Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 91: Gửi Cô Qua Đường Bưu Điện
Cập nhật lúc: 13/04/2026 10:54
Tô Mân thấy Lam Cảnh Thiên xách một chiếc bao tải đựng phân đạm (bao tải dứa) bước vào, vội vàng tiến tới đón lấy. "Cảnh Thiên, ông lại xách cái gì về thế?"
"Là Mạt Mạt gửi về, tôi cũng chưa biết bên trong là gì nữa!"
"Nửa tháng trước con bé chẳng vừa gửi một đống đồ ăn về sao? Bảo là cậu Tiểu Cố mang đến cho nó. Lần này nó lại gửi cái gì nữa đây? Cái đứa nhỏ này, trong tay có chút tiền là tiêu xài hoang phí, sau này lấy chồng rồi thì biết tính sao."
Bảo bối nhà ông có nhiều tiền như thế, lại có công việc ổn định, dù có tiêu xài rộng rãi một chút cũng chẳng lo thiếu thốn. Cùng lắm tiêu hết tiền, ông lại tiếp tục nuôi con bé là được.
"Bà mở ra xem thử đi! Tôi có cảm giác không phải là đồ ăn đâu, gói bưu kiện nhìn to thế này nhưng thực chất chẳng nặng bao nhiêu."
Lam Cảnh Thiên lấy kéo rọc nhẹ đường chỉ may trên miệng bao, kết quả phát hiện ngoài hai chiếc áo len trẻ em nằm phía trên, bên dưới toàn là len sợi, ước chừng cũng phải mười mấy cân.
"Trời đất ơi, Mạt Mạt kiếm đâu ra nhiều len thế này? Hơn nữa có vẻ toàn là len lông cừu nguyên chất, màu sắc lại vô cùng rực rỡ. Chạm vào mềm mịn hơn hẳn mấy loại len bán ở Cửa hàng Bách hóa."
Lam Cảnh Thiên cũng không giấu nổi sự hoang mang: "Đợi con bé về hỏi thử là biết ngay mà. Mấy thứ này không chừng là cậu Tiểu Cố gửi cho nó cũng nên? Nghe nói cậu ấy vừa có chuyến công tác lên tận Tân Cương..."
Tô Mân lườm Lam Cảnh Thiên một cái, chậm rãi phân tích: "Tiểu Cố có gửi cho Mạt Mạt nhà mình thì cũng chỉ gửi một, hai cân là cùng, làm sao cậu ấy có thể gửi nhiều đến thế này được? Len lông cừu vốn đã đắt đỏ, vấn đề là Tiểu Cố đào đâu ra nhiều phiếu mua len đến vậy?"
Cũng đúng, mấy thứ này đều là hàng khan hiếm, không có tem phiếu thì có tiền cũng chịu c.h.ế.t. Lam Cảnh Thiên bất chợt vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái. Con gái ông rủng rỉnh tiền bạc như thế, có khi nào nó chạy ra chợ đen mua với giá c.ắ.t c.ổ không?
C.h.ế.t thật, con bé có gặp nguy hiểm gì không đây?
Tô Mân cầm hai chiếc áo len nhỏ lên, vuốt ve mãi không thôi. Hoa văn trên áo dệt đẹp quá! Chiếc áo màu vàng này còn có nguyên một đàn cá vàng bơi lội tung tăng, không biết người ta đan kiểu gì mà khéo thế?
Trước đây bà đan cho Mạt Mạt chiếc áo len mới, đến tận bây giờ vẫn còn một ống tay đan dở dang. Biết sớm có loại len lông cừu tuyệt hảo thế này, bà đã dùng nó đan cho con gái hai chiếc thật đẹp rồi.
Tô Mân đột nhiên lên tiếng: "Cảnh Thiên này, mười mấy ngày nữa là Mạt Mạt về rồi, ông sắp xếp thời gian đích thân đi đón con bé nhé. Nó là con gái, xách theo bao nhiêu là đồ đạc lỉnh kỉnh chen chúc trên xe khách bất tiện lắm."
Lam Cảnh Thiên cũng có chút lo lắng, lầm bầm: "Trời chuyển rét rồi, không biết Mạt Mạt có đem đủ áo ấm không nữa."
"Viễn Chí đợt trước đã cất công vác cho con bé một bọc quần áo to sụ rồi, ở trên thị trấn đó cũng có Hợp tác xã mua bán mà. Tôi không lo con bé thiếu áo mặc, chỉ sợ mấy tháng qua ở dưới đó nó ăn uống kham khổ thôi."
Chắc hẳn con bé gầy đi một vòng rồi đây? Bà phải chắt bóp tem phiếu thịt, đợi con gái cưng về sẽ mua thật nhiều thịt làm mấy bữa ngon bồi bổ cho con.
"Tiểu Ly Nhi, mau lại đây xem cô gửi đồ gì tốt về cho cháu này?"
Tiểu Ly Nhi tung tăng nhảy chân sáo chạy lại, giọng nũng nịu: "Bà nội ơi, cô lại gửi đồ ăn ngon cho cháu ạ?"
"Không phải, là áo len nhỏ đẹp lắm đây này! Cháu xem chiếc áo màu vàng này có mấy con cá vàng nhỏ bơi lội, đẹp không? Cháu có thích không? Còn cả chiếc áo màu xanh lam này nữa, đẹp quá chừng!"
Lam Giang Ly ngoan ngoãn gật gật đầu, thực ra cậu nhóc chẳng mặn mà mấy với dăm ba cái áo quần. "Dạ, đẹp ạ! Nhưng mấy cái áo này không đẹp bằng cô. Chừng nào cô mới tự gửi mình về đây hả bà? Cháu nhớ cô lắm rồi!"
Đứa cháu đích tôn của ông nói năng sao mà đáng yêu thế, đáng yêu hơn hẳn ba nó hồi bé.
Lam Cảnh Thiên yêu chiều nhéo nhẹ lên má phúng phính của Tiểu Ly Nhi: "Ha ha ha, cô cháu không cần gửi qua bưu điện đâu, ít bữa nữa ông nội sẽ đích thân đi đón cô về."
Lam Giang Ly chớp chớp đôi mắt to tròn, ngây thơ nhìn Lam Cảnh Thiên, hỏi: "Ông nội ơi, thật sự không cần gửi cô qua đường bưu điện ạ? Có phải vì các chú bưu tá không có cái thùng nào to đủ để nhét vừa cô, nên mới không gửi được không ông?"
Lam Cảnh Thiên mặt xạm lại. Thằng bé này có phải bị ba nó dạy hư rồi không? Trong đầu toàn những suy nghĩ kỳ quái. Người sống sờ sờ làm sao mà nhét vào thùng được?
Lam Cảnh Thiên trầm giọng, quát lớn: "Lam Viễn Chí, con lăn ra đây cho ba!"
Tô Mân nhìn đứa cháu nội ngây thơ trong sáng cũng dở khóc dở cười. Bà kiên nhẫn giải thích: "Tiểu Ly Nhi à, chú bưu tá chỉ nhận gửi thư từ và hàng hóa thôi, không nhận gửi người sống đâu, lần sau cháu đừng nói lung tung thế nữa nhé."
Lam Viễn Chí vốn đang rúc trong phòng bàn chuyện sinh đứa thứ hai với vợ, bỗng nghe ba rống lên thì giật thót mình, vội vàng chạy ra.
"Ba, ba, có chuyện gì thế ạ? Có chuyện gì lớn xảy ra sao?"
"Lại đây, con giải thích cặn kẽ cho con trai con hiểu xem, tại sao bưu điện lại không nhận gửi người!"
Bưu điện gửi người?
Gửi người nào cơ?
Hỏi ra Lam Viễn Chí mới ngã ngửa, hóa ra cậu quý t.ử của anh lại muốn người ta đóng gói em gái anh gửi qua đường bưu điện. Khá lắm, con trai, trí tưởng tượng phong phú đấy!
"Con trai ngoan, người sống thì không gửi qua bưu điện được đâu!"
Lam Viễn Chí vừa giải thích xong, Lam Cảnh Thiên cơn giận lại bốc lên, đạp thẳng vào chân anh một cái: "Ăn nói đàng hoàng vào, giải thích lại cho con trai con nghe đi!"
Thế nào gọi là người sống không gửi được, chẳng lẽ người c.h.ế.t thì gửi được chắc?
Sao ông lại sinh ra thằng con trai ngốc nghếch thế này cơ chứ?
Thảo nào nó kéo luôn cả chỉ số IQ của cháu nội ông xuống!
"Ba, con sai rồi, con sai rồi!" Lam Viễn Chí vừa kêu la xin tha, vừa bế thốc con trai lên giải thích: "Con trai à, chúng ta muốn đi đâu hay muốn về nhà, chỉ cần bắt xe là được rồi. Các chú bưu tá chỉ có nhiệm vụ đưa thư và giao bưu kiện thôi."
Đến lúc này Lam Giang Ly mới vỡ lẽ. Cậu bé lại hỏi: "Ba ơi, thế khi nào cô mới bắt xe về ạ?"
Lam Viễn Chí quay sang hỏi Lam Cảnh Thiên: "Ba, em gái sắp về rồi phải không ạ? Hay là con xin nghỉ nửa buổi đi đón em ấy nhé?"
"Không cần đâu, con không cần phải cất công xin nghỉ đâu. Để ba xem có mượn được xe không, đến lúc đó ba sẽ đích thân đi đón." Miễn là con trai đổ đầy bình xăng cho ông là được.
Lúc này Diệp Trân từ trong phòng bước ra, nhìn thấy một đống len sợi ngũ sắc rực rỡ trên bàn, kinh ngạc thốt lên: "Mẹ ơi, nhà mình lấy đâu ra nhiều len thế này ạ?"
Tô Mân chọn ra một cuộn len màu xám và một cuộn màu hồng mười giờ đưa cho Diệp Trân.
"Chỗ này đều là do Mạt Mạt gửi về cả đấy. Con lấy hai, ba cân này về, đan cho Viễn Chí và mình mỗi người một chiếc áo len thật dày nhé! Đây là len lông cừu nguyên chất 100%, đan áo mặc mùa đông chắc chắn sẽ ấm lắm."
Len lông cừu nguyên chất đắt đỏ vô cùng, chỗ này bét nhất cũng phải hơn chục cân, Mạt Mạt đào đâu ra nhiều len xịn thế này?
"Mẹ ơi, mớ len này chắc tốn kém lắm nhỉ? Hay cứ giữ lại cho Mạt Mạt sau này làm của hồi môn đi ạ! Áo len của con vẫn còn mặc tốt."
"Con cứ cầm lấy đi. Ban nãy mẹ thấy Mạt Mạt có kẹp một mảnh giấy trong cuộn len, nói là áo len của con bé đã nhờ người đan xong xuôi cả rồi.
Đợi mẹ đan nốt chiếc áo len màu đỏ cho Mạt Mạt xong, mẹ sẽ đan thêm cho ba Cảnh Thiên và ông bà nội mỗi người một chiếc áo len cao cổ. Số len còn lại thì cứ tạm cất đi đã! Haizz, Kinh Mặc cũng đến tuổi lấy vợ rồi..."
"Mẹ ơi, ai trong nhà cũng có áo mới, mẹ cũng tự đan cho mình một chiếc đi! Nếu mẹ không có thời gian, con có thể nhờ người đan giúp."
"Mỗi tối mẹ chịu khó thức khuya thêm hai tiếng, trước Tết kiểu gì cũng đan xong hai chiếc. Áo của ông bà nội, mẹ sẽ nhờ bác gái con đan giúp, đến lúc đó trích nửa cân len biếu bác ấy là xong."
Thôi được, mẹ chồng đã nói không cần nhờ người đan giúp thì cô đan cho Viễn Chí một chiếc trước vậy.
Mạt Mạt thật tốt, còn gửi tận hai chiếc áo len nhỏ cho con trai cô. Áo đẹp thế này, xem ra phải tính chuyện sinh thêm đứa thứ hai để mặc lại đồ cũ mới được.
Áo len tháo ra đan lại nhìn sẽ không được đẹp mắt. Tiểu Ly Nhi cũng sắp ba tuổi rồi, đã đến lúc sinh cho thằng bé một đứa em để bầu bạn.
