Bẫy Tình, Chị Là Của Tôi - Chương 5
Cập nhật lúc: 19/06/2026 14:00
Quốc Minh không hề quan tâm đến những ánh mắt xung quanh. Anh gạt chân chống xe, đứng dậy và tiến sát về phía Vi. Chiều cao vượt trội của anh tạo thành một bóng râm bao phủ lấy cô.
"Chiều nay tôi đón chị nhé," Minh vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi hơi lệch của Vi. Ngón tay anh cố tình lướt nhẹ qua vùng cổ nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình.
"Tôi bận chút việc nên sẽ hơi muộn, ráng chờ tôi xíu rồi tôi đưa chị đi chỗ này hay lắm."
Vi hơi bối rối, cô liếc nhìn về phía những đồng nghiệp đang cố hóng chuyện, rồi vội vã từ chối:
“Thôi, không cần đâu. Cậu chạy đi chạy lại thế này bất tiện lắm."
"Không sao, tôi làm ngay gần đây thôi, không bất tiện tí nào."
Vi ngạc nhiên, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn anh:
“Ủa? Không phải cậu làm ở tiệm bánh à?"
Minh bật cười, một nụ cười trầm thấp và quyến rũ phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi. Anh tiến thêm một bước, khiến Vi phải lùi lại chạm lưng vào thân xe mô tô vẫn còn hơi nóng. Anh chống một tay lên yên xe, tay kia khẽ vuốt lọn tóc mây đang vương trên gò má ửng hồng của cô.
"Không, đấy là đam mê thôi. Tôi còn có việc chính khác." Minh ghé sát tai Vi, hơi thở nồng nàn phả vào vành tai cô. "Sao? Thấy tôi vất vả thế này, chị có thương không? Thương thì b.a.o n.u.ô.i tôi đi, phú bà.”
Vi ngây người trước sự trơ trẽn của cậu nhóc kém tuổi mình. Cô đẩy nhẹ vai anh, nhưng bàn tay lại vô tình chạm vào khối cơ n.g.ự.c rắn rỏi dưới lớp áo.
"Cậu bớt nói nhảm đi! Ai làm phú bà của cậu?"
Minh không buông tha. Anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên n.g.ự.c mình, đan c.h.ặ.t những ngón tay vào tay cô.
"Không làm phú bà thì làm người phụ nữ của tôi." – Minh nói, rồi cúi xuống, hôn phớt lên mu bàn tay cô.
"Hẹn gặp chị lúc 6 giờ. Đừng có mà cho tôi leo cây, nếu không tôi sẽ lên tận văn phòng xách chị xuống đấy."
Nói xong, anh nháy mắt đầy tinh quái, đội mũ bảo hiểm rồi nổ máy phóng đi, để lại một An Vi đứng ngẩn ngơ với trái tim loạn nhịp và một đám đồng nghiệp đang xì xào không ngớt.
Tiếng giày cao gót của An Vi nện xuống sàn đá hoa cương đanh gọn. Cô lướt qua những dãy bàn làm việc, mặc kệ những ánh mắt tò mò đang dán c.h.ặ.t vào mình. Người ta xì xào cũng phải, vì suốt bao năm qua, hình ảnh An Vi và Chí Vinh luôn gắn liền với định nghĩa "cặp đôi kiểu mẫu" của công ty.
Dung, một cô đồng nghiệp trẻ tính tình vốn bộc trực, nhân lúc mang xấp tài liệu qua bàn đã không nhịn được mà ghé sát:
"Chị An Vi, chuyện này là sao ạ? Sáng nay cả công ty nháo nhào vì có soái ca mô tô hộ tống chị đến tận sảnh, còn... còn công khai tình tứ nữa. Thế còn anh Vinh thì sao chị?"
Vi dừng tay trên bàn phím. Cô biết Chí Vinh đang đứng cách đó không xa, và Ngọc Bích thì đang vểnh tai chờ đợi. Cô thong thả tựa lưng vào ghế, tông giọng trong trẻo vang lên, đủ để từng góc phòng đều có thể nghe thấy:
"Chị và anh Vinh chia tay rồi. Hiện tại bọn chị chỉ là đồng nghiệp, không còn bất kỳ mối quan hệ riêng tư nào khác."
Cả văn phòng đột ngột rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ quay. Những ánh mắt "vi diệu" bắt đầu luân chuyển giữa những người đang hóng chuyện. Sắc mặt Chí Vinh tối sầm lại còn Ngọc Bích khóe môi lại khẽ nhếch lên đầy đắc ý.
Giờ nghỉ trưa, khi mọi người bắt đầu tản ra, Chí Vinh bất ngờ lao đến nắm lấy cổ tay Vi, thô bạo kéo cô vào lối thoát hiểm vắng người.
"Vi! Em điên rồi à? Thái độ của em sáng nay là sao?" – Hắn gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu vì bực tức. "Thằng ranh con sáng nay là ai? Em thuê nó để làm anh ghen sao?"
Vi dứt khoát hất tay hắn ra. Cô phủi nhẹ ống tay áo như vừa chạm vào một thứ gì đó không sạch sẽ, đôi môi khẽ mỉm cười lạnh lẽo:
"Anh Vinh, anh tự tin quá rồi đấy. Anh nghĩ mình là ai mà khiến tôi phải tốn công níu kéo, sau khi tận mắt chứng kiến anh và Ngọc Bích quấn lấy nhau trong phòng ngủ nhà anh? "
Vinh á khẩu, gương mặt hắn biến sắc từ đỏ sang trắng bệch. Vi tiến lên một bước:
"Lý do chia tay, anh có muốn tôi công bố rộng rãi trên bảng tin công ty để mọi người cùng chung vui không? Tôi đã giữ lại cho anh chút mặt mũi cuối cùng với tư cách một đồng nghiệp rồi đấy. Đừng đứng đây chất vấn tôi như thể anh vẫn còn là gì của tôi nữa. Nghe buồn nôn lắm!"
Cô quay lưng đi, mái tóc đen lay động đầy kiêu hãnh. Chí Vinh đứng trơ trọi giữa lối thoát hiểm tối mờ, cảm giác tiếc nuối và bức bối nhen lên trong lòng. Hắn không cam tâm khi thấy Vi lại có thể dứt khoát quay lưng như vậy!
Suốt cả ngày làm việc, Vi không tài nào tập trung nổi. Câu nói "làm người phụ nữ của tôi" của Minh cứ vang lên trong đầu cô như một điệu nhạc ám ảnh.
Kim đồng hồ vừa nhích đến số 6, An Vi đã vội vàng thu dọn, bước ra khỏi văn phòng. Giữa dòng người hối hả của giờ tan tầm, chiếc mô tô phân khối lớn màu đen nhám cùng bóng dáng cao lớn, ngạo nghễ của Quốc Minh nổi bật như một thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn.
Thấy An Vi, Minh thong thả bước tới, đội chiếc mũ bảo hiểm cho cô.
“Đúng giờ ghê.” Minh nhếch môi, ánh mắt lướt qua cô một vòng rồi dừng lại, mang theo ý cười mập mờ.
“Đừng nói là chị mong gặp tôi đến mức đếm từng phút nhé.” Anh đưa tay chạm vào má cô, đầu ngón tay khẽ miết qua như đang mơn trớn một món đồ chơi dễ thương.
"Cậu..." - Vi chưa kịp phản kháng thì đã bị anh nhấc bổng lên yên sau.
