Bảy Năm Tù Ngục, Cố Thiếu Vẫn Quấn Lấy Tôi Đòi Sinh Con - Chương 74: Sự Quan Tâm Âm Thầm
Cập nhật lúc: 08/03/2026 07:31
Trần thúc khựng lại một chút, nhưng tố chất chuyên nghiệp của một quản gia khiến ông không hỏi thêm gì, chỉ nhanh ch.óng đáp lời: "Vâng, lát nữa tôi sẽ sắp xếp người dọn dẹp đồ đạc cho Cố tổng."
Cố Thiếu Diễn không nói gì thêm, lẳng lặng đi theo sau họ vào căn phòng phía bên phải.
Căn phòng đã được quét dọn sạch sẽ, ngăn nắp. Dì Trương vừa vào đã bắt tay vào sắp xếp quần áo cho Phó Thất Thất. Thấy đồ đạc của cô ít đến mức chỉ cần một chiếc vali là đựng hết, dì không khỏi cảm thán: "Phó tiểu thư, hành lý của cô chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"
"Dạ?" Phó Thất Thất đang mải ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, nghe thấy vậy liền quay đầu lại nhìn.
Ít sao? Một chiếc vali đầy ắp quần áo, cũng phải mấy chục bộ đấy chứ. Đó đều là đồ Bùi Cảnh Thâm mới mua cho cô, tuy không thể so với cô của bảy năm trước, nhưng với cô hiện tại, thế này đã là rất nhiều rồi.
"Dạ... chỉ có bấy nhiêu thôi ạ." Đối diện với ánh mắt quan tâm của dì Trương, Phó Thất Thất ngượng ngùng mỉm cười.
Dì Trương lại chép miệng: "Chao ôi, thế này thì ít quá, một cái tủ quần áo to thế này mà để chẳng bõ dính răng."
Vừa xếp quần áo vào tủ, dì vừa kể về con gái mình: "Con gái tôi mỗi lần đi đâu là phải mang theo mấy con gấu bông cơ, nó bảo buổi tối không có gấu ôm là không ngủ được. Phó tiểu thư, cô không mang theo con gấu nào sao?"
Thường thì vali của các cô gái trẻ, nếu không có gấu bông thì cũng phải có một túi lớn mỹ phẩm, đồ dưỡng da. Nhưng Phó Thất Thất thì sạch bách, ngoài quần áo ra chẳng có gì khác, ngay cả giày cũng không.
Phó Thất Thất không biết phải trả lời thế nào.
Trước đây cô cũng có chứ, chắc giờ vẫn còn để ở căn phòng trong khu Đế Cảnh Hào Đình, chỉ là hiện tại cô chẳng còn gì cả.
Chân cô bị thương, chỉ có thể ngồi xe lăn. Để tiện thay t.h.u.ố.c và vì chân còn đang nẹp, mấy ngày nay cô toàn đi dép lê, căn bản không cần đến giày.
Bùi Cảnh Thâm cũng chỉ mua quần áo, và cũng chỉ thu dọn quần áo cho cô mà thôi.
Nhìn vẻ mặt lúng túng của cô, Cố Thiếu Diễn đang tựa người ở cửa khẽ hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi.
Tiếng hừ ấy khiến dì Trương phải ngó đầu ra nhìn, rồi lại ngơ ngác nhìn Trần thúc: "Cố tổng bị làm sao thế nhỉ?"
Trần thúc cũng không rõ nội tình, chỉ lắc đầu với dì Trương: "Bà nói ít thôi."
Dì Trương đã lớn tuổi, đi theo hầu hạ Cố Thiếu Diễn nhiều năm, trong lòng đã sớm coi hắn như nửa đứa con trai. Dì chăm lo từng bữa ăn, ngày nào cũng lo lắng xem Cố Thiếu Diễn có đau dạ dày không, có bỏ bữa không.
Lo lắng nhiều, nên dì đối xử với hắn bằng tất cả sự chân thành.
Nhiều năm chung sống, dì Trương đã sớm không coi mình là người ngoài.
Bảo dì nói ít đi? Còn lâu nhé!
Trần thúc đã khẽ cúi người chào Phó Thất Thất rồi lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại cô và dì Trương.
Dì Trương nhìn thân hình gầy gò đến xót xa của Phó Thất Thất mà không khỏi đau lòng. Một cô gái xinh đẹp thế này, sao lại để mình suy dinh dưỡng đến mức này cơ chứ. Dì không nhịn được mà lải nhải thêm vài câu: "Phó tiểu thư, cô thích ăn gì cứ nói với dì nhé, dì sẽ nấu cho cô. Dì chẳng giỏi gì, chỉ có nấu ăn là tạm được, Cố tổng nhà chúng tôi thích ăn món dì nấu lắm đấy."
"Cháu cảm ơn dì Trương." Phó Thất Thất xoay xe lăn đối diện với dì, nở một nụ cười tươi tắn: "Cháu món gì cũng ăn được, không kén chọn đâu ạ."
Trước đây cô vốn rất kén ăn, kén đến mức anh trai còn bảo đếm những món cô chịu ăn còn dễ hơn đếm những món cô ghét.
Chỉ là sau khi vào tù, cô không còn quyền được kén chọn nữa. Cái gì cũng phải ăn, cái gì cũng phải nuốt trôi.
Cái tật kén ăn ấy cũng nhờ thế mà sửa được.
Phó Thất Thất vốn có vẻ ngoài nhỏ nhắn, đáng yêu, khi cười lên lại càng khiến người ta thêm phần thương mến. Dì Trương tức khắc mủi lòng: "Ôi, ôi, không kén ăn là tốt nhất. Cô nhìn xem mình gầy thế này, sau này dì sẽ nấu thật nhiều món ngon tẩm bổ cho cô, phải ăn nhiều vào mới có sức mà lớn chứ."
Phó Thất Thất thầm nghĩ, mình đã hai mươi lăm tuổi rồi, còn lớn thế nào được nữa.
Nhưng cô không nói ra, chỉ mỉm cười cảm ơn dì Trương đã dọn dẹp quần áo giúp mình, rồi nhìn dì rời đi. Lúc này cô mới đẩy xe lăn về phía cửa sổ.
Nhà của Cố Thiếu Diễn, cảnh quan đương nhiên là cực kỳ tốt. Từ cửa sổ lầu hai nhìn xuống, có thể thấy rõ khu vườn nhỏ phía dưới.
Lưu Viện Viện vẫn đang đứng ngẩn ngơ ngoài sân.
Chỉ là...
Cảnh đẹp thế này, sau này lại là chiếc l.ồ.ng giam cầm cô.
Đôi mắt Phó Thất Thất thoáng hiện lên nét u sầu.
Cô thật sự phải bị nhốt ở nơi này sao?
"Phó tiểu thư." Dì Trương quay trở lại: "Cố tổng bảo hai người vẫn chưa ăn cơm, dì có hầm canh trong nồi, chúng ta xuống uống bát canh cho ấm bụng nhé."
"Vâng ạ." Phó Thất Thất ngoan ngoãn đồng ý, định tự mình xoay bánh xe lăn.
Dì Trương vội vàng chạy lại đẩy xe cho cô xuống lầu: "Cố tổng nhà chúng tôi bị bệnh dạ dày, nên cái nồi canh này dì luôn hầm suốt hai mươi tư giờ, lúc nào cũng có sẵn. Để nhỡ lúc nào ngài ấy đau dạ dày là có ngay bát canh ấm, tốt hơn t.h.u.ố.c nhiều. Phó tiểu thư, nếu cô thấy đói cứ bảo dì nhé, trong nồi lúc nào cũng có đồ ăn."
Khóe miệng Phó Thất Thất khẽ giật giật.
Thật là xa xỉ, hầm canh suốt hai mươi tư giờ.
Cho dù ngày ba bữa đều uống canh, thì nửa đêm chẳng lẽ Cố Thiếu Diễn cũng dậy uống sao? Thế này chẳng phải là lãng phí quá mức sao?
Chưa kịp thầm trách Cố Thiếu Diễn lãng phí, dì Trương đã thở dài cảm thán: "Cố tổng mà đi tiệc rượu về là khổ lắm, cứ uống rượu vào là dạ dày lại đau thắt lại. Phó tiểu thư không biết đâu, nồi canh này đã cứu ngài ấy bao nhiêu lần rồi đấy, cứ lúc nào khó chịu, uống hai ba bát canh ấm vào là dịu ngay."
