Bảy Năm Không Đổi Được Chân Tình - 5

Cập nhật lúc: 24/08/2026 06:03

Châu Tắc Lẫm vẫn còn đang do dự, nhưng tôi đã chủ động tắt cuộc gọi video.

Chỉ hai phút sau, cô ta lại đăng thêm một bài mới.

Lần này là ảnh chụp chung của Lý Đạm Đạm và Châu Tắc Lẫm.

[Thay bạn thân tổng duyệt cùng chồng sắp cưới của cô ấy nè!]

[Đây là lần đầu tiên... nhưng liệu có phải cũng là lần cuối cùng không nhỉ?]

Bên dưới nhanh ch.óng có người bình luận: [Cô em hậu cung cũng định rút lui khỏi cuộc chơi, giải nghệ rồi sao?]

Lý Đạm Đạm đáp lại: [Bố mẹ bắt đầu giục cưới rồi, dù em không tình nguyện cho lắm... nhưng anh ấy quả thực rất...]

Tôi lướt qua bài đăng một lượt rồi đặt điện thoại xuống, trong lòng lại bình tĩnh đến lạ.

Nếu buổi tổng duyệt cũng có thể để người khác thay thế, vậy thì đám cưới tất nhiên cũng chẳng phải ngoại lệ.

Đối với Châu Tắc Lẫm, từ lâu tôi đã không còn là người duy nhất, càng chẳng phải người không thể thay thế nữa.

Đúng lúc ấy, khung thông báo trên màn hình máy tính chợt nhấp nháy. Là tin tuyển dụng cho một vị trí đang bỏ trống tại chi nhánh ở thành phố khác.

Tôi do dự mất hai giây, rồi hỏi người đồng nghiệp: "Cậu nói xem, tớ có nên nộp đơn thử không?"

Cô ấy há hốc miệng kinh ngạc: "Cậu muốn đi ư? Sếp nhất định sẽ duyệt thôi, nhưng chồng cậu có đồng ý không đấy?"

Tôi cụp mắt, khẽ mỉm cười, bắt đầu điền vào mẫu đơn: "Tớ sẽ không kết hôn nữa."

"Càng không cần sự đồng ý của anh ta."

Ngoài cửa sổ bắt đầu lất phất mưa rơi.

Tôi kéo ngăn kéo ra, nhìn thấy chiếc ô được cất gọn gàng bên trong thì ngẩn người ra một thoáng.

Tôi ra ngoài chưa bao giờ xem thời tiết, nhưng Châu Tắc Lẫm thì khác.

Anh ta lúc nào cũng âm thầm chuẩn bị trước một bước, đặt sẵn những thứ tôi có thể cần ở đúng nơi tôi dễ dàng nhìn thấy nhất.

Vài chiếc ô đặt ở góc bàn làm việc, những miếng băng cá nhân luôn nhét trong ngăn phụ của túi xách, cây b.út ký được kẹp sẵn trong tập tài liệu.

Tôi đơ người hồi lâu, viền mắt đỏ bừng.

Thế nhưng rốt cuộc vẫn không hề chạm vào chiếc ô đó.

Ôm chiếc thùng carton trên bàn làm việc lên, tôi gõ nhẹ vào ngăn kéo rồi nói với đồng nghiệp: "Ai cần món gì thì cứ tự nhiên lấy nhé."

Thang máy hạ xuống từng tầng một.

Rõ ràng đã đến giờ tan làm, nhưng trước cửa công ty lại đông nghịt người đứng xem.

Khó khăn lắm tôi mới chen ra khỏi đám đông, trong lúc đứng chờ xếp hàng gọi xe taxi, lại nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng.

Cốp chiếc xe thể thao bật mở, bên trong chất đầy những bó hoa hồng phấn, xung quanh còn được xếp nến thành từng vòng tròn.

Từng chi tiết đều được tái hiện gần như nguyên vẹn khung cảnh năm đó khi Châu Tắc Lẫm cầu hôn tôi.

Châu Tắc Lẫm bước ra từ trong đám đông, quỳ một gối xuống trước mặt tôi, tay nâng chiếc nhẫn: "Thượng Thượng, cho dù anh có làm sai điều gì, anh xin lỗi em."

"Tha lỗi cho anh có được không, cả đời này, người duy nhất anh muốn cưới làm vợ, chỉ có em."

Tôi lùi lại hai bước, không thể tin nổi vào mắt mình.

Không phải tôi bị xúc động, mà là vì phấn hoa bách hợp từ trên chiếc xe kia bay tới.

Tôi bị ứng quá mức nghiêm trọng với phấn hoa.

Châu Tắc Lẫm biết rõ điều đó, cho nên hoa anh ta tặng tôi từ trước đến nay chưa từng có hoa bách hợp.

Lồng n.g.ự.c tôi như một quả bóng bay không ngừng căng phồng lên.

Thế nhưng Lý Đạm Đạm dường như hoàn toàn không nhận ra có gì bất ổn, từ phía sau xe vui vẻ nhún nhảy bước ra, giọng điệu phấn khích: "Tèn tén ten! Bạn yêu, thấy bất ngờ không nào!"

"Tổng duyệt chỉ mất nửa tiếng thôi, chứ mấy thứ này ngốn của tớ mất hơn nửa ngày trời đấy!"

Tôi đẩy cô ta ra, xông đến chỗ cốp xe, bịt c.h.ặ.t mũi, cố gắng tìm kiếm nhành hoa bách hợp khiến tôi dị ứng từ trong đống hoa hồng kia.

Thế nhưng thứ ập đến còn nhanh hơn cả phấn hoa bách hợp chính là cơn thịnh nộ của Châu Tắc Lẫm.

Anh ta siết c.h.ặ.t cổ tay tôi, lạnh lùng hất mạnh, khiến tôi loạng choạng ngã nhào xuống đất.

Cùng văng ra với tôi, còn có chiếc nhẫn cưới mà chúng tôi phải mất cả tháng trời mới chọn được.

Châu Tắc Lẫm lập tức kéo Lý Đạm Đạm ra phía sau che chở, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt trách móc: "Thượng Thanh, rốt cuộc em còn muốn quấy phá đến bao giờ nữa hả?!"

"Lý Đạm Đạm dù là bạn thân của em thì cũng không phải là nơi để em trút giận!"

"Ngày mai là đám cưới rồi, chính cô ấy bảo anh không được giận dỗi với em nên mới lên kế hoạch cho tất cả những thứ này. Nếu em còn tiếp tục cố chấp ngoan cố như vậy, thì đừng trách anh ở đám cưới thay người..."

Lòng bàn tay tôi đè mạnh lên ngọn nến vẫn chưa tắt, cơn đau bỏng rát lập tức truyền thẳng vào tận tim.

Châu Tắc Lẫm vẫn chẳng mảy may để tâm, kiên quyết chắn Đạm Đạm ở phía sau, như thể chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là tôi sẽ lại làm tổn thương cô ta.

Tôi mỉm cười cay đắng, dùng tay quệt qua khuôn mặt đang dần trở nên sưng húp, gạt đi giọt nước mắt nơi khóe mi.

Một chút do dự cuối cùng trong lòng cũng tan thành mây khói.

Sau một màn náo loạn thế này, tôi bị dị ứng phải nhập viện.

Đám cưới ngày mai đương nhiên không thể tổ chức được nữa rồi đúng không?

Hoặc là, chỉ còn cách thay người...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bảy Năm Không Đổi Được Chân Tình - Chương 5: 5 | MonkeyD