kiện khăn tay đang lan truyền ầm ĩ lúc đó, quốc phu nhân lập tức xua tay cười nói: "Bây giờ các tiểu nương t.ử bên ngoài ngay cả mặt mũi cũng không cần, tự hạ thấp mình mà bám víu, thật xấu hổ với sự dạy dỗ của cha mẹ. Cháu trai ta, Yến ca, đã trao đổi canh thiếp với nhị nương t.ử nhà họ Ôn của phủ Lăng Dương Bá trước đây, không lâu nữa sẽ đến cửa cầu hôn, quận vương phi đừng nhắc lại nữa, nếu để thông gia nghe thấy trách tội làm hỏng mối hôn sự này, ta sẽ tìm ngươi tính sổ!"
