Bắt Được Thái Tử Gia - Phần 5
Cập nhật lúc: 28/06/2026 14:01
9.
Kể từ hôm từ chối Thương Quyết, đã rất lâu rồi tôi không còn gặp cậu ấy trong trường nữa.
Gạt đi chút mất mát mơ hồ trong lòng, tiếp tục cuộc sống địa ngục của mình.
Nhưng giữa chừng cũng có một chuyện ngoài ý muốn.
… Bài kiểm tra thể lực năm ba.
Tôi vô cùng biết ơn kỳ nghỉ hè đã theo bố mẹ làm việc đồng áng. Ít nhất cũng giúp cơ thể mình không yếu ớt như trước.
Những phần thi trước đều tạm ổn, chỉ có bài chạy 800 mét cuối cùng đúng là t.r.a t.ấ.n.
Tôi từng nghĩ có lẽ mình sẽ không đạt, cũng từng nghĩ chắc sẽ mệt đến c.h.ế.t. Nhưng lại chẳng ngờ sau khi chạy đến đích. Hai chân mềm nhũn, tôi ngã phịch xuống đường chạy cao su.
Càng không ngờ người vừa hoàn thành bài kiểm tra của mình lại là Thương Quyết.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn quen một mình, người thân quen ngoài bạn cùng phòng ra thì chẳng còn ai. Nhưng đám bạn cùng phòng đã mệt đến mức nằm bẹp trên bãi cỏ.
Vì thế, Thương Quyết chẳng nói chẳng rằng, bế thẳng tôi đến phòng y tế.
Đầu gối đã rịn từng giọt m.á.u.
Tôi cau c.h.ặ.t mày, đang định bảo cậu ấy thả mình xuống.
Thương Quyết đã lên tiếng trước.
"Sắp đến rồi, chỉ còn vài bước thôi."
...
Được rồi.
Tôi khẽ thở dài, cố gắng phớt lờ nhịp tim đang đập dữ dội của cậu.
Sau khi đầu gối được băng bó xong, anh trai tôi bất ngờ gọi điện.
Vừa bắt máy, tôi hỏi: "Anh, có chuyện gì thế?"
Bên anh khá ồn, nên anh vô thức nói lớn hơn bình thường.
"Không có gì, chỉ hỏi xem cái cậu người yêu qua mạng kia chắc không đến tìm em nữa chứ?"
Âm lượng lớn đến mức… Tôi cuống cuồng hạ nhỏ tiếng điện thoại.
Bác sĩ đang băng bó cho tôi cũng nở nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi vừa định cúp máy để nhắn tin cho anh, khoé mắt bỗng nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng ngoài cửa.
Thương Quyết đứng c.h.ế.t lặng, trong tay vẫn cầm túi t.h.u.ố.c vừa mua cho tôi.
Giọng nói như lơ lửng giữa không trung.
"Em... từng yêu qua mạng sao?"
10.
Tôi vội vàng cúp điện thoại của anh trai.
Bác sĩ dặn dò thêm vài câu rồi rời đi, để lại tôi và Thương Quyết mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Vô tình.
Ánh mắt tôi lại rơi lên nốt ruồi son trên cẳng tay cậu.
Như bị bỏng.
Tôi lập tức dời mắt đi, thuận theo câu hỏi của cậu.
Tôi đáp: "Ừm. Sao vậy? Lạ lắm à?"
Thương Quyết ngẩn người mấy giây, rồi vội vàng lắc đầu.
"Không... không lạ."
Nói xong, giữa chúng tôi lại rơi vào khoảng lặng kỳ quái.
"Cảm ơn cậu nhé, Thương Quyết."
"Hai người chia tay vì lý do gì?"
Gần như cùng một lúc, cả tôi và Thương Quyết đều lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Trong đầu tôi chợt căng lên một sợi dây. Nhưng Thương Quyết lại hỏi tiếp: "Sao em biết tên anh?"
Tôi: "..."
Đúng rồi.
Hỏng bét.
Hình như… Thương Quyết chưa từng giới thiệu tên mình với tôi.
Tôi nhanh trí đáp: "Cậu nổi tiếng mà."
Thương Quyết cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Nhưng hình như cũng chấp nhận lời giải thích ấy.
"...Ra là vậy."
Tôi nhìn túi t.h.u.ố.c lớn cậu mua cho mình, khẽ ho hai tiếng để chuyển chủ đề.
"Bao nhiêu tiền? Để tôi chuyển khoản cho cậu."
Thương Quyết lắc đầu, ánh mắt dừng trên đầu gối bị thương của tôi. Cảm giác nóng bỏng quen thuộc kia như chuyển từ nốt ruồi son sang vết thương.
Im lặng vài giây.
Cậu khẽ nói: "Không sao. Không cần đâu."
Thấy tôi vẫn khăng khăng, cậu dè dặt, mang theo chút thăm dò hỏi: “Hay... em mời anh một bữa cơm nhé?"
"...Được."
Lời mời kết bạn trước kia không thành. Lần này, lại vì món nợ ân tình mà kết bạn được.
Tôi khẽ thở dài.
Một hơi còn chưa kịp thở hết đã nghe Thương Quyết giả vờ thuận miệng nói: "Người yêu qua mạng của em đúng là mù thật..."
Tôi hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cậu.
Thương Quyết chớp mắt, vẻ mặt vô cùng thản nhiên nhìn lại tôi.
"Em tốt như vậy, vừa ưu tú vừa chăm chỉ. Anh ta không xứng với em."
Tôi nhất thời không theo kịp mạch suy nghĩ của Thương Quyết.
Đây là… Tự mắng chính mình sao?
Tôi nhìn cậu bằng ánh mắt khó nói nên lời mấy giây. Cuối cùng vẫn là người dời mắt trước.
Nhưng Thương Quyết vẫn chưa chịu dừng, cứ bám lấy cái "người yêu qua mạng" kia mà chê bai không ngớt.
Nghe mãi, tôi thật sự chịu hết nổi, đành hỏi: "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"
Thương Quyết lập tức khựng lại.
Không biết từ lúc nào, vành tai đã đỏ bừng.
Cậu chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt tôi. Để tầm mắt ngang bằng với tôi, lắp bắp hỏi:
"Anh... anh chỉ muốn hỏi..."
"Anh có thể theo đuổi em được không?"
11.
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Gần như theo phản xạ, tôi buột miệng: "Nhưng... chẳng phải cậu có bạn gái rồi sao?"
Thương Quyết ngơ ngác: "Tôi làm gì có?"
Nói xong, cậu lập tức cau mày.
"Chẳng lẽ... lại là mấy tin đồn vớ vẩn?"
Tôi chớp mắt.
Do dự một lúc, cuối cùng vẫn chuyển lại cho cậu bài viết mà bạn cùng phòng từng gửi.
Thương Quyết mới chỉ liếc qua tiêu đề đã tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.
"Trời đất ơi... Thái t.ử gia Bắc Kinh cái gì chứ... ngượng c.h.ế.t mất."
Khóe miệng tôi giật giật: "...Mọi người đều gọi như vậy mà."
Có lẽ thật sự quá xấu hổ, đến cả cổ Thương Quyết cũng đỏ bừng.
Cậu mở mắt, hít sâu một hơi: "Người có tiền ngoài kia thiếu gì. Chẳng lẽ chỉ vì tính tình tôi hiền, lại còn trẻ tuổi nên ai cũng thích lôi tôi ra đùa sao..."
Nói đến cuối, giọng cậu còn mang theo chút tủi thân.
Tôi nghĩ một chút, cuối cùng quyết định không lên tiếng an ủi.
Thương Quyết vẫn tiếp tục giải thích.
"Với lại, người đứng cạnh tôi là chị tôi. Mẹ chị ấy với mẹ tôi là bạn thân, còn thương tôi như con ruột. Nói là nửa người mẹ cũng không sai..."
Biểu cảm lẫn giọng điệu của cậu cực kỳ sinh động.
Không hiểu sao, tôi lại liên tưởng đến mấy thái giám trong cung bị người ta bịa chuyện.
Vừa nghĩ đến đó, tôi không nhịn được bật cười.
Nghe tiếng cười của tôi, Thương Quyết lập tức im bặt, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng y tế.
Những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong vệt sáng.
Có lẽ… Là vì ánh mắt của cậu quá nóng bỏng. Tôi luôn có cảm giác, không khí xung quanh đang âm thầm nóng lên.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây, tôi là người dời mắt trước.
Thương Quyết khựng lại, rồi chậm rãi bước thêm vài bước.
Đứng chắn ngay trước mặt tôi, buộc tôi phải nhìn vào mắt cậu.
Tôi cau mày.
"...Cậu."
Thương Quyết mím môi, đầu mũi lấm tấm mồ hôi.
Tôi khó hiểu liếc nhìn điều hòa.
Mười chín độ.
Vẫn nóng sao?
Tôi còn chưa kịp dời mắt đã nghe giọng cậu hơi run run.
"Vậy nên... Chu Hòa..."
"Anh có thể... thử theo đuổi em được không?"
Lời vừa dứt, cả phòng y tế yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ ù ù.
Nhưng tôi vẫn thấy rất ồn.
À.
Là trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi, đang đập loạn cả lên.
Tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn Thương Quyết.
Nhất thời chẳng biết phải nói gì.
Đôi mắt cậu rõ ràng đang ngược sáng, vậy mà vẫn sáng đến lạ.
Có lẽ vì khoảng cách quá gần, tôi có thể nhìn rõ sự căng thẳng và bất an trong đáy mắt cậu. Chỉ là… Hàng mi dài và dày không ngừng run lên, che giấu những cảm xúc khác.
Ánh mắt ấy như thiêu bỏng tôi.
Tôi cuống quýt dời mắt, ngay cả bản thân cũng chưa kịp phản ứng.
Đã buột miệng: "...Tùy cậu."
12.
Vừa nói xong, tôi đã hối hận. Nhưng Thương Quyết chẳng cho tôi cơ hội đổi ý.
Bạn cùng phòng gọi cậu về chạy bài kiểm tra 1.000 mét, đến khi bóng lưng cậu hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, tôi mới chậm rãi cúi đầu.
Trong danh sách bạn bè mới nhất, vẫn là ảnh đại diện quen thuộc. Chỉ khác lần này, tôi kết bạn với cậu bằng tài khoản chính.
Tôi khẽ thở dài.
Cứ có cảm giác… Mình không nên nói ba chữ ấy.
