Bắt Thái Tử Về Làm Ca Ca - 2
Cập nhật lúc: 04/09/2026 15:03
Trên người là cẩm bào dệt ám vân, dưới nắng ánh lên đường sáng tinh tế.
Bên hông hắn đeo một miếng bạch ngọc ôn nhuận, chỉ nhìn thôi ta cũng cảm thấy nó đủ đổi lấy rất nhiều kẹo.
Quan trọng nhất, hắn đẹp đến mức khiến ta lập tức quên sạch những người vừa xem trước đó.
Mày mắt cân đối, da trắng sạch như bánh bột vừa ra khỏi xửng hấp của nương.
Cả người hệt một tiểu tiên đồng bước xuống từ bức tranh ngày Tết.
Bên cạnh hắn có mấy thị vệ cao lớn vây quanh.
Hắn cau mày, hiển nhiên không thích bọn họ theo sát quá mức.
Đúng lúc một tiểu cô nương bên đường vấp chân ngã xuống, vẻ mất kiên nhẫn giữa mày hắn liền tan mất.
Hắn tự mình gạt thị vệ sang một bên, chạy tới đỡ người ta dậy.
Sau đó hắn còn lấy từ trong túi ra một miếng bánh hoa mai đặt vào tay tiểu cô nương.
Đến khi nàng nín khóc, khóe môi hắn mới cong lên.
Nụ cười ấy vừa lúc rơi vào mắt ta, mềm đến mức khiến lòng ta cũng nhũn theo.
Ta lập tức đứng thẳng người.
Chính là hắn.
Có tiền, có dung mạo, lại biết dịu dàng với người khác.
Một ca ca như vậy mới xứng với ta.
Ta phủi bụi trên ống quần, trong lòng đã quyết xong người cần mang về.
Nhưng ngay sau đó, một vấn đề khác lại hiện ra.
Đám thị vệ bên hắn ai nấy cao lớn như cánh cửa, ta làm sao kéo người đi mà không bị phát hiện?
Ta sờ túi áo.
Trong đó chỉ còn hai viên kẹo mạch nha, chính là toàn bộ vốn liếng ta có thể mang ra dụ người.
Nhìn tiểu tiên đồng kia tiếp tục bước đi giữa đám thị vệ, ta chẳng hề nản chí.
Cha thường nói, đường này không thông thì đổi sang đường khác, chỉ cần chịu nghĩ thì kiểu gì cũng có cách.
Hứa Viên Viên ta từ nhỏ đã không biết bốn chữ “bỏ dở giữa chừng” viết thế nào.
Ta âm thầm bám theo phía sau, vừa đi vừa tính toán kế hoạch cướp ca ca.
Điều đầu tiên là phải chờ một cơ hội đến gần hắn.
Tốt nhất chính là lúc đám thị vệ kia không kịp để mắt tới.
Không bao lâu sau, cơ hội thật sự xuất hiện.
Phía trước có một gánh tạp kỹ vừa dựng lều màu, nghệ nhân ngửa đầu phun ra một luồng lửa dài.
Người trên phố lập tức chen cả về một phía, tiếng reo hò vang lấp kín ngõ.
Đám thị vệ quanh tiểu tiên đồng cũng vô thức quay đầu nhìn sang, đội hình c.h.ặ.t chẽ rốt cuộc lộ ra một khe nhỏ.
Ta hít sâu một hơi, lao tới nhanh như viên đá vừa bật khỏi dây ná.
Chen đến bên hắn, ta dè dặt kéo nhẹ tay áo.
Hắn quay sang, đôi mắt đen sáng nhìn ta đầy nghi hoặc.
Ta xòe bàn tay, để lộ viên kẹo mạch nha trong veo.
“Cho huynh ăn.”
Ta cố ý nói thật mềm.
Hắn hơi sửng sốt, dường như trước nay chưa từng có ai bỗng dưng nhét kẹo cho hắn như vậy.
Ta đặt viên kẹo vào lòng bàn tay hắn, tiện thể nắm luôn bàn tay còn lại.
Sau đó ta ghé sát, thần thần bí bí nói: “Ta biết một nơi cất tượng đường, ngọt hơn thứ này gấp trăm lần.”
Trẻ con kết bạn vốn chẳng cần lắm quy củ.
Có kẹo, có bí mật, vậy là đủ thân thiết rồi.
Quả nhiên hắn cười lên, trong mắt cũng như có thêm ánh sáng.
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật!”
Ta kéo tay hắn, hăng hái nói: “Huynh đi với ta.”
Nhân lúc mọi người còn mải xem tạp kỹ, ta dắt hắn luồn khỏi khe người mà chẳng kinh động đến đám thị vệ.
Bàn tay hắn vừa mềm vừa ấm.
Ta vui đến mức bước chân như nhẹ bẫng, cảm thấy từ giờ ca ca này đã thuộc về mình.
Đường về nhà đối với ta quen đến mức nhắm mắt cũng đi được.
Chẳng bao lâu, ta đã dẫn hắn vào sân nhà mình.
Trùng hợp hôm ấy cha nương đều không có ở nhà, cửa viện cũng chẳng có ai ngăn hỏi.
Ta lập tức cảm thấy ông trời thật sự đứng về phía mình.
Ta kéo hắn vòng ra hậu viện, chỉ vào cánh cửa hầm tối om.
“Tượng đường ngon nhất đều giấu ở dưới đó.”
Nói xong ta còn vỗ n.g.ự.c hai cái, trịnh trọng bảo đảm: “Huynh cứ yên tâm, nếu thật có người tới bắt nạt huynh, ta nhất định đứng chắn trước.”
Ta nhảy xuống trước, ngẩng đầu chìa tay lên cho hắn.
Hắn đứng trên miệng hầm do dự một chốc, sau cùng vẫn bước theo thang gỗ đi xuống.
Trong hầm mát lạnh, bên tường xếp mấy hàng cải thảo để dành qua đông.
Thấy hắn nhìn quanh đầy mới lạ, ta càng đắc ý.
Nơi này từ lâu đã bị ta lén dọn thành một cái ổ nhỏ.
Ta chuyển xuống đây tấm đệm dày nhất trong phòng, lại châm sẵn một ngọn đèn sừng dê.
Cửa hầm vừa khép, mọi tiếng ồn ngoài viện đều bị ngăn lại.
Nhìn thành quả trước mắt, ta hài lòng gật đầu.
Kế hoạch thành công rồi.
Cùng lúc ấy, trong hoàng cung đã loạn đến mức người ngã ngựa đổ.
Thái t.ử mất tích.
Thiên t.ử giận dữ đập vỡ nghiên mực trên án, Hoàng hậu vì quá hoảng mà ngất liên tiếp ba lần.
Cấm quân phong kín cổng thành, chia nhau lục soát từng phố từng ngõ.
Dân chúng cả kinh thành nhìn trận thế đó đều sợ tới mức chẳng dám nói lớn.
Còn ta thì hoàn toàn không hay biết gì.
Ta chỉ hé cửa hầm một khe nhỏ, lén lấy xâu hồ lô đường trong bếp chuyền xuống cho ca ca mới.
“Huynh nếm thử đi, món này chua chua ngọt ngọt, ngon hơn kẹo mạch nha nhiều.”
Ta học theo giọng nương thường dùng khi dỗ mình, nghiêm túc nói với hắn.
“Sau này có ta che chở huynh.”
“Ai dám bắt nạt huynh, ta nhất định tìm người đó tính sổ.”
Ta còn đang tự thấy mình vô cùng nghĩa khí, vừa quay đầu đã thấy cha đứng ngay phía sau.
Mặt ông trắng đến mức chẳng còn chút m.á.u.
Ánh mắt cha vượt qua vai ta, dừng trên cẩm bào màu vàng sáng lộ ra ở dưới hầm.
Trên vạt áo ấy là một con rồng vàng năm móng thêu bằng chỉ kim tuyến, sống động đến như sắp lao ra ngoài.
Môi cha bắt đầu run.
Hai mắt ông cũng mở lớn hơn từng chút.
Sau đó, ông trợn trắng mắt rồi ngã thẳng ra sau.
Cha ngã gọn gàng như cây trong sân bị người ta c.h.é.m một nhát ngang thân.
Ta giật mình, vội chạy tới bên cạnh.
Ta dùng một ngón tay chọc thử vào má ông.
“Cha?”
“Cha mau tỉnh đi.”
Cha chẳng nhúc nhích.
