Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 89
Cập nhật lúc: 08/01/2026 21:02
Đêm hôm đó, Ôn Nhiễm Nhiễm tay trái cầm Bò Miếng Ngũ Phương, tay phải ôm thùng Gà Rán, nghe sư phụ nói ông lúc trẻ cũng giống cô hay chui vào ngõ cụt. Nghe nói Đậu Phụ Văn Tư khó, nghĩ thầm nếu có thể học được món này, chẳng phải ai cũng nể trọng ông sao? Cho nên lúc ông mới học nấu ăn, cả ngày chẳng làm gì, chỉ luyện thái đậu phụ, thái ròng rã nửa năm trời. Dạo đó cả nhà ông nhìn thấy đậu phụ là phát ngán.
Kết quả không những Đậu Phụ Văn Tư không luyện thành, những thứ khác cũng chẳng học được gì.
Sư phụ vừa nói vừa nhìn cô, ánh mắt đầy ẩn ý.
Cô nghe sư phụ nói vậy mới biết mình sai quá sai, không còn chấp nhất việc thái đậu phụ nữa.
Ôn Nhiễm Nhiễm giờ đây đã sớm học được cách làm Đậu Phụ Văn Tư rồi, sợi đậu phụ nào cũng có thể xâu qua kim, nhưng cô mãi không quên được bản thân vừa khóc vừa ăn ôm thùng Gà Rán đêm đó... Ơ? Khoan đã! Có thể làm Hán Bảo (Hamburger), gà rán, khoai tây chiên, gà viên chiên giòn mà!
Món này so với món Trung thì đơn giản hơn, mùi vị cũng không tệ, đối với người từ khi sinh ra đã ăn món Trung mà nói thì còn vô cùng mới mẻ.
Ôn Nhiễm Nhiễm quyết định, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn lúc nãy rất nhiều.
*
Hôm sau.
Trời còn chưa sáng, sương sớm ẩm ướt, Ôn Nhiễm Nhiễm đã đẩy chiếc xe nhỏ chất đầy đồ đi tới sạp hàng của mình.
Cô nhanh tay lẹ mắt kho đồ kho trước, tiếp đó chuẩn bị vỏ bánh và rau ăn kèm, đợi Tôn thị bọn họ tới giao sạp hàng cho họ trông coi, mình xoay người ra phía sau bắt đầu bận rộn với món thức ăn nhanh Hán Bảo của mình.
Bánh mì Hán Bảo là do Ôn Nhiễm Nhiễm nướng suốt đêm qua, vụn bánh mì lại càng đơn giản, đem bánh mì gối đã nướng xong thái lát rồi cho vào lò nướng khô, sau đó lấy ra dùng cán bột cán vụn là được.
Gà viên chiên giòn phải làm vị cay tê Tứ Xuyên!
Cô thái thịt đùi gà thành những khối vuông vừa phải, cho muối, bột hoa tiêu, bột ớt vào trộn đều, đổ một chậu nước sạch tiếp tục trộn, cho đến khi khối thịt ngậm nước, thịt đùi gà trở nên mọng nước trơn bóng, từng thớ thịt đều có thể vắt ra nước.
Cô để thịt gà sang một bên ướp, rồi đi chuẩn bị làm bánh thịt bò.
Ôn Nhiễm Nhiễm băm thịt bò thành nhân thịt, cho hành tây băm nhỏ và lượng muối thích hợp vào trộn đều. Lấy một nắm thịt bò vo thành viên rồi đập mạnh một lúc, làm như vậy bánh thịt bò làm ra mới không dễ bị nát.
Sốt Mayonnaise (Sốt trứng gà) cũng không khó, cô lấy vài quả trứng gà luộc sáu bảy phút, chỉ lấy phần lòng đỏ. Lòng đỏ trứng lúc này vừa mềm vừa non, không tốn chút sức nào là có thể nghiền tơi đ.á.n.h tan. Cô cho vài giọt giấm trắng, mù tạt vàng, muối ăn và đường trắng, trộn đều. Chia làm nhiều lần đổ dầu tỏi đã phi tỏi vào, Ôn Nhiễm Nhiễm cầm chổi đ.á.n.h trà khuấy nhanh tay.
Vốn là vụn lòng đỏ tơi xốp trộn với chất lỏng dầu tỏi dần dần biến thành chất bán rắn màu vàng nhạt mịn màng, mùi vị cũng dần trở nên thơm nồng quyến rũ.
Ôn Nhiễm Nhiễm vươn vai, ngồi xổm xuống lấy hũ dưa chuột muối chua đã muối dạo trước ra. Vừa mở nắp, mũi lập tức ngửi thấy mùi thơm thanh mát của dưa chuột mang theo vị chua.
Dưa chuột muối chua này vốn là cô làm định để ăn cháo, không ngờ mình chưa được ăn, ngược lại đã có đất dụng võ.
Đều chuẩn bị hòm hòm rồi, bên kia thịt gà cũng ướp xong. Ôn Nhiễm Nhiễm ném khối thịt gà vào vụn bánh mì lắc liên tục, cho đến khi bề mặt khối gà bọc đầy vụn bánh mì.
Dầu nóng sôi sùng sục, Ôn Nhiễm Nhiễm thả khối thịt gà vào chảo dầu, bọt khí lập tức bốc lên, vang lên tiếng rào rào.
Khối gà theo nhiệt độ dầu tăng cao dần dần trở nên vàng óng, lớp vỏ ngoài được chiên giòn tan, va chạm vào nhau vang lên tiếng lạo xạo, trong không khí tràn ngập mùi thịt mê người.
Ôn Nhiễm Nhiễm vớt gà viên chiên giòn đã chiên xong ra, chưa vội gói, định lát nữa làm xong Hán Bảo sẽ chiên lại một lần nữa.
Một người thật sự làm không xuể, Ôn Nhiễm Nhiễm chạy đi Tửu lầu Ký Trình mượn hai người phụ bếp về.
Ông chủ Trình là người trượng nghĩa thật thà, thấy Ôn Nhiễm Nhiễm gặp khó khăn lập tức phái hai người lanh lợi nhất qua.
Ôn Nhiễm Nhiễm làm mẫu việc chiên bánh mì Hán Bảo cho họ xem hai lần rồi giao cho hai người họ làm. Bản thân chuyên tâm chiên bánh thịt bò.
Cũng may là lúc đó sau khi sang lại sạp hàng lại bảo chú Đông qua xây thêm hai cái bếp, nếu không thì thật sự không đủ dùng!
Dầu bơ (bơ/mỡ) trong chảo mang theo mùi sữa nồng nàn, mấy cái bánh thịt bò xuống chảo, vang lên từng trận tiếng "xèo xèo", bề mặt bánh thịt xì xèo sủi bọt nhỏ, rất nhanh đã nhuốm một lớp màu cháy sém.
Mùi thịt bò nồng đậm hòa quyện với mùi hăng của hành tây khiến người ta phải dừng chân đứng xem, có mấy vị khách quen vốn đang ăn bánh cuốn, gặm đầu vịt, đột nhiên ngửi thấy mùi thơm này đều dừng đũa nhìn về phía Ôn Nhiễm Nhiễm, thơm đến mức vươn cổ ra ngửi.
"Ôn tiểu nương t.ử! Cô làm món gì mới lạ thế? Bao nhiêu tiền vậy?"
"Ôn tiểu nương t.ử lại nghiên cứu món gì thế! Thơm quá!"
"Bao nhiêu tiền? Ta muốn mua một cái nếm thử!"
"Thịt bò đấy, chắc chắn không rẻ."
"Là không rẻ, nhưng mà nó thơm! Bao nhiêu tiền ta cũng nguyện ý mua!"
...
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu, thấy người vây quanh quả thực không ít, cười hì hì nói: "Thật sự xin lỗi, những thứ này đều là người khác đặt trước rồi, hôm nay tạm thời không bán, đợi hai ngày nữa tôi nghiên cứu xem, xem có nên bán ở sạp hay không."
Mọi người nghe vậy vẻ mặt thất vọng, thi nhau c.ắ.n bánh cuốn trong tay mình, nhao nhao đòi thêm hai cái đùi vịt, mới có thể bình ổn cái miếu ngũ tạng của mình!
Có một thực khách mặc lụa là, đeo ngọc bội, đầu đội mũ ngọc c.ắ.n một miếng đùi vịt cay tê: "Vậy ta cũng đặt hai cái nhé! Ôn tiểu nương t.ử cô xem có được không? Nếu được thì ngày mai ta đến lấy."
Những thực khách và người qua đường vừa nãy còn thất vọng nghe thấy lời này lại tụ tập lại, hau háu nhìn bánh thịt, lại nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm.
Động tác của Ôn Nhiễm Nhiễm không dừng, suy nghĩ một lát rồi lấy một lát bánh mì đã chiên xong, phết lên một lớp sốt trứng gà dày đậm đà hương vị, đặt lên hai miếng bánh thịt, lại phết thêm lớp sốt trứng gà rồi xếp bốn năm lát dưa chuột muối chua, cuối cùng đậy nắp bánh mì lên.
Hai lớp trên dưới giống như màn thầu nhưng lại không phải màn thầu, nhuốm màu nâu cháy trông rất ngon miệng, bên trên rắc vừng, ngửi còn có mùi sữa. Hai lớp bánh thịt bò bóng loáng dầu mỡ, bề mặt ứa ra nước thịt óng ánh, lại phối với nước sốt màu vàng nhạt đặc sệt, thực khách nhìn thấy đồng loạt nuốt nước miếng, trong mắt viết đầy vẻ thèm thuồng.
