Bày Quán Xem Bói: Huyền Học Đại Lão Thượng Tuyến ! - Chương 104: Tầm Long Điểm Huyệt, Bữa Lẩu Cay Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 05/05/2026 14:42

Đụng phải loại người này đúng là tú tài gặp phải binh, có lý cũng nói không rõ; thế là ông cùng Lam Tú tìm đến trưởng thôn, nhưng trưởng thôn lại tỏ vẻ ông cũng hết cách với tên vô lại này.

Lam Tú lần trước đã muốn dời mộ, nhưng chồng lại bảo cứ xem xét đã, bây giờ lại xảy ra chuyện này, bà dứt khoát kéo chồng thuyết phục nửa ngày, cuối cùng ông cũng đồng ý dời mộ.

Thế là Lam Tú vội vàng gọi điện cho Khương Tảo, nghe đại sư đồng ý xong, bà vội vã về phòng báo cho chồng.

Nghe tin đại sư đang trên đường tới, chồng của Lam Tú cũng không tiếp tục cằn nhằn với trưởng thôn nữa, mà bình tĩnh lại thương lượng.

“Trưởng thôn, là thế này. Nếu đã không thể nói lý với hắn, vậy chúng tôi nguyện ý nhượng bộ, chúng tôi sẽ dời mộ đi; chọn lại một nơi khác, nhưng cần ông đi cùng chúng tôi, dù sao nếu cần đến đất của nhà ai, vẫn phải nhờ trưởng thôn ông đi thương lượng mới được.”

Vốn dĩ chuyện này cũng là thôn họ có lỗi với người ta, năm lần bảy lượt làm ngập phần mộ tổ tiên nhà người ta không nói, kẻ gây sự lại còn là một tên vô lại mà ai cũng bó tay; cho nên khi nghe đối phương bằng lòng nhượng bộ dời mộ, trưởng thôn thở phào nhẹ nhõm.

Hơn nữa ông cũng chỉ cần đi cùng một chút, lại động miệng một chút thôi, chỉ cần có thể giải quyết được việc này là được.

Thấy trưởng thôn đồng ý, vậy tiếp theo chỉ cần chờ đại sư tới, tính ngày xem đất là xong.

Đợi khoảng hơn bốn mươi phút, theo chỉ dẫn, Phó Hành Vân và Khương Tảo lái xe thẳng đến cổng nhà Lam Tú ở quê.

Nghe tiếng xe, Lam Tú vội vàng từ trong nhà ra đón, nhìn thấy Khương Tảo liền nhiệt tình nói:

“Đại sư vất vả rồi! Mời vào uống chén trà trước đã!”

“Không cần đâu, gọi người nhà cô ra đi xem phần mộ tổ tiên trước đi!”

Cô còn muốn giải quyết sớm một chút, nếu trì hoãn thêm, trời tối sẽ khó làm việc.

Nghe vậy, Lam Tú gật đầu, vào nhà gọi chồng và trưởng thôn ra.

Chồng của Lam Tú và trưởng thôn vừa ra tới liền chỉ thấy một cô gái trẻ và một người đàn ông trẻ tuổi nhưng trông rất có khí thế.

Hai người này nhìn thế nào cũng không giống thiên sư! Chẳng lẽ thiên sư còn ở trong xe chưa xuống?

Chồng của Lam Tú mặt đầy nghi vấn nhìn về phía vợ, nhận ra sự hoài nghi của chồng mình, Lam Tú vội vàng giới thiệu:

“Để tôi giới thiệu một chút, vị này chính là Khương đại sư, là người lần trước giải mộng cho tôi, tính ra phần mộ tổ tiên nhà chúng ta bị ngập đó ạ; đại sư, đây là chồng tôi, vị bên cạnh là trưởng thôn của chúng tôi. Bởi vì lát nữa còn phải đi xem đất, đến lúc đó chọn được mảnh đất nào còn cần trưởng thôn đi trao đổi với người trong thôn, cho nên đã gọi ông ấy đi cùng.”

Khương Tảo nghe xong chỉ nhàn nhạt liếc nhìn chồng bà và trưởng thôn, sau đó gật đầu với Lam Tú, tỏ vẻ đã biết.

Sau đó cả đoàn người liền đi đến phần mộ tổ tiên, Khương Tảo nhìn khu mộ bị nước ngập hơn phân nửa, khẽ nhíu mày, nơi này chọn đúng là không tốt chút nào.

Xem xong, cô bấm tay tính toán rồi quay đầu nói với Lam Tú và chồng bà: “Ngày lành gần nhất là ngày kia, chúng ta đi xem nơi mới trước, nếu không được thì tuần sau còn một ngày lành nữa.”

“Được.”

Khương Tảo lấy la bàn ra, xem xét mấy phương vị, cuối cùng chọn hướng đông.

Mấy người đi theo Khương Tảo, vừa đi vừa dừng, cuối cùng chọn một sườn núi ở lưng chừng.

Khương Tảo dừng lại ở đây đi một vòng xem xét, cuối cùng nói với Lam Tú: “Vị trí này tuy không phải là nơi tốt nhất, nhưng lại hợp với bát tự của người nhà cô nhất, chôn cất ở đây không dám nói là phù hộ con cháu đời đời đại phú đại quý, nhưng ít nhất có thể bình an thuận lợi và cơm áo không lo.”

Nghe Khương Tảo nói vậy, Lam Tú và chồng liếc nhìn nhau, vợ chồng bao năm, đôi khi chỉ một ánh mắt là biết ý đối phương.

“Vậy nghe theo đại sư định nơi này đi! Nhà chúng tôi cũng không cầu phú quý gì nhiều, chỉ cần bình an thuận lợi là được rồi.”

Nghe bà nói vậy, Khương Tảo hài lòng gật đầu, lúc nãy cô nói câu đó cũng sợ Lam Tú và mọi người muốn nhiều hơn, may mà đối phương là người dễ thỏa mãn.

Sau khi Khương Tảo xem xong đất, phần còn lại do Lam Tú và mọi người tự nói chuyện với trưởng thôn, dù sao cũng là chuyện đất đai trong thôn.

Trở về nhà cũ, Khương Tảo và Phó Hành Vân cùng ngồi ăn vặt uống trà, thuận tiện chờ kết quả thương lượng của Lam Tú và trưởng thôn.

Tính ngày, xem đất, Phó Hành Vân suốt quá trình đều đi theo, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát.

Trước đây khi mới tiếp xúc với giới thiên sư, anh cho rằng chỉ là xem bói, xem phong thủy nhà cửa; sau này quen biết Linh Trần Đạo Trưởng và mọi người, anh lại mở rộng hiểu biết của mình về thiên sư, trảm yêu trừ ma, xử lý các sự kiện tâm linh đều là những việc nguy hiểm và vất vả.

Sau này anh quen biết Khương Tảo, lại cảm thấy nghề thiên sư này nếu năng lực đủ mạnh, thì xử lý bất cứ chuyện gì cũng đơn giản như chơi một trò chơi nhỏ.

Giống như vừa rồi xem phong thủy mộ địa, la bàn vừa xoay là có thể xác định được phương vị tốt, không cần làm bất kỳ động tác thừa thãi nào.

“Lát nữa họ sẽ thương lượng ra kết quả, chờ định xong ngày là chúng ta có thể về, tối nay tôi mời anh một bữa cơm, coi như cảm ơn anh hôm nay đã đi cùng tôi cả ngày.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.