Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 226: Đối Tượng Cứu Chữa Số Hai Là Một Đứa Trẻ
Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:59
Vừa tặng quà cho Lam Mạt xong, Cố Yến An đột nhiên ôm bụng nhăn nhó, cảm thấy chướng khí khó chịu vô cùng. Anh vội vàng bảo: "Mạt Mạt, em cứ ngủ trước đi nhé, anh phải ra nhà xí giải quyết nỗi buồn một lát."
Lam Mạt nhanh tay rút hai tờ giấy nháp trong ngăn kéo đưa cho anh. Đợi Cố Yến An khuất bóng, cô định lặn vào không gian lấy vài loại t.h.u.ố.c điều hòa đường ruột ra cho anh uống.
Nhớ lại sự chu đáo ân cần của Cố Yến An, Lam Mạt tiện tay đăng một dòng trạng thái trên không gian nông trại: Chúc mừng sinh nhật, mong cho những người có tình trong thiên hạ đều sẽ thuộc về nhau, cầu được ước thấy!
Đăng xong xuôi, cô hướng về phía màn hình hư không hét lớn một tiếng: Thiên Đạo ba ba, hôm nay là sinh nhật con. Ngài là cha con, chẳng lẽ lại không có món quà nào tặng con sao?
Lão già Thiên Đạo đang lim dim đôi mắt liền hé mắt ra liếc nhìn một cái qua quả cầu lưu ảnh. Con nhóc này ngày nào cũng lẽo đẽo vòi vĩnh xin xỏ đồ tốt, tuổi đời còn trẻ ranh mà bày đặt sinh nhật sinh nhẽo cái nỗi gì?
Một tia sét chớp nhoáng xẹt qua, đ.á.n.h trúng phóc ngay sát chân Lam Mạt. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên khiến Lam Mạt giật mình thon thót, tức tối mắng xối xả: Lão già c.h.ế.t tiệt, có cần phải keo kiệt bủn xỉn đến mức ấy không?
Thiên Đạo: Bản thiên tôn ít nhất cũng ba mươi vạn năm nay chưa tổ chức thọ thần lần nào. Con mới nứt mắt ra có hai mươi mốt tuổi, bày đặt sinh nhật cái gì? Quà cáp thì không có, nhưng sấm sét thì có đủ!
Lam Mạt hậm hực hậm hực thoát ra khỏi không gian. Lão già Thiên Đạo đúng là chẳng có tí gì gọi là đáng yêu cả. Vẫn là anh chồng Yến An nhà mình tuyệt vời nhất, còn đặc biệt dày công chuẩn bị để chúc mừng cô nữa chứ.
Cố Yến An vừa ôm bụng lết vào, Lam Mạt liền chìa ngay một lọ t.h.u.ố.c Phúc Khả An tự chế độ đưa cho anh: "Yến An, nếu bụng anh vẫn còn khó chịu thì uống ba viên này vào là một lát sau sẽ êm ru ngay. Để em đi rót cho anh cốc nước."
"Được, anh cảm ơn Mạt Mạt!"
Cố Yến An cũng chẳng buồn bận tâm xem loại t.h.u.ố.c Lam Mạt đưa cho có độc hay không. Chỉ cần là đồ vợ bắt uống, thì dù có là t.h.u.ố.c độc cấm kỵ chắc anh cũng nhắm mắt nhắm mũi mà nuốt trọn vào bụng.
Ngày hôm sau Lam Mạt đi làm. Vừa bước chân vào văn phòng chưa đầy dăm ba phút, trong đầu cô đã vang lên những tiếng "Ting ting" liên hồi báo thông báo.
Lam Mạt tò mò dùng ý niệm soi thử vào không gian. Trời đất quỷ thần ơi, sao tự dưng mọi người lại rồng rắn kéo nhau đến tặng quà cho cô thế này? Cô đã nói với ai là sinh nhật mình đâu cơ chứ?
Thấy Lam Mạt cứ thẫn thờ người ra, chẳng biết đang nghĩ ngợi bay bổng đi đâu, Điền Trí Siêu bèn ân cần hỏi: "Đồng chí Lam Mạt, cô có chỗ nào không khỏe sao? Nếu mệt mỏi trong người thì sáng nay cứ ở lại văn phòng nghỉ ngơi, không cần đi kiểm tra phòng bệnh đâu."
Lam Mạt giật mình sực tỉnh, vội vàng lắc đầu xua tay: "Chủ nhiệm hiểu lầm rồi, tôi không có ốm đau gì đâu ạ..."
"Không sao là tốt rồi. Nếu có dấu hiệu gì bất thường thì phải báo cáo ngay đấy nhé."
Ở khoa khác có một cô y tá mang thai, chẳng biết có phải do đứng quá lâu hay không mà lại bị sảy thai. Điền Trí Siêu chỉ sợ cô bác sĩ trẻ Tiểu Lam của khoa mình cũng gặp phải sự cố tương tự. Đến lúc đó người nhà cô ấy mà đến làm ầm ĩ lên thì rắc rối to.
Lam Mạt mặc kệ đám người trong nhóm đang thi nhau gửi quà. Cô cứ cặm cụi làm việc như thường lệ. Mãi đến giờ nghỉ trưa, cô mới xuống nhà ăn lấy cơm, rồi mang thẳng về phòng trực. Cửa đóng then cài cẩn thận, cô thoăn thoắt lặn vào không gian.
Hai quả trứng linh thú thấy Lam Mạt bưng bát cơm bước vào thì lập tức nhảy lóc cóc chạy tới dụi dụi vào chân cô.
Lam Mạt cũng quen với sự đeo bám của chúng rồi nên chẳng thèm đếm xỉa gì nữa. Dạo trước chúng còn hay nhảy tót lên lòng cô để làm nũng tranh sủng. Kể từ khi bụng Lam Mạt to vượt mặt, hai quả trứng kia cũng biết ý mà ngoan ngoãn đi nhiều.
Lam Mạt vừa múc cơm ăn, vừa mở màn hình hư không lên, tò mò mở từng hộp quà mọi người gửi tặng.
"Phế sài nhỏ giới tu tiên" gửi tặng cô một giỏ to đùng toàn quả dưỡng nhan mỹ mạo, kèm theo một chiếc nhẫn không gian tinh xảo.
Lam Mạt lại mở tiếp hộp quà của "Hoa tiên t.ử giới tiên hiệp". Bên trong là mười vò rượu Đào Hoa ủ thơm nức mũi, cùng một viên hương châu mẫu đơn tỏa hương ngào ngạt.
"Tiểu thần y tuyệt sắc" thì tặng cô hẳn một lọ Thập Toàn Đại Bổ Hoàn. "Nhà ở bờ biển lo chuyện bao đồng" gửi tặng năm cân hải sâm phơi khô hảo hạng.
Người làm nghề mua hộ hàng thì gửi cho Lam Mạt một bộ mỹ phẩm dưỡng da tầm trung. Chủ siêu thị thì gửi cho Lam Mạt một túi đồ ăn vặt ú ụ.
Thậm chí ngay cả "Đại vương len sợi" đã lâu không liên lạc cũng gửi tặng Lam Mạt mười cân len lông cừu thượng hạng.
Nhẩm tính một vòng, trong danh sách năm trăm hảo hữu, thế mà có tận 26 người nhớ đến sinh nhật và gửi quà tặng cô.
Lam Mạt tất nhiên phải đáp lễ đàng hoàng. Cô gửi tặng mỗi người một túi thịt bò khô hảo hạng do xưởng nhà trồng được, cộng thêm một thùng vải sấy khô thơm ngon.
Đám người kia vừa nhận được quà đáp lễ, thấy Lam Mạt đang trực tuyến là lập tức thi nhau nhắn tin tới tấp. Ví dụ như cô bạn "Phế sài nhỏ giới tu tiên".
[Cô bé đáng yêu, cuối cùng cậu cũng có thời gian rảnh rỗi rồi à? Sao tối qua sinh nhật cậu lại không nói trước cho tớ biết hả?]
[Chính bản thân tớ còn quên bẵng đi mất cơ mà. À Đại tiểu thư ơi, chiếc nhẫn không gian cậu tặng tớ bây giờ tớ đã mở ra dùng được chưa?]
[Chưa được đâu. Cậu phải đợi đến khi có linh lực mới mở được. Vả lại, mấy thứ đồ trong đó bây giờ cậu có lấy ra cũng chẳng dùng được đâu.]
Lam Mạt tò mò hỏi: [Đại tiểu thư, trong đó có giấu bảo vật gì thế, cậu tiết lộ trước cho tớ được không?]
[Chẳng phải cậu là cốt nhục của bổn tiểu thư và Quân Vô Tâm sao? Trong đó có mười vạn viên cực phẩm linh thạch, cùng với một ít linh thảo và đan d.ư.ợ.c bồi bổ.]
Mười vạn viên cực phẩm linh thạch cơ á? Xem ra cô bạn Phế sài nhỏ này thực sự coi cô là cô con gái tương lai bé bỏng của mình rồi. Nhưng nhỡ đâu cô không phải là con cái của họ thì rắc rối to. Lão già Thiên Đạo chỉ giỏi bày trò lừa gạt người ta.
Lam Mạt quyết định sẽ tự tay làm thêm vài chiếc bánh mousse dâu tây mà cô bạn Phế sài nhỏ cực kỳ yêu thích.
Lam Mạt rón rén nhắn tin phản hồi: [Đại tiểu thư, bất luận sau này tớ có trở thành con cái của hai người hay không, thì hiện tại chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau đúng không?]
Bên kia chưa kịp nhắn lại, lão già Thiên Đạo đã bất thình lình nhảy bổ ra xen ngang: Chỉ vì chút xíu tài nguyên tu luyện mà con đã bán rẻ bản thân mình rồi. Con đúng là đồ có tiền đồ đấy nhỉ! Nếu con thực lòng muốn làm con gái bảo bối của cô nhóc Phế sài nhỏ kia, tới lúc đó bản thiên tôn sẽ thành toàn cho hai đứa là được chứ gì.
Lam Mạt: Ba ba anh minh thần võ! Ngài vẫn là đừng thành toàn cho con thì hơn. Kiếp sau con vẫn muốn luân hồi làm con người bình thường thôi. Giới tu tiên tàn khốc m.á.u me thế kia, nếu không may sinh ra mà không có linh căn, chẳng nhẽ vừa mở mắt chào đời đã bị người ta diệt gọn sao?
Thiên Đạo: Đồ nhát gan! Nếu đã sợ hãi giới tu tiên đến thế, kiếp sau ta sẽ đày con xuống Minh Giới luôn!
Đày xuống Minh Giới? Chẳng nhẽ lại bắt cô làm một con quỷ lang thang vất vưởng sao? Thế thì còn t.h.ả.m thương hơn cả giới tu tiên nữa.
Lúc này, "Hoa tiên t.ử giới tiên hiệp" cũng vừa gửi tin nhắn tới. Lam Mạt chợt nảy ra một ý, liền cò kè mặc cả với Thiên Đạo: Đày con xuống giới tu tiên thà ngài đưa con lên thẳng Tiên Giới còn hơn. Trên Tiên Giới chắc không c.h.é.m g.i.ế.c đẫm m.á.u như giới tu tiên đâu ngài nhỉ?
Thiên Đạo: Con bớt cò kè mặc cả đi! Lo sống cho trọn vẹn mấy chục năm dưới trần gian này đi đã! Dù ở bất cứ giới diện nào, kẻ mạnh mới là kẻ sống sót. Thế nên con phải tranh thủ học hỏi thêm nhiều bản lĩnh, cứu vớt thêm nhiều sinh linh.
"Hoa tiên t.ử giới tiên hiệp" Bạch Mẫu Đơn nhắn tin đến: [Tiểu Đóa Nhi sinh nhật vui vẻ nhé! Hy vọng cậu thích chỗ rượu Đào Hoa tớ tặng.]
Cô nàng Bạch Mẫu Đơn này quả thực coi cô là Đào Đóa Nhi rồi. Tưởng đâu cô em gái kết nghĩa Đào Đóa Nhi sau này sẽ đầu t.h.a.i vào bụng cô chắc? Người phụ nữ này sống ngần ấy năm mà suy nghĩ vẫn ngây thơ cụm từ quá.
[Cảm ơn Mẫu Đơn tiên t.ử nhé. Cho tớ hỏi viên hương châu mẫu đơn kia là vật gì thế?]
[Đó là tinh dầu được chiết xuất từ bản nguyên của bổn tiên ngưng kết mà thành. Cậu cứ mang nó theo bên người sẽ có công dụng giúp tĩnh tâm ngưng thần cực kỳ hiệu quả.]
[Cảm ơn cậu nhé. Cậu với vị Chân Quân gì gì đó dạo này tiến triển đến đâu rồi?]
[Tạm thời vẫn khá êm ấm hòa thuận!]
Lam Mạt định bụng tám chuyện thêm vài câu với Bạch Mẫu Đơn, nhưng lão Thiên Đạo đã xen ngang cộc lốc: Mau ra khỏi không gian ngay. Lập tức đi cứu chữa nhân vật mục tiêu số hai!
Lam Mạt vốn định tranh thủ nghỉ trưa một lát để chiều lấy sức làm việc. Ai mà ngờ được nhân vật cần cứu chữa số hai lại xuất hiện sớm thế này.
Lam Mạt hỏi ngược lại: Cậu ta không đến bệnh viện của bọn con đấy chứ? Cậu ta tên là gì thế?
Thiên Đạo: Trịnh Hâm.
Vào giờ này, các bác sĩ đa phần đều đã về nhà ăn cơm hoặc đang tranh thủ nghỉ ngơi. Cậu Trịnh Hâm này mà tìm đến bệnh viện lúc này, chứng tỏ thương tích chắc cũng không hề nhẹ.
Lam Mạt vừa bước ra khỏi không gian, cánh cửa phòng trực ban đã bị ai đó gõ dồn dập.
"Cốc cốc cốc!"
"Bác sĩ Lam, cô mau ra đây đi! Khoa mình vừa tiếp nhận một ca cấp cứu."
Giờ nghỉ trưa các bác sĩ đều đã về nhà, chỉ có mình Lam Mạt ở lại phòng trực chợp mắt. Có chuyện gì khẩn cấp người ta không tìm cô thì tìm ai?
Lam Mạt vội vàng mở tung cửa, nhận ra người đang gọi là Tô Diệp. Lam Mạt hỏi dồn: Cậu bệnh nhân đó bao nhiêu tuổi? Bị thương ở đâu thế?
Tô Diệp hớt hải trình bày: "Bệnh nhân mới có mười tuổi thôi. Bụng cậu bé chướng to như cái trống, mặt mũi vàng ếch vàng ương, người thì gầy giơ xương như bộ xương khô..."
"Bệnh nhân thế này thì phải chuyển ngay sang khoa nội chứ? Sao lại đưa sang khoa xương khớp của mình?"
"Bác sĩ Lam, cô nghe tôi nói hết đã nào. Cậu bé bị gãy tay trái, bụng thì đau quằn quại đang lăn lộn dưới sàn nhà kìa."
Hóa ra là vậy! Nắn xương thì không làm khó được cô. Nhưng cái vụ bụng chướng to như trống là sao nhỉ? Chẳng nhẽ gan có vấn đề gì sao?
Vừa bước vào phòng bệnh nhìn thấy cậu nhóc tên Trịnh Hâm, Lam Mạt lập tức dùng mắt thấu thị quét một lượt. Trời đất ơi, bụng thằng bé lổn nhổn toàn giun là giun. Kiểu này thì mấy loại t.h.u.ố.c tẩy giun thông thường làm sao mà trị dứt điểm được.
Thảo nào có con giun đã chui tọt vào tận túi mật của cậu bé. Bảo sao mặt mũi cậu bé vàng ếch vàng ương, lại đau đớn quằn quại đến vậy.
Có điều thằng bé này mới độ mười tuổi, thực sự sẽ là nhà khoa học lỗi lạc trong tương lai sao?
Mặc kệ, cứ cứu người trước đã tính sau...
