Bảy Năm Tù Ngục, Cố Thiếu Vẫn Quấn Lấy Tôi Đòi Sinh Con - Chương 234: Sự Trở Về Đầy Toan Tính
Cập nhật lúc: 08/03/2026 14:04
Bùi Cảnh Thâm ngay cả một cái liếc mắt cũng lười dành cho hắn, đi thẳng lên tầng hai tìm ông cụ Cố.
Ông cụ Cố đang ngủ trưa, Bùi Cảnh Thâm cũng không đ.á.n.h thức ông, tự mình ngồi xuống sofa chống cằm ngủ gật. Đến khi ông cụ ngủ đẫy giấc tỉnh dậy, Bùi Cảnh Thâm cũng đã tỉnh táo lại, đang ngồi chơi game trên điện thoại. Nghe thấy tiếng động, anh chỉ hờ hững nhấc tay xem như chào hỏi: “Ông nội ngủ khỏe thật đấy.”
Dù biết thằng ranh này thỉnh thoảng vẫn hay xuất quỷ nhập thần, nhưng lần này ông cụ Cố vẫn bị dọa cho giật mình: “Anh về từ bao giờ thế? Sao không báo trước một tiếng?”
Chẳng lẽ chỉ vì cuộc điện thoại hôm qua ông bảo về mà nó về thật sao? Nhưng mà về thì về, cái mặt bầm dập kia là thế nào?
Ông cụ Cố tiến lại gần, nâng cằm Bùi Cảnh Thâm lên quan sát: “Anh làm sao thế này? Đánh nhau với ai à? Thế còn Thất Thất? Thất Thất có sao không? Sao anh lại đi đ.á.n.h nhau với người ta thế hả?”
“Cháu không sao mà ông nội.” Bị ông cụ đụng vào, Bùi Cảnh Thâm lỡ tay khiến nhân vật trong game bị hạ gục. Anh tiếc nuối thở dài, tắt màn hình điện thoại cất đi, rồi gạt tay ông cụ ra: “Cháu chỉ ngứa tay nên so chiêu với người ta vài cái thôi. Thất Thất đương nhiên là không sao rồi, cô ấy ở bên cháu thì có bao giờ cháu để cô ấy bị thương đâu?”
“Cũng đúng.” Ông cụ Cố lại nhìn vết thương trên mặt anh một lần nữa: “Không sao là tốt rồi, nhìn cũng không phải vết thương nặng. Đã về rồi thì ở nhà nghỉ ngơi hai ngày đi... Mà khoan, Thất Thất đâu? Thất Thất có về cùng anh không?”
Vừa nói, ông vừa định đi ra cửa tìm Phó Thất Thất.
Nhưng Bùi Cảnh Thâm đã nhanh tay giữ ông lại, nửa đứng dậy kéo ông ngồi xuống cạnh mình: “Thất Thất không về cùng cháu. Cháu về một mình thôi, cô ấy vẫn đang ở bên kia, ông không cần đi tìm đâu.”
“Cái gì?” Ông cụ Cố vừa ngồi xuống nghe vậy liền kinh hãi, bật dậy khỏi sofa: “Anh bỏ mặc Thất Thất một mình ở Bắc Mỹ? Nơi đất khách quê người mà anh để con bé ở đó một mình à? Bùi Cảnh Thâm! Tôi thấy anh muốn tạo phản rồi!”
Ông vừa nói vừa định đi lấy điện thoại gọi cho trợ lý.
Nhưng vẫn bị Bùi Cảnh Thâm cản lại: “Ông yên tâm đi, cháu đã sắp xếp người chăm sóc cô ấy rồi, cô ấy sẽ không sao đâu. Ông bớt lo mấy chuyện không đâu đi, chi bằng sớm thỏa mãn trí tò mò của cháu, để cháu còn sớm quay lại với cô ấy.”
Ông cụ Cố tức đến mức suýt không nói nên lời: “Anh... anh... thằng ranh này thế mà lại vì cái chuyện cỏn con đó mà chạy về đây, còn bỏ mặc Thất Thất ở bên kia chỉ để biết chuyện này thôi sao?”
Bùi Cảnh Thâm nháy mắt tinh quái với ông: “Ông định lừa cháu đưa Thất Thất về đúng không? Tiếc quá, cháu nhìn thấu mưu kế của ông rồi, sẽ không để ông toại nguyện đâu. Có phải cảm thấy thất vọng lắm không ạ?”
Ông cụ Cố hít một hơi sâu, cảm thấy đau đầu như b.úa bổ. Một lúc sau ông mới bình tĩnh lại được, xua tay: “Thôi, tôi chịu thua anh rồi. Nhưng tôi nói cho anh biết, nếu Thất Thất có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho anh đâu.”
Bùi Cảnh Thâm hừ hừ một tiếng, lười biếng tựa lưng vào sofa: “Ông yên tâm đi, cô ấy mà có chuyện gì thì cháu cũng chẳng tha cho chính mình đâu. Ông nội, ông biết cháu mà, cháu thích Thất Thất hơn Cố Thiếu Diễn nhiều.”
“Đừng có nhắc chuyện đó với tôi.” Ông cụ Cố bây giờ cứ nghe đến chủ đề này là thấy đau đầu, ông vỗ một phát vào đùi Bùi Cảnh Thâm: “Thằng ranh này, bên ngân hàng chẳng có chút lịch sử giao dịch nào, anh đã sớm sắp xếp để đưa Thất Thất đi rồi đúng không?”
Bùi Cảnh Thâm nhướng mày. Đó là điều đương nhiên. Từ ngày Phó Thất Thất đưa ra kế hoạch đó, anh đã bắt đầu chuẩn bị tiền bạc, sớm chuyển hết số tiền cần dùng đi. Ngoại trừ vé máy bay khứ hồi Bắc Mỹ - thành phố A là quẹt thẻ, còn lại mọi chi tiêu đều không dùng đến những thẻ ngân hàng mà người nhà họ Cố có thể kiểm soát, không để lại một chút dấu vết nào. Ngay cả điện thoại của anh cũng đã được sửa đổi IP ảo, dù có gọi điện từ thành phố S thì ông cụ Cố cũng không thể điều tra ra được. Đó là lý do vì sao mấy ngày nay anh có thể yên ổn ở thành phố S mà không bị Cố Thiếu Diễn phát hiện.
Nhìn biểu cảm của anh, ông cụ Cố biết mình đoán đúng: “Nếu đã tra được những thứ đó, sao không nói sớm cho tôi biết để tôi giải quyết? Anh cứ nhất thiết phải quậy một trận ở buổi tiệc đính hôn, làm cho mọi người đều mất mặt thì anh mới hả dạ đúng không?”
Bùi Cảnh Thâm không nói đó là ý của Phó Thất Thất, chỉ thản nhiên hỏi ngược lại: “Hóa ra ông cũng để tâm đến mặt mũi, không muốn nhà họ Cố bị mất mặt sao?”
Ông cụ Cố không trả lời thẳng: “Chẳng ai muốn mình bị mất mặt cả. Nếu không phải vì nó có tiền án, biết Thất Thất không tin tưởng nó cũng là lẽ đương nhiên, thì lần này anh chắc chắn sẽ bị chú út anh ghi hận thấu xương đấy.”
