Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 329: Những Người Anh Em Tốt
Cập nhật lúc: 21/04/2026 02:05
Đợi nhóm của Tạ Văn Văn rời đi, bốn người Chu Bằng, Lê Duệ, Trang Tư Minh và Cố Yến Đình nán lại, tổ chức một cuộc họp kín nho nhỏ.
Trang Tư Minh, với tư cách là "đầu tàu" của nhóm bốn người, chủ động đứng lên phân công: "Chuyện xây bếp lò mới, chúng ta phải cùng nhau đến gặp trưởng thôn để thương lượng. Khi nào có thợ đến xây, chúng ta sẽ cử hai người lên cửa hàng bách hóa trên trấn sắm sửa nồi niêu, bát đũa và mắm muối gia vị."
Chu Bằng xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nét mặt thoáng vẻ bối rối, ngượng ngùng: "Tư Minh à, ngặt nỗi trong tay tôi chẳng có mống tem phiếu công nghiệp nào cả."
Cố Yến Đình nhanh nhảu đỡ lời: "Đồng chí Chu Bằng đừng lo, tôi có mang theo khá nhiều tem phiếu công nghiệp đây, anh chỉ cần chuẩn bị phần tiền của mình là ổn rồi."
Trang Tư Minh cũng mỉm cười trấn an: "Chu Bằng, anh cứ yên tâm, tôi và Lê Duệ cũng có tem phiếu mà."
Thấy Chu Bằng căng thẳng, Lê Duệ huých vai trêu chọc: "Thôi nào anh Chu, anh đừng áy náy chuyện này nữa. Từ nay trở đi, việc bếp núc cứ giao cho Tiểu Đình Đình trổ tài, ba anh em mình bù lại bằng cách gánh vác thêm những việc nặng nhọc khác là được.
Tiện thể đợt này rảnh rỗi, anh em mình tranh thủ vào rừng kiếm thêm nhiều củi khô chất đống một góc. Tiết trời dạo này ngày càng trở rét, tích trữ củi lửa đốt sưởi ấm qua mùa đông là thượng sách."
Lê Duệ thừa hiểu trong bốn người, gia cảnh của Chu Bằng là khó khăn nhất. Nhưng anh bạn này bản tính vốn xởi lởi, phóng khoáng, lại sống rất nghĩa khí. Thêm nữa, nhờ có ba làm đầu bếp, Chu Bằng từ bé đã được rèn giũa cái khiếu thưởng thức ẩm thực tinh tế, lại rất hay chia sẻ đồ ăn cho bạn bè.
Chu Bằng bật cười vô tư lự: "Nhất trí luôn! Việc gánh nước bửa củi nặng nhọc thì cấm có để Tiểu Đình Đình động tay vào. Cô ấy chỉ việc chuyên tâm xào nấu là anh em ta đã được nhờ rồi."
Lê Duệ bá vai Chu Bằng, cười rạng rỡ: "Đương nhiên rồi! Ba anh em mình sẽ thầu trọn gói từ rửa rau, nhặt củi đến nhóm lửa. Dù sao Tiểu Đình Đình cũng là nữ nhi chân yếu tay mềm mà."
Cố Yến Đình nghe mà hai má ửng hồng. Trước nay mọi người vẫn giữ phép tắc gọi cô là "đồng chí Cố Yến Đình", thoắt cái đã chuyển sang gọi thân mật là "Tiểu Đình Đình". Đến cả mấy ông anh ruột ở nhà cũng chưa từng gọi cô âu yếm thế này. Phải chăng cô vừa "kết nạp" thêm được ba người anh trai kết nghĩa?
Đang lâng lâng trong niềm vui sướng thì Trang Tư Minh bất ngờ bồi thêm một câu khiến cô "ngã ngửa": "Đồng chí Cố Yến Đình à, từ giờ trở đi cô là bông hoa duy nhất trong đội. Những việc nặng nhọc như chẻ củi, gánh nước, nhóm lửa... ba thằng đàn ông chúng tôi sẽ cân tất. Cô chỉ việc đảm đương khâu nấu nướng là chúng tôi biết ơn lắm rồi.
Ngay cả việc rửa bát cũng không cần cô bận tâm. Ba anh em tôi sẽ phân công nhau luân phiên dọn rửa, cô thấy thế nào?"
"Đồng chí Cố Yến Đình"?
Khác hẳn với sự suồng sã của Lê Duệ và Chu Bằng, Trang Tư Minh vẫn giữ một khoảng cách chừng mực. Xem ra, anh chàng này tuy xuất thân trâm anh thế phiệt nhưng lại sống rất thực tế, biết cách đối nhân xử thế.
Nghĩ đến việc từ nay thoát được kiếp rửa bát rửa chén, Cố Yến Đình chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời cười vang ba tiếng: "Ha ha ha!"
Chị dâu cả từng răn dạy, đôi bàn tay chính là "khuôn mặt thứ hai" của người phụ nữ, nhất định phải nâng niu, chăm sóc cẩn thận. Mặt mũi có xinh đẹp đến mấy mà đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ, nhăn nheo như bà lão thì cũng vứt đi.
Cô hiện tại vẫn còn phòng không chiếc bóng, dĩ nhiên phải bảo dưỡng từ da dẻ, vóc dáng cho đến đôi bàn tay thật kỹ lưỡng. Phụ nữ dẫu nhan sắc bậc trung thì cũng phải biết chải chuốt, làm đẹp. Nếu bỏ bê nhan sắc, chẳng những ch.óng già mà mai này tìm đối tượng cũng khó khăn trăm bề.
Cứ nhìn tấm gương của chị dâu cả là biết. Gả về nhà họ Cố ngót nghét ba năm mà nhan sắc chị ấy chẳng hề phai tàn, vẫn xinh đẹp rạng ngời như thuở nào. Làn da mặt thì mịn màng, trắng bóc như trứng gà bóc, đôi bàn tay thì thon dài, ngọc ngà, đến cô nhìn còn mê mẩn muốn chạm vào, huống hồ gì anh cả.
Đặc biệt là vòng một nảy nở, căng đầy của chị dâu, mỗi lần lướt qua là cô lại đỏ bừng mặt vì ghen tị. Chà, cô cũng ước gì mình có cơ hội "phát d.ụ.c" lần hai.
Nhắc mới nhớ, hình như cả tuần nay cô quên béng việc thoa kem nở n.g.ự.c, trong khi "Mỹ bạch hoàn" vẫn uống đều đặn. Lẽ nào quên bôi kem thì vòng một sẽ đình công sao?
Nghĩ đến đây, Cố Yến Đình bật dậy như bị kiến c.ắ.n. Trang Tư Minh ngơ ngác gọi với theo: "Đồng chí Cố Yến Đình, cô đi đâu mà vội vàng thế, cô còn chưa trả lời đề xuất của chúng tôi cơ mà?"
Lúc này Cố Yến Đình mới sực tỉnh, vội vã quay đầu lại, toét miệng cười tươi rói: "Ngại quá, tôi mải nghĩ chuyện khác nên quên khuấy mất! Đồng chí Trang Tư Minh à, tôi hoàn toàn nhất trí với kế hoạch của anh. Tiền bạc và tem phiếu tôi sẽ chuẩn bị sẵn sàng, cần sắm sửa gì các anh cứ thoải mái chi dùng."
Nụ cười rạng rỡ, tỏa nắng của Cố Yến Đình như một cơn gió xuân ấm áp thổi qua cõi lòng Trang Tư Minh. Thấy Trang Tư Minh cứ đứng ngẩn ngơ như người mất hồn, Lê Duệ quàng tay qua cổ bạn, trêu chọc: "Người anh em, cô ấy vào phòng rồi, cậu còn mải mê nhìn cái gì thế?"
Trang Tư Minh giật mình bừng tỉnh, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày: "Ngày mai chúng ta sẽ sang gặp trưởng thôn. Chỉ cần ông ấy gật đầu đồng ý cho chúng ta xây bếp lò riêng, anh em ta sẽ sắp xếp thời gian lên Cửa hàng Bách hóa mua sắm."
Chu Bằng chợt nảy ra một ý: "Nếu chúng ta đã ra ở riêng, vậy sau này đồ đạc của bọn mình có cần phải khóa lại không? Chứ cái con Vương Thải Hà tham ăn tục uống kia, không khéo lại mò sang chôm chỉa dầu mỡ, thức ăn của chúng ta mất."
Bếp nấu thì dĩ nhiên không thể dùng chung được rồi. Xem ra, việc sắm một cái tủ chạm là vô cùng cấp thiết.
Chu Bằng đề xuất: "Đã trót ra ở riêng, chi bằng chúng ta sắm luôn một cái tủ chạm để khóa đồ đạc của mình vào?"
Trang Tư Minh ngẫm nghĩ một hồi, thấy Chu Bằng nói rất có lý. Ở đời, "tâm hại người không nên có, nhưng tâm phòng người không thể không". Hai cô ả Vương Thải Hà và La Mỹ Lệ trông bộ dạng chẳng có vẻ gì là t.ử tế, anh em ta cứ cẩn tắc vô áy náy.
"Chẳng biết chúng ta còn phải bám trụ ở chốn thôn quê này bao lâu nữa. Hay là chúng ta tìm thợ mộc đóng một cái tủ chạm đàng hoàng, tiện thể đóng luôn một chiếc bàn ăn nhỏ cho t.ử tế."
Lê Duệ gật gù phụ họa: "Ý kiến hay đấy! Cuối cùng, chúng ta mua thêm một cái lò sưởi đặt dưới gầm bàn. Như thế, vào những ngày đông giá rét, anh em ta vừa được thưởng thức mâm cơm nóng hổi, vừa được sưởi ấm đôi chân."
Trang Tư Minh liếc xéo Lê Duệ, trêu chọc: "Cậu có cần tôi đặt thợ đóng thêm cho cậu một chiếc ghế bành êm ái, để ăn xong cậu ngả lưng làm một giấc hệt như mấy ông lão chốn địa chủ ngày xưa không?"
Lê Duệ tung một cú đ.ấ.m yêu vào n.g.ự.c Trang Tư Minh: "Tư Minh, cậu đúng là người anh em chí cốt của tôi!"
……
