Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 78: Có Tin Tức Của Điền Tú Tú
Cập nhật lúc: 11/04/2026 17:21
Vừa nhắc đến tiểu đáng thương, một lát sau Trương Tiểu Phương ôm một chiếc thúng bước vào.
Đáy thúng được lót một lớp rơm rạ dày cộm, bên trên phủ thêm một tấm ga trải giường cũ kỹ. Bé gái sơ sinh nằm im lìm trên đó, trên người còn đắp hờ một chiếc áo bông chần hoa.
"Bác sĩ Lý, bây giờ tôi có việc phải đi làm, phiền mọi người trong văn phòng cùng nhau để mắt đến con bé một lát được không?"
Lý Tĩnh bất lực gật đầu, đồng ý: "Tiểu Phương à, lúc nào rảnh cô nhớ bưng bát nước cơm chắt sang đút cho nó nhé."
"Vâng, cứ lúc nào rảnh tôi sẽ chạy qua bón cho con bé. Lát nữa nếu nó có khóc, các bác sĩ nhớ xi tè cho nó nhé."
Đứa bé đáng thương kia phải nằm trong thúng ngủ sao?
Lam Mạt đứng dậy bước lại gần ngó xem. Đứa bé này sao mà gầy gò ốm yếu quá! Không biết cân nặng có nổi hai ký rưỡi không? Làn da vừa đỏ hỏn vừa nhăn nheo, trông chẳng khác nào một chú chuột con đỏ hỏn.
Lam Mạt quay sang hỏi: "Bác sĩ Lý, ý cô là từ lúc sinh ra đến giờ con bé toàn phải uống nước cơm chắt sao? Khoa Sản mình chẳng phải có mấy sản phụ vừa sinh đó ư? Mọi người không nhờ họ vắt cho con bé vài ngụm sữa mẹ được à?"
Vừa lọt lòng mẹ đã chẳng được giọt sữa non nào, Điền Tú Tú làm mẹ mà sao tàn nhẫn đến thế.
"Haizz... Bọn họ đều sợ nhỡ cho con bé này b.ú rồi, con họ lại thiếu sữa. Vì lo cho con bé, tối qua tôi còn phải cống hiến cả hai lạng đường kính trắng suất khẩu phần của mình để pha nước cơm cho nó đấy."
Vương Mẫn chỉ vào chiếc áo bông phủ trên người bé gái, nói thêm: "Chiếc áo bông rách nát đắp trên người con bé cũng là do Viện trưởng cất công về nhà mang tới đấy. Bộ quần áo lót nó đang mặc là đồ cũ của cháu nội Viện trưởng lúc một tuổi. Tôi muốn giúp lắm nhưng cũng lực bất tòng tâm, haizz..."
Mẹ ruột đứa bé đã nhẫn tâm dứt áo ra đi, bọn họ còn biết làm thế nào được nữa? Chỉ mong Viện trưởng sớm tìm ra mẹ con Điền Tú Tú, để đứa bé không phải lay lắt sống qua ngày bằng những thìa nước cơm pha đường.
Lam Mạt im lặng, cô chẳng biết nên góp ý kiến gì. Chẳng lẽ lại điên rồ đề xuất chuyện đi tìm mua sữa bột cho con bé?
Tiền bạc của ai cũng là mồ hôi nước mắt mà ra, đâu có dễ dàng gì, huống hồ ai nấy đều có gánh nặng mưu sinh riêng.
Dù cô thấy bất lực, nhưng thực tình trong không gian của cô đang chất đầy hàng lốc sữa bò tươi nguyên chất, chỉ là cô không muốn mạo hiểm lấy ra.
Việc phơi bày bí mật của bản thân chỉ vì muốn giúp đỡ một người xa lạ là một cuộc đ.á.n.h đổi quá rủi ro. Bất cứ hành động nào cũng cần phải suy xét cặn kẽ trước sau, lượng sức mình mà làm.
Văn phòng đông người thế này, ai rảnh rỗi thì ghé mắt trông nom con bé một chút cũng chẳng hề hấn gì.
Buổi chiều khi rảnh rỗi, Lam Mạt còn giúp con bé thay tã một lần, đút cho con bé một thìa nước cơm chắt.
Đến giờ tan tầm, Lam Mạt đang thu xếp đồ đạc định về ký túc xá thì Lý Tĩnh chợt gọi giật lại: "Bác sĩ Lam, tối nay cô có thể giúp chăm nom bé gái đáng thương này một đêm được không? Tiểu Phương tối nay không có ca trực đêm, lát nữa tôi cũng phải về nhà."
"Bác sĩ Lý, sao cô không đưa con bé về nhà cô luôn?"
Ban ngày mọi người đều có mặt, thay nhau ngó ngàng một chút thì chẳng có vấn đề gì. Nhưng ban đêm mà đẩy cục nợ này cho cô chăm bẵm, cô đời nào chịu.
Chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh chỉ biết uống nước cơm chắt thế này, nhỡ nửa đêm nó đói bụng khóc ré lên thì cô biết dỗ dành thế nào, cô thực sự không gánh nổi.
Lý Tĩnh bối rối phân trần: "Nhà tôi bây giờ chẳng còn chút đồ ăn thức uống nào, tôi sợ bế nó về, đêm hôm đói lả nó lại gào khóc thâu đêm. Bác sĩ Vương thì đang phải ở nhờ nhà họ hàng, dắt theo đứa trẻ qua đó cũng vô cùng bất tiện. Bác sĩ Lam, cô sống một mình ở ký túc xá chắc tiện hơn bọn tôi nhiều phải không?"
Nghe Lý Tĩnh giải thích, Lam Mạt chỉ thấy nhức đầu. Chẳng lẽ một nữ bác sĩ chưa chồng ôm theo một đứa trẻ sơ sinh về phòng thì gọi là "tiện"?
Cô sầm mặt, thẳng thừng từ chối: "Bác sĩ Lý, hôm nay tôi 'đến tháng' rồi, mang theo con bé đi ngủ rất bất tiện. Lỡ nó tè dầm ướt đẫm giường tôi, thì thời gian tới tôi biết lấy chỗ đâu mà ngả lưng?
Hay là thế này đi, cô bế con bé về nhà cô, tôi còn dư non nửa túi sữa bột lúa mạch, coi như tôi biếu con bé. Cô không cần lo nửa đêm nó đói tỉnh giấc quấy khóc nữa.
Viện trưởng chẳng bảo là các đồng chí công an đã xuống từng xã để dò hỏi rồi sao? Biết đâu một hai ngày tới sẽ có tung tích của bọn họ thì sao?"
Những chuyện có thể giải quyết được bằng một chút vật chất thì đều là chuyện nhỏ. Lam Mạt quyết định tặng một phần năm túi sữa bột lúa mạch cho bé gái, coi như làm việc thiện tích đức.
Thấy Lam Mạt cự tuyệt thẳng thừng như vậy, Lý Tĩnh cũng không dám nài nỉ thêm. Dẫu sao cô ấy vẫn chưa lập gia đình, bắt cô ấy phải chăm một đứa trẻ sơ sinh quả thực cũng bất tiện.
Cuối cùng, nhờ hối lộ một phần túi sữa bột lúa mạch, Lam Mạt đã thành công trút được gánh nặng chăm trẻ.
Sáng hôm sau đi làm, Viện trưởng bước vào văn phòng thông báo hai việc. Thứ nhất, tung tích người nhà đứa bé vẫn bặt vô âm tín, mong mọi người cố gắng túc trực thay phiên nhau chăm sóc thêm hai ngày nữa.
Nếu sau hai ngày vẫn bặt vô âm tín, ông sẽ trực tiếp bế đứa bé lên đồn công an giao cho họ giải quyết.
Thứ hai, hôm nay trạm y tế sẽ cử một tổ công tác xuống thôn Lạc Thủy gần nhất để tiêm phòng cho trẻ em, đồng thời khám sức khỏe tổng quát cho người già trong thôn. Nhân tiện, tổ công tác sẽ phổ biến kiến thức về vệ sinh phòng dịch, nâng cao nhận thức bảo vệ sức khỏe cho bà con nông dân.
Viện trưởng đã chọn một bác sĩ Nhi khoa, một bác sĩ Nội khoa và một y tá. Thấy Lam Mạt đang rảnh rỗi, ông gọi cô đi hỗ trợ luôn.
Lam Mạt cũng chẳng bận tâm, từ hồi xuyên không đến thế giới này cô chưa từng đặt chân đến vùng nông thôn nào, nay có cơ hội đi mở mang tầm mắt cũng tốt.
Dù sao cũng chỉ đi buổi sáng, chiều là về lại trạm y tế rồi, chẳng mất bao nhiêu thời gian của cô.
Thôn Lạc Thủy cách trạm y tế chỉ mười dặm đường, lội bộ bét nhất cũng mất cả tiếng đồng hồ, nhưng đạp xe đạp thì nhoáng cái là tới.
Bốn người đạp hai chiếc xe đạp, chẳng mấy chốc đã có mặt tại thôn Lạc Thủy. Trưởng thôn đã nhận được chỉ thị từ sớm, biết hôm nay sẽ có đoàn bác sĩ từ trạm y tế xã xuống tuyên truyền sức khỏe.
Ông đã tập hợp đông đủ dân làng từ trước. Lam Mạt cầm cuốn cẩm nang Viện trưởng đưa, đứng giữa vòng vây của người dân, dõng dạc đọc lớn: "Giữ gìn vệ sinh, phòng chống dịch bệnh, nâng cao thể chất toàn dân. Thường xuyên rửa tay, tắm gội, cắt tóc gọn gàng, chú trọng vệ sinh cá nhân..."
Thấy một nữ bác sĩ xinh đẹp nhường này đứng diễn thuyết về sức khỏe, bà con ai nấy đều chăm chú lắng nghe.
Trong khi Lam Mạt đứng giữa trung tâm đọc loa tuyên truyền, bác sĩ Tiêu đi vòng quanh phân phát kẹo tẩy giun Tháp Chùa cho đám trẻ con.
Bác sĩ Nội khoa Chúc thì dùng ống nghe cẩn thận khám phổi và tim cho các cụ già, kiểm tra xem có vấn đề gì nghiêm trọng không.
Phát xong t.h.u.ố.c tẩy giun cho nhóm trẻ lớn, bác sĩ Tiêu tiếp tục phân phát viên đường phòng ngừa bệnh bại liệt cho đám trẻ nhỏ hơn.
Y tá Đan Đan thì bận tối mắt tối mũi với việc tiêm phòng cho lũ trẻ.
Mấy đứa lớn ngoan ngoãn xắn tay áo xếp hàng chờ đến lượt tiêm. Đám choai choai thì cứ như lũ khỉ con, vừa nhìn thấy chiếc kim tiêm dài ngoằng đã sợ hãi khóc thét lên, la lối om sòm.
Chúng vừa gào khóc vừa c.h.ử.i bới Đan Đan, vung tay múa chân đá loạn xạ, làm Đan Đan dở khóc dở cười, luống cuống tay chân.
Đột nhiên, một bà cụ tóm c.h.ặ.t lấy tay bác sĩ Chúc, nài nỉ: "Bác sĩ ơi, thực ra sức khỏe tôi vẫn còn dẻo dai lắm, ăn ngon ngủ kỹ, chẳng ốm đau bệnh tật gì! Bác sĩ có thể bớt chút thời gian qua nhà khám sức khỏe cho con trai tôi được không?"
Bác sĩ Tiêu hỏi: "Bác gái ơi, con trai bác bị làm sao thế?"
Một cụ ông đứng cạnh chêm vào kể lể: "Thằng bé con nhà bà ấy tội nghiệp lắm. Hồi trước vì muốn cáng đáng gia đình, nuôi vợ nuôi con, trời mưa gió vẫn đội áo tơi đi sửa nhà thuê, ai dè trượt chân té từ trên mái nhà xuống, gãy nát cả hai chân.
Cái cô vợ mới cưới chưa đầy một năm của thằng Lợi, thấy chồng gãy lìa hai chân, đinh ninh là nó sẽ liệt giường liệt chiếu cả đời. Thế là cô ả nhân lúc đêm tối ôm theo cái bụng bầu trốn biệt về nhà mẹ đẻ."
Bác sĩ Tiêu nghe xong cũng thấy xót xa. Hai chân gãy lìa, vợ không những không chăm sóc mà còn đang tâm ôm bụng bầu bỏ trốn.
Ông bước lại gần Lam Mạt, tường thuật lại gia cảnh của bà cụ. Lam Mạt nghe xong liền chau mày.
Cô bước tới bên cạnh bà cụ, nhẹ nhàng nói: "Bác gái ơi, bác có thể đưa anh ấy lên trạm y tế để chúng cháu chữa trị. Chuyến công tác hôm nay của chúng cháu chủ yếu là khám sức khỏe định kỳ cho bà con thôi ạ."
Bà cụ đưa tay quệt hàng nước mắt, khóc nấc lên: "Hu hu hu... Cô tưởng tôi không muốn đưa con trai đi bệnh viện sao? Cái con khốn nạn Chu Điền Tú đó, nó đã cuỗm sạch sành sanh số tiền dành dụm của nhà tôi rồi! Ông lão nhà tôi cất công lên tận nhà mẹ đẻ nó đòi tiền, bà thông gia khốn khiếp đó còn vác chổi đ.á.n.h đuổi ông ấy ra khỏi cửa."
Chu Điền Tú, Điền Tú Tú, lẽ nào hai người này là một?
"Bác gái, cô con dâu của bác quê quán ở đâu vậy? Chị ấy m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng rồi?"
"Con Chu Điền Tú quê ở thôn Chu Gia Loan, cái t.h.a.i trong bụng nó tính đến nay chắc cũng hơn tám tháng rồi."
Lam Mạt gần như dám chắc chắn đến chín phần mười, người tên Chu Tú Điền mà bà cụ vừa nhắc tới, chính là cô ả Điền Tú Tú vô trách nhiệm đã vứt bỏ con mình ở bệnh viện rồi lén lút bỏ trốn.
Các đồng chí công an đã lùng sục rà soát khắp mấy thôn làng suốt cả ngày trời mà chẳng thấy tăm hơi, vậy mà bọn cô mới xuống nông thôn được một chốc, manh mối đã tự động dâng đến tận miệng.
Chuyện này quả đúng là: Đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu (Tìm rách giày sắt chẳng thấy đâu, đến khi tìm được chẳng tốn chút công phu)!
