Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 228: Phát Sốt

Cập nhật lúc: 18/04/2026 10:01

Lam Mạt tức tối chỉ muốn c.h.ử.i thề, vội vàng vơ lấy chiếc đèn pin mới cáu từ trong không gian bật sáng rọi tứ tung. Làm cha làm mẹ nhà người ta ai mà chẳng xót con gái, thế mà cái lão già này lại tàn nhẫn đẩy cô đến bãi tha ma lúc nửa đêm nửa hôm.

Thiên Đạo đủng đỉnh cất lời: Con cứ bước tới trước thêm mười mét nữa, sẽ thấy một nữ đồng chí độ bốn chục tuổi nằm ngất xỉu bên cạnh một nấm mồ mới đắp. Đó chính là người thứ ba con cần cứu!

Lam Mạt vặn vẹo: Cô ấy mắc bệnh gì mà phải để đích thân con đến cứu?

Thiên Đạo: Cô ấy tên là Vương Lam Anh. Tám giờ tối nay lén lút trèo lên núi thăm mộ người chồng mới mất. Do quá bi thương sầu t.h.ả.m nên khóc ngất đi trước mộ. Con chỉ việc tới đó dùng kim bạc châm cho cô ấy tỉnh lại là xong.

Lam Mạt nhíu mày: Con châm cho cô ấy tỉnh lại, ngộ nhỡ cô ấy phát hiện ra con thì sao?

Thiên Đạo: Yên tâm đi, trước khi cô ấy kịp mở mắt thì bản thiên tôn đã tống cổ con về lại giường nhà con rồi.

Lam Mạt lầm bầm c.h.ử.i thầm trong bụng. Thiên Đạo ba ba tài phép đầy mình, ngài thò tay b.úng một cái cho cô Vương Lam Anh kia tỉnh lại chẳng phải là xong chuyện sao? Việc quái gì phải rườm rà điều động cô đến tận đây?

Thiên Đạo bắt thóp: Bản thiên tôn cấm không được nhúng tay vào chuyện trần gian. Con là người phàm, chuyện này để con lo liệu là hợp lý nhất. Nếu con không đ.á.n.h thức cô ấy dậy, e là sáng mai cô ấy sẽ nhảy ao tự vẫn mất.

Lam Mạt giật thót: Sao lại tự vẫn?

Thiên Đạo: Bởi vì trong thôn này có một gã vô lại chuyên nghề trộm cắp vặt. Tầm một tiếng nữa gã sẽ lượn lờ sang thôn bên cạnh dở trò lưu manh. Nếu phát hiện ra Vương Lam Anh ở đây, chắc chắn gã sẽ giở trò đồi bại...

Những lời phía sau của Thiên Đạo chưa cần thốt ra, Lam Mạt cũng tự động hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Lúc này, cô cũng chẳng buồn tò mò xem cô Vương Lam Anh này là nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực nào nữa. Cô cầm đèn pin soi đường rảo bước tiến về phía trước.

Quả nhiên, ngay bên cạnh nấm mồ mới đắp cao v.út, có một nữ đồng chí đang nằm bất tỉnh, hai mắt sưng húp như quả nhót.

Lần này Lam Mạt cũng chẳng thèm phí công lay gọi. Cô vung tay rút luôn cây kim bạc châm thẳng vào huyệt Nhân Trung, tiếp đó là huyệt Hợp Cốc.

Kim vừa đ.â.m vào chưa đầy một phút, cô còn chưa kịp thu hồi kim, cả người đã rớt cái uỵch xuống nằm gọn gàng bên cạnh Cố Yến An.

Lam Mạt tá hỏa la lên oai oái: "Trời ơi, con còn chưa kịp rút kim bạc ra mà! Chẳng phải ngài hứa sẽ không để cô ấy phát hiện ra con sao?"

Thiên Đạo chẳng thèm giải thích. Ngài không những để lại nguyên cây kim bạc trên tay Vương Lam Anh, mà còn kẹp thêm một mẩu giấy có dòng chữ Lam Mạt tự viết động viên bản thân: "Khoảnh khắc tăm tối nhất là lúc bình minh sắp rạng. Kiên trì ắt sẽ giành thắng lợi!"

Vương Lam Anh lơ mơ tỉnh lại, cảm giác trong lòng bàn tay trái đang nắm c.h.ặ.t một mẩu giấy. Trời tối đen như hũ nút chẳng nhìn thấy gì, cô đành nhét tạm mẩu giấy vào túi áo.

Lấy tay chống xuống đất định lết dậy, ngón cái và ngón trỏ tay phải bỗng nhói lên vì bị thứ gì đó đ.â.m phải. Tay trái đưa lên sờ soạng, bứt ra được một thứ, vừa sờ vào cán kim đã nhận ra ngay là kim bạc châm cứu.

Chẳng lẽ có ai đó bám đuôi theo cô lên núi? Là ai cơ chứ? Dân làng này đâu có ai tốt bụng với cô đến mức ấy.

Chồng đã mồ yên mả đẹp, cô phải vì các con, vì lý tưởng còn dang dở của chồng mà tiếp tục sống thật kiên cường. Cuối cùng, Vương Lam Anh mang theo một bụng hoang mang thấp thỏm lê bước xuống núi.

Bảo là chế độ khó nhằn cơ mà? Kết quả lại dễ như ăn kẹo thế này á?

Lão già Thiên Đạo đang giỡn mặt với cô đấy à!

Trước khi Lai Bảo từ bí cảnh trở về, Thiên Đạo không giao thêm bất cứ đối tượng nào cho Lam Mạt đi cứu chữa nữa.

Chỉ khoảng hai hôm sau, Lai Bảo đã lù lù xuất hiện. Lúc nó vác mặt về, Lam Mạt đang tắm dở. Quần áo còn chưa kịp mặc lên người, Lai Bảo đã từ trong không gian nhào ra, hốt hoảng la lên: "Trời đất, trái dừa bự chảng thế kia!"

Thấy Lai Bảo đột ngột xuất hiện, Lam Mạt vừa mừng vừa bực: "Ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì thế hả?"

Lúc này Lam Mạt mới sực nhận ra mình đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, con chuột nhắt kia đang giương mắt nhìn chằm chằm vào n.g.ự.c và bụng cô.

"Chủ nhân, sao tự dưng bụng người lại to tày phành thế này?"

"Tự dưng to cái gì mà tự dưng to? Ngươi bỏ đi bao nhiêu lâu mà bản thân ngươi không biết đếm à? Thôi được rồi, ta phải mặc quần áo đã, ngươi mau lặn vào không gian nghỉ ngơi đi, có chuyện gì trưa mai rảnh rỗi chúng ta bàn tiếp."

Lai Bảo vốn định buôn dưa lê bán chuột một trận tưng bừng với Lam Mạt. Thôi thì đành ngoan ngoãn nghe lời chủ nhân vậy!

Lam Mạt mặc vội quần áo vào người. Vừa mở tung cửa phòng tắm, Cố Yến An đã lù lù đi tới, thu gom đống quần áo bẩn của Lam Mạt, dịu dàng bảo: "Mạt Mạt, em cứ về phòng nghỉ ngơi trước đi, chỗ quần áo này cứ để anh giặt cho!"

"Không cần đâu anh, em vẫn tự cúi xuống giặt được mà. Anh đi tắm mau đi!"

Cô thực sự không quen để một người đàn ông giặt giũ đồ lót bên trong cho mình, quần áo mặc ngoài thì còn tạm chấp nhận được. Nhưng Cố Yến An chẳng thèm nghe cô thanh minh, dứt khoát gom sạch sẽ chỗ quần áo mang đi giặt.

Lai Bảo nằm dài trong không gian, vừa nhồm nhoàm gặm linh quả vừa lải nhải: "Chủ nhân à, hai người lăn lộn trên giường với nhau suốt rồi, còn để bụng mấy cái mảnh vải che thân kia làm gì? Nhân lúc nam chủ nhân đang bận giặt giũ tắm táp, người mau lặn vào không gian một lát đi! Ta có cực phẩm muốn dâng cho người chiêm ngưỡng đây này!"

Lam Mạt đành lủi thủi về phòng rồi chui tọt vào không gian. Vừa bước chân vào, đập vào mắt là một con gà ác đen sì to bự chảng. Lam Mạt tò mò hỏi: "Lai Bảo, con gà này ở đâu chui ra thế?"

"Chủ nhân, đây đâu phải là gà ác. Đây là Hắc Phượng Hoàng chính hiệu đấy."

"Phượng Hoàng sao lại xấu xí ma chê quỷ hờn thế này?"

"Tại nó đang bị thương nặng thôi! Đợi sau này nó bình phục nguyên khí rồi thì chắc chắn sẽ lộng lẫy uy nghi lắm."

Hắc Phượng Hoàng nghe người phụ nữ trước mặt gọi mình là gà ác thì cực kỳ phẫn nộ. Tại con chuột Tầm Bảo lừa gạt nó rằng đi theo người phụ nữ này sẽ được nếm vô vàn kỳ trân dị bảo, nên nó mới ngậm đắng nuốt cay đi theo để mau ch.óng khôi phục lại chân thân.

"À, hóa ra là vậy. Là ta đã nhìn lầm, cho ta xin lỗi Tiểu Hắc Phượng nhé."

Hắc Phượng Hoàng thấy Lam Mạt đã ngỏ lời xin lỗi nên cũng chẳng buồn so đo tính toán nữa. Nó vỗ vỗ đôi cánh sứt sẹo, bay vụt lên không trung lượn lờ một vòng quanh không gian của Lam Mạt, bụng thầm chê bai: Không gian của con người này nghèo nàn thật, chẳng có lấy một luồng linh khí nào. Toàn trồng mấy loại thực vật phàm tục vô giá trị.

"Chủ nhân, bọn ta cướp được Trái tim Lưu Ly rồi đấy. Người có muốn tận mắt chiêm ngưỡng không?"

"Cướp á? Không lẽ ngươi cướp trực tiếp từ tay Yêu hoàng sao?"

"Không phải đâu ạ. Hắn ta vốn dĩ vô duyên với Trái tim Lưu Ly này. Ban đầu bảo vật này được một nữ tu tiên tình cờ phát hiện ra. Về sau đám người bên Kiếm Tông bắt gặp mới lao vào cấu xé nhau tranh giành, ta nhân lúc hỗn loạn mới nẫng tay trên đấy chứ."

"Đúng là vua nhặt mót. Ngươi cho ta xem Trái tim Lưu Ly rốt cuộc hình thù ngang dọc ra sao nào?"

Lai Bảo vung tay lên một cái, một viên đá hình trái tim trong suốt lơ lửng ngay trước mặt Lam Mạt. Trái tim Lưu Ly mà hình dáng thế này sao? Này có khác gì cục thủy tinh trong suốt đâu cơ chứ?

"Đây rõ ràng là thủy tinh cơ mà? Ngươi có chắc chắn nó là Trái tim Lưu Ly không đấy?"

"Chắc chắn mà! Ta có thể cảm nhận được luồng năng lượng d.a.o động cuồn cuộn bên trong nó. Mười mươi đây chính là Trái tim Lưu Ly."

"Vậy là tốt rồi. Ngươi cứ cất kỹ nó đi, ngày mai chúng ta sẽ liên hệ với Yêu hoàng Ly Thương, dùng Trái tim Lưu Ly này để trao đổi lấy tòa Tháp Cửu Chuyển Linh Lung của hắn. À phải rồi, Tiểu Cửu và Đoàn T.ử đâu rồi?"

"Hai đứa nó tọng bao nhiêu là kỳ trân dị bảo vào bụng, giờ đang chui vào góc bế quan tu luyện tiêu hóa rồi."

Lai Bảo thu gọn Trái tim Lưu Ly lại. Đột nhiên một luồng sáng lóe lên, Lai Bảo biến thành một thiếu nữ nhỏ nhắn, xinh xắn linh hoạt. Nó bước tới xoa xoa cái bụng đang lùm lùm của Lam Mạt.

"Thể chất của lũ trẻ con phàm tục nhà các người mong manh yếu ớt lắm. Chủ nhân, ta có giữ một ít d.ư.ợ.c dịch giúp tăng cường thể chất. Người có muốn cho hai tiểu chủ nhân uống thử không?"

"Chúng còn non nớt thế này, uống t.h.u.ố.c vào e là không tốt đâu?"

"Chủ nhân cứ yên tâm, loại d.ư.ợ.c dịch này được luyện chế đặc biệt dành riêng cho phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ở chốn nhân gian. Chỉ cần chủ nhân uống vào, tiểu chủ nhân ra đời đảm bảo trong vòng vài năm không ốm đau bệnh tật gì. Bọn trẻ uống vào không những thân thể tráng kiện mà trí não cũng được khai mở thông minh xuất chúng."

Chỉ cần tốt cho con, Lam Mạt dĩ nhiên là xiêu lòng. Lai Bảo thấy Lam Mạt d.a.o động, lập tức rút ngay lọ d.ư.ợ.c dịch từ trong n.g.ự.c áo ra.

"Chủ nhân uống mau đi, d.ư.ợ.c dịch này lấy ra ngoài lâu quá sẽ bị bay hơi mất d.ư.ợ.c tính đấy."

Lam Mạt gặng hỏi lại: "Ngươi chắc chắn là ta đang m.a.n.g t.h.a.i vẫn có thể uống được chứ?"

"Chắc chắn mà! Cứ uống đi! Có ta túc trực canh chừng cho người rồi!"

Lam Mạt đinh ninh rằng giữa cô và Lai Bảo có sợi dây ràng buộc linh hồn, nó sẽ không dại gì mà hãm hại cô. Cô thu hết can đảm tu ực một hơi cạn sạch nửa lọ thứ chất lỏng sền sệt màu xanh lá cây y hệt tảo biển đó.

Thứ d.ư.ợ.c dịch này thoang thoảng mùi cỏ xanh và hương hoa dịu nhẹ. Không quá ngọt ngấy cũng chẳng đắng chát.

Vừa trôi xuống cổ họng đã mang lại cảm giác the mát sảng khoái. Nhưng uống xong lại thấy hai mí mắt ríu lại buồn ngủ rũ rượi, "Lai Bảo, sao ta đột nhiên buồn ngủ thế này?"

"Chủ nhân, người mau về phòng ngủ một giấc đi. Ngủ qua một đêm là d.ư.ợ.c tính sẽ được cơ thể hấp thụ hoàn toàn."

Lam Mạt lảo đảo bước về phòng. Vừa ngả lưng xuống giường chưa đầy hai phút, cô đã chìm vào giấc mộng từ lúc nào không hay. Cố Yến An đẩy cửa bước vào, thấy vợ đã say giấc nồng, khóe môi còn vương nụ cười mỉm. Bà bầu dạo này ngủ say thật đấy.

Lúc anh nhẹ nhàng trèo lên giường mới hốt hoảng nhận ra có điều bất thường. Gương mặt Mạt Mạt của anh đỏ bừng như gấc chín, hơi thở lại có phần gấp gáp.

Sợ quá anh vội vàng đưa tay lên sờ trán cô. Vừa chạm vào, Cố Yến An đã kinh hồn bạt vía. Sao người lại nóng hầm hập thế này? Đầu óc bị thiêu đốt thế này có hỏng mất không?

"Mạt Mạt, Mạt Mạt! Mạt Mạt ơi em bị sốt rồi!"

Cố Yến An thấp thỏm vỗ vỗ vào má Lam Mạt. Cô vẫn nhắm nghiền hai mắt, ậm ừ đáp lại vài tiếng: "Yến An, em không sao đâu. Ngủ một giấc dậy là khỏi ấy mà."

Cố Yến An thừa biết phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không được tùy tiện dùng t.h.u.ố.c tây. Anh lập tức chạy ù ra ngoài múc một xô nước giếng mát lạnh, dùng khăn mặt ướt đắp lên trán để hạ sốt cho cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.