Bắt Quả Tang Sếp Tổng Làm "nam Vương" Ở Hộp Đêm - Chương 3
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:03
Dạo gần đây thái độ của Phó Cẩn Ngôn đối với tôi tốt lên trông thấy.
Anh cứ hay nheo nheo đôi mắt rồi nhìn tôi cười suốt.
Nói chuyện thì dịu dàng hẳn ra, lắm lúc còn cố tình bóp giọng nũng nịu:
"Tri Tri à, qua đây đặt hộ anh cái vé máy bay với, tháng sau đi công tác với anh nha."
"À đúng rồi, khách sạn cũng phải đặt trước đó, anh thích chỗ nào có tình điệu một chút."
"Em thích ăn món gì nè? Hôm đó anh bao em nha."
Vùng n.g.ự.c của anh còn cứ vô tình hay cố ý cọ cọ vào người tôi nữa chứ.
Tôi đoán đây chắc chắn là bệnh nghề nghiệp của anh rồi.
Cái ngành này làm lâu năm thì ai mà chẳng hiểu mấy cái chiêu trò đó.
Tôi vừa định giơ tay đẩy anh đứng thẳng dậy thì anh đã như một kẻ không xương, đổ rầm về phía tôi.
Cái đầu to đùng và nặng trịch của anh cứ thế "bộp" một phát gối thẳng vào lòng tôi.
Tim tôi bỗng đập lệch đi hai nhịp.
Thôi xong rồi!
Cứ cái đà này thì công ty sắp sập tiệm đến nơi rồi!
Thử hỏi có vị khách hàng nào lại muốn hợp tác với một ông sếp kiểu này cơ chứ?
Chưa kịp ký xong hợp đồng thì sếp đã ngã lăn quay vào lòng người ta mất tiêu rồi còn đâu!
Biết đâu chừng sếp còn bồi thêm một câu: "Anh đẹp trai ơi, lần sau lại đến chơi với tụi em nha~"
Tôi hít một hơi thật sâu, dùng ánh mắt nghiêm túc nhất từ trước đến nay nhìn Phó Cẩn Ngôn:
"Sếp ơi, sau này anh đừng đến hộp đêm nữa được không?"
"Em không chịu nổi cảnh anh đến những nơi như thế."
"Nếu anh thấy công ty gặp khó khăn, chúng ta có thể cùng nhau nghĩ cách mà."
Nghe vậy, Phó Cẩn Ngôn ngẩng đầu lên.
Hàng mi anh run rẩy dữ dội, hơi thở ấm nóng phả vào mặt tôi.
Lồng n.g.ự.c anh phập phồng, anh đứng hình mất một lúc lâu.
"Em... để ý chuyện anh đến đó à?"
Tôi gật đầu cái rụp.
"Chỗ đó không phải nơi t.ử tế gì đâu, em lo anh bị người ta dạy hư mất."
Anh khẽ "ừm" một tiếng, c.ắ.n c.ắ.n môi:
"Xin lỗi, anh đã không nghĩ đến cảm nhận của em."
"Anh sẽ bàn giao lại công việc cho quản lý lo liệu, sau này không bao giờ đến đó nữa."
Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì cái đầu của anh lại đổ rầm qua: "Chóng mặt quá, đỡ anh một chút."
"Tri Ý ơi, bạn trai em đến tìm kìa."
Vừa lúc chị kế toán đẩy cửa bước vào, Phó Cẩn Ngôn giật thót mình, bật dậy khỏi lòng tôi như tôm tươi.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chị kế toán rùng mình một cái, lập tức quay ngoắt người lại: "Úi tôi xin lỗi, cắt ngang chuyện của sếp rồi."
Cái chân ngắn cũn cỡn còn chưa kịp bước ra ngoài...
"Đứng lại!"
Giọng nói u ám của Phó Cẩn Ngôn vang lên từ phía sau: "Cô vừa bảo bạn trai của ai đến cơ?"
"..."
Tại quầy lễ tân, thằng em trai tôi với quả đầu nhuộm vàng hoe, dáo dác ngó nghiêng khắp nơi.
Vừa thấy tôi, mồm nó đã toe toét ra, dang rộng hai tay lao vù về phía này: "Tri~ Ý~ ơi~"
Tôi nghiêng người né nhẹ, làm nó vồ hụt, cái mỏ dỗi hờn chu lên tận trời: "Hạ Tri Ý, người ta mới về nước, thân thiết tí không được à?"
Tôi nhìn bộ đồ rách rưới cái bang của nó đầy kỳ thị, không biết người ngoài nhìn vào có tưởng nhà tôi nghèo đến mức không mua nổi một mảnh vải lành lặn hay không nữa.
"Tất nhiên là không, đây là công ty."
"Với lại, mắc gì mày mạo danh làm bạn trai tao?"
Thằng em tôi bày ra bộ mặt cà chớn: "Thì em làm vậy để giữ thể diện cho chị chứ bộ!"
"Chị cũng hai lăm tuổi đầu rồi chứ ít gì, một mảnh tình vắt vai còn không có, chị không sợ người trong công ty biết được cười thối mũi à?"
"Mà này, tối nay em muốn ăn lẩu, chị tan làm nhớ dẫn em đi đó nha."
Khoản nũng nịu này thì thằng em tôi còn điêu luyện hơn cả con gái, hay nói đúng hơn là con gái không ai dày mặt được như nó.
Lúc này, nó cứ ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, người đung đưa qua lại: "Nha~ nha~ đi mà chị yêu~"
Tôi bị nó mè nheo đến nhức cả đầu, vừa định gật đầu đồng ý thì một luồng gió lạnh thấu xương từ phía sau ập tới.
Tôi nhìn theo hướng gió.
Nơi góc cua, dáng người Phó Cẩn Ngôn ẩn hiện trong bóng tối.
Anh đứng sừng sững ở đó, đôi mắt đen kịt không chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào tôi.
Mí mắt phải của tôi giật liên hồi.
Tôi vội kéo thằng Hạ Thiên Thảo ra một góc: "Hôm nay không được, tao phải tăng ca."
"Để tao chuyển tiền cho, mày tự đi ăn một mình đi."
Hạ Thiên Thảo nhìn theo tầm mắt của tôi, mắt nó bỗng trợn tròn xoe: "Úi chu choa mạ ơi! Đàn ông con trai gì mà đẹp mã thế!"
"Hạ Tri Ý, chị mau hốt anh ta đi, em muốn anh ta làm anh rể em. Em phải đem anh rể đi khoe khắp nơi với đám bạn mới được!"
Tôi lập tức bịt c.h.ặ.t mỏ nó lại: "Đừng có nói bậy bạ, thành phần lý lịch của anh ta không ổn định đâu, chị mày không thèm dây vào kiểu người như thế."
Tôi lôi điện thoại ra ting ting chuyển khoản cho nó.
Tiếng "ting" vừa vang lên, Hạ Thiên Thảo liền bấm nhận ngay lập tức.
Nhìn thấy con số hiển thị trên màn hình, nó cười toe toét đến tận mang tai: "Tri~ Ý~ ơi, em yêu chị nhất trần đời!"
"Chụt" một phát, nó hôn ch.óp lên má tôi: "Vậy em đi tìm tụi bạn đây."
Trước khi đi, nó còn không quên nháy mắt ra hiệu với Phó Cẩn Ngôn một cái đầy ẩn ý.
