Bảy Năm Tù Ngục, Cố Thiếu Vẫn Quấn Lấy Tôi Đòi Sinh Con - Chương 177: Gấu Túi Cố Thiếu Diễn

Cập nhật lúc: 08/03/2026 10:25

Anh thà rằng tự mình từng câu từng chữ kể cho cô nghe, để nếu cô có phản ứng quá khích nào thì anh còn kịp thời xử lý, vẫn tốt hơn nhiều so với việc để cô xem cái video c.h.ế.t tiệt kia. Không ngờ dù là vậy, Phó Thất Thất vẫn im lặng rất lâu.

Cố Thiếu Diễn bất đắc dĩ thở dài, cúi đầu nhìn mặt cô: “Thất Thất, có gì không vui thì nói với anh được không? Đừng có tự mình kìm nén trong lòng mà khó chịu, cứ nói với anh, anh luôn ở đây.”

“Cũng không có gì không vui.” Giọng Phó Thất Thất hơi nghẹn lại: “Dù sao thì cô ta cũng đã tự miệng thừa nhận những việc mình đã làm, đối với em như vậy là đủ rồi.”

Cố Thiếu Diễn nhìn vào mắt cô. Anh thực sự muốn hỏi xem cô có buồn không, dù sao đó cũng là mẹ cô, kẻ sát nhân cuối cùng cũng đã nhận tội, ít nhiều gì cảm xúc cũng nên có chút d.a.o động mới phải. Nhưng Cố Thiếu Diễn không dám hỏi. Trạng thái hiện giờ của Phó Thất Thất trông vẫn rất bình tĩnh, anh không muốn tự mình khơi gợi chuyện này để kích động cô.

“Được rồi.” Anh nâng mặt cô lên hôn một cái: “Nói xong chuyện của Lưu Viện Viện rồi, tiếp theo chúng ta làm gì đây? Đi chơi nhé, dạo này thành phố A chắc chắn sẽ náo nhiệt một thời gian, ở lại đây chỉ tổ bị làm phiền đến c.h.ế.t thôi.”

“Không đi.” Phó Thất Thất gạt tay anh ra, tự mình xuống giường: “Em đói rồi, em đi tìm dì Trương đòi ăn đây.”

“Ơ?” Cố Thiếu Diễn cũng xuống giường theo, bám dính lấy Phó Thất Thất như một con gấu túi để cô kéo mình đi: “Đi cùng đi, ăn xong chúng ta thu dọn hành lý chuẩn bị đi chơi.”

“Em chẳng đi đâu hết!” Phó Thất Thất tuy không phản đối việc trên lưng mình đang cõng một “vật thể lớn”, nhưng bước chân có chút nặng nề: “Anh không có việc gì làm sao mà cứ nhất định phải đi chơi thế?”

Cố Thiếu Diễn nói một cách đầy lý lẽ: “Công ty có Bùi Cảnh Thâm quản lý rồi, anh thì có việc gì làm chứ, chỉ có thể đi chơi với em thôi, mấy việc khác liên quan gì đến anh đâu?”

“Ôi trời ơi!” Phó Thất Thất còn chưa kịp nói gì, dì Trương đã kêu lên: “Cố tổng, cậu lại bắt nạt Thất Thất rồi! Thân hình nhỏ bé của Thất Thất nhà chúng ta sao cậu lại đè lên người con bé như thế! Mau đứng thẳng dậy đi! Lớn tướng rồi mà chẳng có chút đứng đắn nào cả.”

Phó Thất Thất cười đắc ý. Cố Thiếu Diễn từ tận đáy lòng lại một lần nữa nghi ngờ về thân phận của mình. Rốt cuộc ai mới là chủ cái nhà này vậy, chẳng phải sổ đỏ viết tên anh sao? Giúp đỡ Phó Thất Thất thì thôi đi, nhưng cái xưng hô “Thất Thất nhà chúng ta” là sao chứ! Sao lại còn tranh giành người với anh nữa?

Dì Trương đã kéo Phó Thất Thất vào phòng ăn: “Món trứng hấp vừa mới xong, mềm mịn lắm, mau lại đây ăn lót dạ đi con.”

Cố Thiếu Diễn cũng sáp lại gần: “Dì Trương, còn cháu thì sao?”

Dì Trương bưng bát trứng hấp ngẩn người: “Cậu bắt nạt Thất Thất, không có phần của cậu đâu.” Đưa bát nhỏ vào tay Phó Thất Thất, dì Trương cười híp mắt: “Ngoan nhé, ăn lúc còn nóng, cẩn thận bỏng.”

Bát đã được thay sau khi lấy ra khỏi nồi nên cầm không nóng tay, nhưng trứng hấp vẫn còn bốc khói nghi ngút. Phó Thất Thất múc một thìa lớn, thổi nhẹ rồi đưa đến bên miệng Cố Thiếu Diễn. Cố Thiếu Diễn lập tức dùng ánh mắt đắc thắng nhìn dì Trương, rồi ghé sát lại ăn một miếng lớn.

Dì Trương quay sang vỗ vào tay anh một cái: “Xem Thất Thất đối xử với cậu tốt chưa kìa, thế mà cậu còn bắt nạt con bé.”

Phó Thất Thất nhìn anh bị mắng, vui vẻ ngồi trên chiếc ghế cao đung đưa chân.

“Vui đến thế sao?” Cố Thiếu Diễn khẽ nhéo mặt cô: “Thích xem anh bị mắng đến thế à?”

“Vâng.” Phó Thất Thất nuốt một ngụm trứng hấp rồi mới đáp lời: “Anh sẽ không hiểu được đâu.”

Cố Thiếu Diễn cũng chẳng cần hiểu mấy thứ đó, chỉ cần Phó Thất Thất vui là được, ít nhất là đừng chìm đắm trong mấy câu nói của Lưu Viện Viện, như vậy là anh đã đủ mãn nguyện rồi.

Dì Trương lại bưng thêm một bát trứng hấp nữa ra: “Cố tổng, đây, đừng có tranh của Thất Thất nữa, ăn lúc còn nóng đi.”

“Không cần đâu ạ.” Dù biết chắc chắn sẽ có phần của mình, nhưng Cố Thiếu Diễn thích cảm giác được ăn chung bát với Phó Thất Thất hơn: “Dì Trương, dì cứ tự mình ăn đi ạ.”

Dì Trương nhìn cái ánh mắt dính c.h.ặ.t trên người Phó Thất Thất của anh là biết anh đang nghĩ gì, liền dứt khoát múc hết bát trứng hấp mới vào bát của Phó Thất Thất. Nhìn bát trứng hấp đầy ắp trước mặt, Phó Thất Thất lại múc một thìa đưa qua. Cố Thiếu Diễn há miệng ăn, kéo một chiếc ghế khác ngồi xuống bên cạnh cô: “Chúng ta đi chơi đi, nếu không chạy ngay trong đêm thì ngày mai phóng viên sẽ vây kín cửa nhà mình mất.”

“Không đi.” Phó Thất Thất kiên quyết không đồng ý: “Đi ra ngoài một chuyến là anh lại nằm cáng khiêng về, còn định đi đâu nữa? Đợi vết thương trên người lành hẳn rồi hãy tính.”

Cố Thiếu Diễn thản nhiên nói dối: “Vết thương của anh khỏi rồi, đi chơi được mà.”

Phó Thất Thất liếc anh một cái: “Anh đừng tưởng em không biết đêm qua anh ho hai tiếng là phổi vẫn còn đau đấy nhé.”

“Ách...” Cố Thiếu Diễn lặng lẽ sờ mũi, chột dạ nhìn lên trần nhà: “Cũng không khó chịu lắm đâu, đi chơi thì không vấn đề gì.”

Phó Thất Thất đáp lại bằng một nụ cười lạnh: “Được thôi, anh muốn đi thì cứ tự mình đi đi, dù sao em cũng ở đây, chẳng đi đâu hết.”

Cố Thiếu Diễn cảm thấy vô cùng tiếc nuối, đang định khuyên thêm thì chú Trần từ bên ngoài bước nhanh vào: “Cố tổng, Lão gia t.ử và Bùi thiếu gia tới rồi ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.