Bắt Quả Tang Sếp Tổng Làm "nam Vương" Ở Hộp Đêm - Chương 5
Cập nhật lúc: 19/06/2026 17:04
Tôi lén nhìn sang thủ phạm thực sự – cậu Lý bên phòng kế hoạch.
Lúc này cậu ta đã rụt cổ sâu đến mức sắp chạm vào bụng luôn rồi.
Tôi bất lực nói: "Nhưng sếp ơi, trước đây anh đâu có bảo em phải làm mấy việc này."
Phó Cẩn Ngôn từng bước một ép sát về phía tôi, cơ n.g.ự.c của anh suýt chút nữa là cạ trúng cằm tôi luôn rồi.
"Tôi không bảo làm là cô không làm hả?"
"Thế tôi bảo cô đừng có chọc vào những người không nên chọc, sao cô dám chọc vào?"
"Đã vậy còn chọc một lúc hai người."
"Lại còn không muốn từ bỏ người nào nữa chứ."
"Loại phụ nữ có lối sống lệch lạc như cô, cô bảo xem tôi có nên phê bình cô không?"
Mọi người vốn đang bị mắng đến mức héo úa như cọng rau muống luộc, vừa nghe thấy thế liền lập tức tỉnh như sáo.
Đặc biệt là chị kế toán, hai mắt đã sáng rực lên như đèn pha.
Ai nấy đều rướn dài cổ ra hóng hớt, chuẩn bị sẵn tâm thế của một quần chúng ăn dưa xem kịch hay.
Phó Cẩn Ngôn quét mắt nhìn một lượt, tất cả lại đồng loạt cúi gằm mặt xuống.
"Cô đã biết sai chưa?"
Tôi nghe mà đầu óc lùng bùng mụ mị cả đi.
Tôi rũ mắt xuống, nói một câu trái với lương tâm: "Sếp ơi, em biết sai rồi ạ."
Dù tôi chẳng biết mình sai ở chỗ quái nào, nhưng kinh nghiệm làm trâu làm ngựa nhiều năm bảo tôi rằng: đừng bao giờ cãi lý với một con lừa bướng bỉnh.
Phó Cẩn Ngôn hài lòng gật đầu: "Đã biết thế thì cô ở lại chịu phạt, những người khác tan họp."
Hả?
Mọi người nhìn tôi với ánh mắt đầy đồng cảm rồi luyến tiếc bước ra khỏi phòng họp.
Phó Cẩn Ngôn chỉnh lại ống tay áo, nghiêm giọng nói: "Tối nay tôi phải đến hộp đêm, cô..."
Anh chỉ tay vào đống tài liệu trên bàn: "...tối nay kiểm tra cho bằng hết chỗ này rồi mới được tan làm."
Sắc mặt tôi hoảng hốt: "Sếp ơi, anh lại đến hộp đêm nữa hả?"
Phó Cẩn Ngôn nhướng mày:
"Có liên quan gì đến cô không?"
"Cô không phải là muốn quản tôi đấy chứ?"
"Cô có danh phận gì hợp pháp để quản tôi nào?"
"Tôi muốn đi thì đi thôi, cô chỉ là một đứa thư ký quèn thôi mà, có phải vợ tôi đâu."
Trong lòng tôi vô cùng lo lắng nhưng cũng chẳng biết phải làm sao: "Nhưng lần trước anh đã hứa với em là không đến đó nữa rồi mà."
Phó Cẩn Ngôn cười lạnh một tiếng: "Đó là vì lúc trước tôi chưa biết cô là loại người như thế này, tôi đã bị cô lừa, bị cô bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú rồi."
Được rồi, tôi lại phát hiện thêm một khuyết điểm nữa của anh — lật lọng như lật bánh tráng, đã thế còn thích đổ vấy tội cho người khác.
"Vậy anh tự bảo vệ mình cho tốt vào, đừng để người ta sàm sỡ ăn đậu hũ đó."
"Đồ đạc cũng đừng mặc bộ nào hở hang quá nha sếp."
Phó Cẩn Ngôn trợn tròn mắt, nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi.
…
Sau khi mọi người trong công ty lần lượt ra về, chị kế toán thập thò lén lút chạy đến chỗ tôi: "Tri Ý ơi, em với sếp có tình hình gì đấy?"
Tôi uể oải trả lời: "Em cũng chẳng biết dạo này anh ta bị chạm dây thần kinh nào nữa, cứ đè đầu cưỡi cổ hành hạ em suốt thôi."
Chị kế toán chộp lấy cánh tay tôi: "Không đúng! Với kinh nghiệm yêu đương đầy mình của chị thì hai đứa tụi em chắc chắn là đang giận dỗi người yêu nhau rồi."
Tôi vội vàng đóng cửa phòng lại: "Chị đừng có đồn bậy đồn bạ nha, em với sếp làm gì có mối quan hệ nào đâu."
Chị kế toán cười một cách đầy thần bí: "Em đừng có giấu chị nữa, hôm đó chính mắt chị nhìn thấy rồi nhé, hai đứa ôm nhau cứng ngắc trong phòng luôn kìa."
Tôi cạn lời, đứng hình mất năm giây mà chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải nữa.
Chẳng nhẽ tôi lại bảo sếp bị bệnh nghề nghiệp bộc phát à.
"Cái đó... Không phải công ty mình đang gặp khủng hoảng tài chính, lương bổng bị đóng băng chưa phát sao chị. Sếp sợ em có ý kiến nên ôm ấp để an ủi, xoa dịu em thôi mà."
Chị kế toán nhìn tôi bằng ánh mắt đầy vẻ suy tư đầy ngờ vực: "Em có bịa lý do thì cũng phải bịa cái nào nghe cho nó xuôi tai chút chứ. Khủng hoảng tài chính? Chị làm kế toán ở đây sao chị lại không biết hả?"
Hả?
"Thế tại sao công ty lại chậm phát lương cho tụi em?"
Chị kế toán liền trưng ra bộ mặt đúng kiểu "rõ ràng là lúc họp em lại làm việc riêng rồi":
"Trong cuộc họp sếp đã nói rõ ràng rồi còn gì, tháng này phát thêm cả tiền thưởng quý, việc đối chiếu hạch toán hơi phức tạp một chút nên lương sẽ chậm lại hai ngày. Chẳng lẽ em không nghe thấy hả?"
Trời đất ơi, tôi lại nghe nhầm từ "hạch toán phức tạp" thành "tình hình tài chính phức tạp" mới c.h.ế.t chứ!
Chị ấy vừa dứt lời thì... "Ting!" một tiếng.
Tiền lương không sớm không muộn, vừa vặn nổ ngay vào tài khoản của tôi.
Tôi đứng hình mất năm giây.
Cho nên, việc Phó Cẩn Ngôn đi làm trai bao ở hộp đêm hoàn toàn là vì sở thích cá nhân của anh thôi à?
Thế mà bấy lâu nay tôi cứ thương hại anh, còn tính dùng số tiền lương ít ỏi của mình để ủng hộ anh nữa chứ.
Vừa lo đặt quần áo diễn cho anh, vừa lo anh bị mắc bệnh nghề nghiệp.
Ai dè quay đi quay lại, anh vẫn giở cái thói tư bản ra bóc lột, ép uổng tôi như thường.
Chị kế toán vỗ vỗ vai tôi: "Tri Ý à, không phải là chị nhiều chuyện đâu, nhưng đàn ông là không có chiều được. Em càng nhún nhường thì nó càng được đà lấn lướt, đè đầu cưỡi cổ em đấy."
