Bày Quán Xem Bói: Huyền Học Đại Lão Thượng Tuyến ! - Chương 230: Cuộc Rình Rập Bất Đắc Dĩ Và Màn Rượt Đuổi Oái Oăm
Cập nhật lúc: 05/05/2026 15:56
Cho nên chuyến đi này của em họ chắc chắn sẽ thất vọng trở về. Quả nhiên, anh đã đoán đúng.
Cố Hoài thở dài, không biết nên nói gì. Mạc Niểu Niểu tính tình đơn thuần, lại có chút cố chấp, lần này vấp ngã không biết có chịu nghe lời trở về không, nhưng anh vẫn phải khuyên một tiếng.
“Niểu Niểu, hay là em về trước đi?”
“Em không về, em phải đợi gặp được cô ấy rồi mới về.”
Nhưng người em muốn gặp lại không muốn gặp em, hơn nữa cô ấy còn cho em vào danh sách đen rồi!
Cố Hoài thật sự rất muốn nói ra những lời này, nhưng anh sợ mình vừa nói xong, người ở đầu dây bên kia sẽ khóc òa lên.
Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng đành thôi, cứ để cô ấy tự quyết định vậy! Dù sao cũng là một cô gái lớn rồi, mình làm anh họ cũng không nên can thiệp quá nhiều, kẻo lại khiến đối phương nảy sinh tâm lý phản nghịch.
“Được rồi, vậy hai ngày nữa, nếu em vẫn không gặp được thì có thể về không? Hai ngày nữa nhà mình có tiệc, nếu em không có mặt, dì nhỏ nhất định sẽ tức giận.”
Nghe Cố Hoài lôi mẹ mình ra, Mạc Niểu Niểu đành “ừ” một tiếng đồng ý. Ngày mai, cô quyết định sẽ đi dạo quanh khu đó nhiều hơn, biết đâu có thể tình cờ gặp được Khương Tảo?
Cúp điện thoại, Mạc Niểu Niểu ôm di động ngồi ngẩn ngơ một lúc rồi đi tắm rửa ngủ.
Ngày hôm sau, Khương Tảo thức dậy, ăn sáng xong thì ngồi ngoài ban công chơi với Hổ T.ử một lát rồi tiếp tục tu luyện.
Hôm nay cô không định ra ngoài, hay nói đúng hơn là chỉ cần không có nhiệm vụ gì thì cô đều không định ra ngoài.
Vì vậy, Mạc Niểu Niểu, người từ sáng sớm đã lượn lờ quanh khu nhà Khương Tảo với hy vọng có thể tình cờ gặp được cô, đã phải thất vọng.
Buổi trưa, buổi chiều, cô đều không gặp được người mình muốn gặp. Mà Khương Tảo đang ngồi trong nhà ăn cơm hộp cũng không hề biết bên ngoài tiểu khu có một người đang chờ mình như một kẻ si tình.
Ăn cơm xong, Khương Tảo nhận được điện thoại của Chu Sùng.
“Alo?”
“Khương đại sư, ngày mai có nhiệm vụ, tôi đến đón cô sớm nhé?”
“Được.”
Hôm nay không rình được Khương Tảo, Mạc Niểu Niểu tiu nghỉu trở về khách sạn. Nếu ngày mai vẫn không gặp được Khương Tảo, sáng mốt cô phải bắt máy bay trở về.
Thực ra dù có gặp được hay không, sáng mốt cô đều phải về, vì nhà có tiệc, nếu cô không có mặt, mẹ cô chắc chắn sẽ gọi điện mắng cho một trận.
Cho nên, rình thêm một ngày mai nữa, mốt về nhà!
Buổi sáng, Mạc Niểu Niểu thức dậy còn sớm hơn hôm qua. Sau khi ăn sáng ở khách sạn, cô tiếp tục đến khu nhà đối diện của Khương Tảo lượn lờ.
Đến vòng thứ mười, Chu Sùng lái xe tới. Lần này anh không lái vào trong mà đỗ xe chờ ở cổng tiểu khu, vì vừa gọi điện hẹn với Khương Tảo rồi.
Mạc Niểu Niểu chuẩn bị đi vòng thứ mười một thì chạm mắt với Chu Sùng đang ngồi trong xe trước cửa một tiệm tiện lợi, nhưng cả hai chỉ coi nhau như người qua đường.
Liếc nhìn một cái, Chu Sùng dời mắt tiếp tục nhìn vào trong tiểu khu, còn Mạc Niểu Niểu cũng vẫn tiếp tục đi bộ.
Đi qua được một đoạn, không biết vì sao, nghĩ đến người đàn ông trong xe lúc nãy, cô đột nhiên quay đầu lại nhìn lần nữa.
Chính lần quay đầu này, cô đột nhiên nhìn thấy một cô gái đeo ba lô màu hồng từ cổng tiểu khu đi ra rồi lập tức lên chiếc xe của người đàn ông kia.
Mạc Niểu Niểu nhận ra Khương Tảo ngay từ cái nhìn đầu tiên, kích động đến mức muốn hét lên.
“Khương Tảo!”
Đáng tiếc Khương Tảo không nghe thấy, vì bên cạnh vừa có một chiếc xe đi qua và bấm hai tiếng còi inh ỏi, nên tiếng gọi đầy kích động của Mạc Niểu Niểu đã bị tiếng còi xe nhấn chìm.
Sau khi Khương Tảo lên xe, Chu Sùng lập tức lái đi. Mạc Niểu Niểu đang chạy về phía họ cứ thế trơ mắt nhìn Khương Tảo ngồi xe đi mất ngay trước mắt mình.
Không chút do dự, Mạc Niểu Niểu vẫy một chiếc taxi ven đường, vừa lên xe câu đầu tiên đã nói: “Bác tài, bám theo chiếc xe phía trước!”
Bác tài xế nghe giọng nói gấp gáp của Mạc Niểu Niểu, cộng thêm lúc nãy cô hét lớn gọi tên Khương Tảo nên giọng có chút khàn, kết hợp với câu nói vừa rồi, trong đầu bác tài lập tức nảy ra vô số kịch bản. Đây rõ ràng là một bà vợ đang đi bắt quả tang chồng ngoại tình!
Nghĩ đến cô con gái mới hai mươi tuổi ở nhà, rồi lại nhìn Mạc Niểu Niểu trông cũng chẳng lớn hơn con gái mình là bao, lòng bác tài xế bỗng dâng lên một nỗi xót xa. Nếu con gái mình mà gặp phải loại đàn ông không ra gì này, ông nhất định sẽ làm thịt thằng nhãi đó. Thế là, bác tài lập tức nhấn ga phóng như bay, bám riết lấy xe của Chu Sùng.
Mà ở phía trước, Chu Sùng đang vừa lái xe vừa nói với Khương Tảo rằng tài liệu nhiệm vụ đã gửi vào điện thoại cô, hoàn toàn không biết mình lúc này đã bị gắn mác “thằng nhãi không ra gì”.
Hai người, một người chuyên tâm lái xe, một người xem tài liệu trong tay, không ai để ý phía sau đang có một chiếc taxi bám theo.
Chiếc taxi đó quả thật có kỹ thuật, giữ khoảng cách không xa không gần, ẩn mình trong dòng xe cộ nên nhất thời rất khó phát hiện.
Chiếc xe bảy rẽ tám ngoặt, đầu tiên lên cao tốc, sau đó lại xuống cao tốc, rồi lại đi vào quốc lộ, mãi cho đến con đường nhỏ trong thôn.
“Cô gái, chồng cô này…”
Câu nói tiếp theo bác tài không nói ra, chủ yếu là ông cũng không biết nên nói thế nào. Dẫn bồ nhí ra ngoài khách sạn thì ông gặp nhiều rồi, nhưng chạy xa tít đến tận vùng nông thôn hẻo lánh này thì đúng là lần đầu tiên.
