Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 92
Cập nhật lúc: 08/01/2026 21:03
Hắn vừa nói vừa giơ ngón tay ra hiệu: "Hát tuồng lớn liên tục ba ngày, gặp lúc trời nóng, hoa màu ngoài đồng đều hạn hán hết! Đây không phải là làm bậy sao!"
Cả phòng thổn thức không thôi, Ôn Dật Lương nghe mà lắc đầu: Quan phụ mẫu làm đến mức này, chịu khổ chỉ có bách tính.
Tôn lão thái thái xua tay: "Theo ta thấy, để Nhiễm Nhiễm đi làm quan còn hơn đám hại người kia!"
Tôn thị không tán thành lắc đầu: "Mẹ nói gì thế? Sao lại lấy Nhiễm Nhiễm nhà con so với đám quan cẩu thả mù mắt kia?"
"Đúng là già rồi bắt đầu hồ đồ." Tôn lão thái thái cười nói, "Thúc Vân nhà ta nói đúng, đám quan cẩu thả kia không xứng so với Nhiễm Nhiễm."
"Đừng nói nữa ạ..." Ôn Nhiễm Nhiễm được khen đến đỏ mặt tía tai có chút chột dạ, cô không ngờ mấy câu nói bừa của mình lại có thể phát triển thành thế này. Nói nữa, không chừng họ còn dám để cô làm Hoàng thượng mất...
Ôn lão thái thái thấy cháu gái mình được khen, bản thân cười đến mặt mày hồng hào: "Nhiễm Nhiễm đứa nhỏ này giống cha nó, thông minh giỏi giang!"
"Chứ còn gì nữa?" Quý thị thích thời góp vui, "Nhị lang nhà bà viết văn chương có thể khiến Tống đại nho đích thân tới cửa, vinh dự lớn biết bao!"
"Đó là thằng hai nhà tôi may mắn thôi." Ôn lão thái thái khiêm tốn nói, nếp nhăn đuôi mắt đều nở thành từng đóa hoa cúc.
Cả phòng náo nhiệt, Ôn Chính Lương và Lương thị như người ngoài cuộc, bị ghẻ lạnh.
Lương thị đảo mắt, trong lòng cười lạnh: Ngày trước đến phủ Bá tước Lăng Dương thì chỗ nào cũng cẩn thận nịnh bợ ta, giờ thấy nhị phòng phất lên liền đổi người nịnh bợ, cái thứ gì chứ!
Bà ta lại liếc nhìn Tôn thị đang rất thân thiết với cha mẹ anh chị, càng cảm thấy chướng mắt: Cái đức hạnh gì, tưởng Lương gia ta không có người sao? Chỉ là võ tướng, so với môn đệ Lương gia chúng ta còn kém xa! Khoe khoang cái gì!
Lương thị hất cằm quay đầu đi, quyết định cũng phải về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Mắt thấy giờ không còn sớm, người nhà họ Tôn gặp được con gái cháu ngoại cũng đã thỏa mãn, lúc rời đi Ôn lão thái thái đích thân chống gậy ra tiễn.
Hai nhà thân thiết, Lương thị hờ hững đi theo sau, mắt đều bốc lên mùi chua.
Ôn Nhiễm Nhiễm hôm nay làm cho Ôn lão thái thái nở mày nở mặt, bà bây giờ nhìn cô cháu gái út quả thực càng nhìn càng thuận mắt, coi cô như cục cưng trong lòng mà thương.
Đợi người nhà họ Tôn đi rồi, Ôn lão thái thái lén kéo Ôn Nhiễm Nhiễm vào trong phòng, chống bộ xương già lục lọi hòm tủ tìm ra đôi bông tai phỉ thúy cuối cùng mình cất giấu, cười híp mắt nhét cho cô, vừa nhét vừa lén nhìn ra ngoài thì thầm: "Nhiễm Nhiễm mau cất đi, đừng để bác cả và thím Ba con biết!"
Ôn Nhiễm Nhiễm rất ngạc nhiên nhìn màu xanh biếc trong tay, đậm đà trong trẻo, là loại ngọc tốt hiếm thấy.
"Cái này quý giá quá." Ôn Nhiễm Nhiễm từ chối, "Bà nội vẫn là tự mình giữ lại đi ạ."
"Bà nội cho, con mau giữ lấy!" Ôn lão thái thái thân thiết kéo Nhiễm Nhiễm, không biết nhớ tới cái gì mí mắt chùng xuống, bỗng thở dài, "Chỉ tiếc bây giờ bà nội không còn đồ tốt gì có thể cho con nữa."
"Bà nội trước kia..." Giọng nói già nua của Ôn lão thái thái dần trầm xuống, "Nhiễm Nhiễm con đừng trách bà nội."
Ôn Nhiễm Nhiễm không nhìn được bộ dạng rưng rưng nước mắt đáng thương này của người già, vội vàng nhận lấy bông tai: "Bà nội nhìn bà xem, tuổi càng lớn, nước mắt lại càng nông."
Cô ngồi xổm xuống, giống như hồi nhỏ gối lên đầu gối sư mẫu, gối lên đầu gối Ôn lão thái thái: "Bà nội, cuộc sống nhà ta mắt thấy càng ngày càng tốt lên rồi. Bà tin Nhiễm Nhiễm, nhất định có thể để bà sống cuộc sống phú quý như trước kia. Có thể không có quyền, nhưng nhất định có tiền!"
"Được được được!" Ôn lão thái thái lau nước mắt, vuốt tóc cháu gái nhỏ ánh mắt đầy từ ái, giờ thân thiết với cô cũng không còn cảm thấy gượng gạo như trước nữa.
"Bà nội chờ, bà nội tin tưởng Nhiễm Nhiễm nhà ta."
Từ phòng Ôn lão thái thái đi ra, Ôn Nhiễm Nhiễm về phòng, từ trong túi tiền móc ra đôi bông tai phỉ thúy đưa cho mẹ.
Thẩm thị nhìn thấy bông tai trong tay ánh mắt kinh ngạc: "Cái này là bà nội con cho con?"
Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu: "Bà nội còn kéo con nói chuyện một lúc lâu đấy ạ. Bông tai này mẹ giữ hộ con đi, con cả ngày bận rộn trong ngoài, sợ làm mất."
"Được, mẹ giữ hộ con." Thẩm thị nhẹ nhàng vuốt ve đôi bông tai phỉ thúy hơi lạnh, thở dài thật dài, "Đây vốn là một bộ trang sức phỉ thúy, bà nội con lúc vào cung dự tiệc đã đeo, lúc đó lão thái thái tóc bạc trắng, tinh thần quắc thước, đừng nhắc tới có bao nhiêu phong quang. Ngay cả mấy vị Quốc công phu nhân cũng không thể diện bằng bà nội con."
"Bác cả con thích lắm, cứ nhớ thương bộ trang sức này, xin bà nội con nhiều lần bà nội con đều không cho. Ai ngờ, bộ trang sức phỉ thúy áp đảo vô số hoàng thân quý tộc năm đó giờ chỉ còn lại đôi bông tai này, còn rơi vào tay con."
Thẩm thị nhớ tới sự phong quang của phủ Bá tước Lăng Dương trước kia, cũng không kìm được rơi lệ.
Ôn Nhiễm Nhiễm vô duyên không được thấy phủ Bá tước Lăng Dương gấm hoa ngày xưa, chỉ đau lòng mẹ rơi nước mắt. Cô lau nước mắt trên mặt mẹ cười nói: "Vừa dỗ xong bà nội lại phải dỗ mẹ, mọi người từng người một đều không để con bớt lo mà!"
Thẩm thị bị cô chọc cho dở khóc dở cười: "Không lớn không nhỏ."
"Đúng rồi mẹ!" Ôn Nhiễm Nhiễm cẩn thận móc từ trong n.g.ự.c ra một bọc vải đưa cho bà, "Con chuộc vòng tay của mẹ về rồi."
Thẩm thị sững sờ, nhìn bọc vải kia nhất thời không dám chạm vào, sợ mình đang nằm mơ, chạm vào liền tỉnh.
Ôn Nhiễm Nhiễm mở lớp vải bên ngoài ra, một đôi vòng ngọc ôn nhuận dưới ánh nến tỏa sáng lấp lánh.
Cô lấy đôi vòng ngọc ra đeo vào tay Thẩm thị, vui vẻ nói: "Giờ thì tốt rồi!"
Thẩm thị không dám tin sờ sờ chiếc vòng quen thuộc, phản ứng nửa ngày ôm lấy Nhiễm Nhiễm mừng đến phát khóc.
Ôn Nhiễm Nhiễm cười híp mắt nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm thị. Lúc trước mẹ và cha tin tưởng cô như vậy, không nói hai lời liền cầm cố vòng tay đưa cô làm vốn.
Không có sự tin tưởng thì không có cuộc sống tốt đẹp hôm nay, cô không thể phụ lòng tin tưởng này.
Cuộc sống sau này sẽ còn tốt hơn nữa!
*
Sáng sớm hôm sau, Ôn Nhiễm Nhiễm vừa đến không bao lâu, vừa nhào bột xong thì thấy A Lương kéo một người phụ nữ da ngăm đen đi tới.
Cô ngạc nhiên trừng to mắt: "Sao đến sớm thế?"
