Bảy Ngày Trước Đại Hôn, Ta Nhìn Thấy Kết Cục Của Mình - 4

Cập nhật lúc: 03/08/2026 18:01

“Nếu bây giờ nàng từ chối thành hôn, chính là kháng chỉ.”

“Đó là trọng tội tru di cửu tộc.”

“Coi như vì ta, nàng nhẫn nhịn một lát đi.”

Ta buông dải lụa đỏ trong tay, nghiến răng bước về phía trước.

Hai hàng tỳ nữ dùng gáo múc nước dội lên người ta.

Trong nước dường như còn có vật cứng, đập lên người khiến ta đau nhức.

Ta cúi đầu nhìn xuống, vô số khối băng nhỏ từ trên người lăn xuống đất.

Trong đám khách khứa đã có người không nhìn nổi.

“Dội nước đã đủ lạnh rồi, sao còn bỏ thêm băng?”

“Bùi vương gia rõ ràng yêu Vân tiểu thư như vậy, sao có thể nhẫn tâm đến thế?”

“Đủ rồi, tiếp tục như vậy sẽ xảy ra án mạng!”

Nước lạnh thấm xuyên qua hỉ phục.

Những mảnh băng vụn trượt theo cổ áo vào tận lớp y phục bên trong.

Hàn khí thấu xương, toàn thân ta run lên, mỗi bước đều vô cùng khó khăn.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng dội nước và tiếng băng rơi xuống đất lanh lảnh.

Khi đi đến cuối con đường, ta đã không chịu nổi mà quỳ xuống đất.

Bùi Huyền Từ giả vờ săn sóc, hủy bỏ những nghi lễ phía sau, sai người đưa ta về động phòng thay y phục.

Đào Chi đau lòng đến đỏ mắt.

“Tiểu thư, nếu lão gia và phu nhân có mặt, nhất định sẽ không để người chịu nỗi ấm ức này!”

Ta thay y phục sạch, uống t.h.u.ố.c trị phong hàn.

“Nỗi ấm ức này, ta sẽ không chịu vô ích.”

……

Bùi Huyền Từ đang nâng chén kính rượu giữa các vị khách, khóe mắt trông thấy sáu bóng người lén lút đi về phía động phòng.

Khóe môi hắn âm thầm cong lên.

Có người cười đùa trêu chọc:

“Bùi vương gia, xuân tiêu một khắc đáng nghìn vàng, sao ngài còn chưa đi bầu bạn với vương phi?”

Bùi Huyền Từ lắc đầu.

“Không vội, uống thêm vài chén nữa.”

Sau một nén hương, hắn đặt chén rượu xuống, giả vờ say.

“Người đâu, cùng bản vương đến động phòng náo nhiệt một phen, xem vương phi của bản vương!”

Lời vừa dứt, mọi người liền theo hắn đến động phòng.

Vừa đi đến cửa viện, những tiếng động ám muội khó nói thành lời đã lọt vào tai mọi người.

“Vương gia còn đang ở đây, vậy nam nhân trong phòng cùng vương phi là ai?”

“Chẳng lẽ vương phi lén lút tư thông?”

Đáy mắt Bùi Huyền Từ thoáng hiện vẻ đắc ý vì âm mưu đã thành.

Hắn giả vờ như vừa tỉnh rượu, đột nhiên đẩy người hầu đang dìu mình ra, chạy thẳng về phía động phòng.

Hắn tung một cước đá văng cửa phòng, cảnh tượng hỗn loạn trong phòng lập tức phơi bày trước mắt mọi người.

Khoảnh khắc gương mặt nữ t.ử lộ ra, cả người Bùi Huyền Từ cứng đờ tại chỗ.

Những vị khách đến xem náo nhiệt cũng hoàn toàn sững sờ.

“Đây không phải vương phi đúng không?”

“Ta nhớ Vân tiểu thư đâu có dung mạo như vậy!”

Trong đám người, có một nam t.ử nhận ra nữ t.ử bên trong.

“Đây là hoa khôi lầu xanh Liễu Thanh Đại, trước kia ta từng gọi nàng ta hầu rượu!”

“Vì sao Liễu Thanh Đại lại xuất hiện trong động phòng của vương gia?”

“Vương phi đã đi đâu?”

Liễu Thanh Đại nằm bất động dưới đất, thân thể gần như không có y phục che chắn, chằng chịt những vết xanh đỏ.

Máu tươi từ giữa hai chân nàng chảy xuống, loang đỏ mặt đất.

Hai mắt nàng nhắm nghiền, l.ồ.ng n.g.ự.c chỉ còn hơi phập phồng yếu ớt.

Sau khi hoàn hồn, Bùi Huyền Từ lập tức cởi áo ngoài che lên người nàng.

Sáu tên ăn mày đã bị thị vệ trong phủ bịt miệng, kéo xuống dưới.

Thái y được mời đến cố nhịn sự khó chịu, bắt mạch cho Liễu Thanh Đại.

“Khí mạch Liễu cô nương bị tổn hại, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt thì cơ thể có thể hồi phục.”

“Nhưng hài t.ử trong bụng e rằng không thể giữ được…”

Hai mắt Bùi Huyền Từ đỏ ngầu.

Hắn bóp cổ thái y, giận dữ gầm lên:

“Đó là hài t.ử của bản vương, là thế t.ử tương lai của vương phủ!”

“Nếu không giữ được hài t.ử, ngươi phải chôn cùng!”

Đúng lúc này, một đôi vợ chồng từ trong đám đông lao ra.

“Thanh Đại!”

Bọn họ chính là cha mẹ ruột của Liễu Thanh Đại.

Liễu mẫu quỳ dưới đất khóc lóc t.h.ả.m thiết.

“Rõ ràng hôm nay là đại hôn của Bùi vương gia, vì sao nữ nhi của chúng ta lại xuất hiện trong động phòng?”

“Còn phải chịu sự sỉ nhục như vậy!”

“Hoàng thân quốc thích các người ức h.i.ế.p dân thường như chúng ta như vậy sao?”

Liễu phụ cũng gào khóc theo.

“Ta phải báo quan!”

“Nữ nhi đang yên đang lành của ta vì sao lại bị giày vò đến không còn hình người trong Bùi vương phủ?”

Sắc mặt Bùi Huyền Từ lập tức tối sầm.

Liễu Thanh Đại từng nói với hắn rằng cha mẹ nàng ham mê c.ờ b.ạ.c, sau khi mắc nợ liền bán nàng vào lầu xanh.

Bao nhiêu năm qua, nàng vẫn không tích góp đủ tiền chuộc thân vì tiền kiếm được đều bị cha mẹ cướp mất.

Bùi Huyền Từ ra lệnh cho thị vệ trong phủ:

“Kéo hai người bọn họ ra ngoài!”

Liễu mẫu nhào đến ôm c.h.ặ.t c.h.â.n hắn không chịu buông.

“Ngươi hại nữ nhi ta thành bộ dạng này, còn muốn bịt miệng hai lão già này sao?”

Liễu phụ quay về phía đám người đang xem náo nhiệt.

“Xin các vị làm chứng.”

“Bây giờ ta sẽ đến quan phủ báo án, đòi lại công đạo cho nữ nhi!”

Trong số những người có mặt, vừa có quan lại quyền quý, vừa có bá tánh áo vải.

Vì muốn hoàn toàn hủy hoại thanh danh của ta, Bùi Huyền Từ đã dùng rượu mừng làm mồi nhử, cho phép cả dân thường tiến vào vương phủ.

Hắn muốn tất cả bọn họ tận mắt chứng kiến trò hề trong động phòng rồi truyền ra ngoài.

Nhìn đám đông chỉ trỏ Liễu Thanh Đại và Liễu gia phu phụ, nhỏ giọng bàn tán, Bùi Huyền Từ hận không thể lập tức sai người đ.á.n.h c.h.ế.t hai người ngay tại chỗ.

Nhưng trước mặt có quá nhiều đôi mắt đang nhìn, hắn không thể làm như vậy.

Ít nhất hiện tại chưa thể.

Bùi Huyền Từ cố ép mình bình tĩnh lại.

Sau khi mời tất cả khách khứa rời đi, hắn để Liễu gia phu phụ ở lại trong phủ, hứa rằng sau khi Liễu Thanh Đại tỉnh lại sẽ cho họ một lời giải thích.

Đến khi bên tai hoàn toàn yên tĩnh, Bùi Huyền Từ mới nhớ tới ta.

“Vân Lệnh Vi đâu?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bảy Ngày Trước Đại Hôn, Ta Nhìn Thấy Kết Cục Của Mình - Chương 4: 4 | MonkeyD