Bé Con Dạn Dĩ Dắt Mẹ Dịu Dàng Đi Tùy Quân - Chương 157: Giết Người Diệt Khẩu

Cập nhật lúc: 11/01/2026 12:07

Ánh mắt Khương Ninh Ninh khẽ động. Giờ bình tâm ngẫm lại, cô thấy mọi chuyện xảy ra đêm nay đều có gì đó không ổn. Vợ Lâm ngất xỉu ở nhà, cô vừa đưa người lên trạm xá xong thì nhà số 8 lập tức bốc cháy? Đáng ngờ hơn nữa là cô hộ sĩ cố tình làm đổ t.h.u.ố.c sát trùng lên người cô để giữ chân cô lại.

Khương Ninh Ninh dắt tay Thiết Trụ đi thẳng về phía trạm hộ lý. Thằng bé này khung xương to hơn Mãn Mãn và Hạ Hạ nhưng người gầy nhom, trông cũng thật tội nghiệp. Tại trạm hộ lý có hai cô hộ sĩ đang trực, gương mặt đều rất lạ.

"Chào các đồng chí, tôi muốn hỏi thăm một chút..." Khương Ninh Ninh nở nụ cười rạng rỡ, kể lại chuyện bị đổ t.h.u.ố.c sát trùng lúc nãy. Cô làm bộ ngại ngùng giải thích: "Vì nhà bỗng dưng bị cháy nên lúc vội vàng tôi đã làm mất lọ cồn đó. Tôi muốn hỏi xem liệu chuyện đó có ảnh hưởng gì đến cô hộ sĩ kia không?"

Nghe xong câu chuyện và nhìn vết bẩn trên áo cô, các hộ sĩ không mảy may nghi ngờ. Một người sực nhớ ra: "Chắc cô đang nói đến Đàm Linh Linh rồi. Cô ấy vừa bưng khay t.h.u.ố.c đi thay bình truyền cho giường số 14 đấy, chính là vị đồng chí Lâm mà cô đưa đến."

Hỏng rồi! Khương Ninh Ninh giật mình, một tay xách Thiết Trụ chạy vội về phía phòng bệnh số 14.

Tại phòng bệnh số 14. Lúc rạng sáng, các bệnh nhân phần lớn đều đang ngủ say. Việc hộ sĩ vào thay t.h.u.ố.c hay kiểm tra phòng là chuyện thường tình, dù có ai tỉnh giấc cũng chẳng mấy để tâm. Đàm Linh Linh sau khi thay xong bình t.h.u.ố.c kháng viêm, cô ta nhìn quanh quất, thấy không có ai thức giấc liền nhanh tay rút từ trong túi ra một lọ chất lỏng trong suốt. Lần đầu làm chuyện này, ngón tay cô ta run bần bật, đ.â.m hai lần đều trượt, thậm chí còn đ.â.m trúng ngón tay mình. Đau đến ứa nước mắt nhưng cô ta không dám dừng lại. Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn xạ, cô ta thử lại lần nữa, lần này kim tiêm đã cắm ngập vào nắp cao su. Cô ta mừng rỡ, hút hết chất lỏng trong lọ ra rồi đ.â.m thẳng vào bình truyền dịch, dùng lòng bàn tay ấn mạnh pít-tông.

"Cô đang làm gì đấy?"

Giọng nữ lạnh lùng vang lên sau lưng khiến Đàm Linh Linh rùng mình, da gà nổi khắp cổ. Cô ta giật mình đ.á.n.h rơi chiếc khay inox xuống sàn. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng ch.ói tai giữa đêm tĩnh mịch làm không ít bệnh nhân choàng tỉnh.

"Động đất à?"

"Ối mẹ ơi, giật cả mình, có chuyện gì thế?"

Đàm Linh Linh tái mặt, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, cô ta giật phắt kim tiêm ra định chạy trốn nhưng cổ tay đã bị một bàn tay cứng như kìm sắt khóa c.h.ặ.t. Chiếc ống tiêm chứa chất lỏng nguy hiểm cứ thế chao đảo giữa hai người. Trong ánh sáng mờ ảo, đôi mắt Khương Ninh Ninh phản chiếu hình ảnh ống tiêm như một lưỡi d.a.o sắc lạnh. Cô dùng tay kia khóa van bình truyền dịch lại, không cho chất lỏng chảy xuống nữa.

"Cô... cô Khương..." Thấy rõ người trước mặt, Đàm Linh Linh sợ đến lạc cả giọng, chiếc mũ hộ sĩ xô lệch để lộ những giọt mồ hôi lạnh trên trán, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Cô ta nhanh trí biện minh: "Tôi đang thay t.h.u.ố.c cho chị Lâm, đây là t.h.u.ố.c giảm đau bác sĩ mới kê thêm."

Khương Ninh Ninh bình tĩnh vặn hỏi: "Thay t.h.u.ố.c sao phải lén lút như thế? Đơn t.h.u.ố.c của bác sĩ đâu?" Vợ Lâm đã hạ sốt, trong đơn t.h.u.ố.c làm gì có loại giảm đau nào.

Không ngờ Khương Ninh Ninh lại khó đối phó như vậy, Đàm Linh Linh run rẩy, giả vờ nói: "Cô buông tôi ra đã, để tôi đi lấy đơn cho cô xem."

"Được thôi." Khương Ninh Ninh buông tay ra, nhưng đồng thời cô cũng đưa tay nắm lấy chiếc xe đẩy t.h.u.ố.c bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc Khương Ninh Ninh nới lỏng tay, Đàm Linh Linh bất ngờ vùng lên, vung chiếc ống tiêm đ.â.m thẳng về phía mặt cô. Khương Ninh Ninh đã đề phòng từ trước, cô kéo mạnh chiếc xe đẩy chắn trước mặt, đồng thời huých mạnh vào bụng cô ta.

"Ư..." Đàm Linh Linh đau điếng, ôm bụng khụy xuống, nước mắt trào ra. Khương Ninh Ninh nhân cơ hội đó tước lấy chiếc ống tiêm. Biến cố xảy ra quá nhanh, các bệnh nhân trong phòng bắt đầu la hét hoảng loạn: "Đánh nhau rồi! Có người đ.á.n.h hộ sĩ kìa!"

Hai cô hộ sĩ trực ban hớt hải chạy đến: "Có chuyện gì thế?"

Khương Ninh Ninh giơ cao chiếc ống tiêm, chỉ tay vào Đàm Linh Linh, vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Tôi vừa vào thì thấy cô ta đang tiêm chất lỏng lạ vào bình truyền của chị Lâm, tôi nghi ngờ cô ta là đặc vụ!"

Đặc vụ?! Mọi người nghe vậy đều kinh hồn bạt vía. Lực lượng bảo vệ lập tức có mặt, đưa Đàm Linh Linh đi thẩm vấn. Cùng lúc đó, chất lỏng trong ống tiêm cũng được đem đi xét nghiệm – đó chính là cồn! Mà vợ Lâm thì đang được tiêm kháng sinh Cephalosporin. Ai cũng biết cồn và kháng sinh nhóm Cephalosporin khi dùng chung sẽ gây ra phản ứng cực kỳ nguy hiểm, nhẹ thì nhức đầu buồn nôn, nặng thì suy hô hấp, sốc phản vệ dẫn đến t.ử vong. Khương Ninh Ninh rùng mình, vợ Lâm vốn đang bị viêm phổi, hô hấp đã yếu, nếu xảy ra phản ứng đó thì cầm chắc cái c.h.ế.t. Đàm Linh Linh rõ ràng là muốn lấy mạng vợ Lâm!

Không, nếu không phải Thiết Trụ nửa đêm khát nước thức giấc thì đã không phát hiện ra mẹ nó ngất xỉu. Nếu không phải trước đó cô luôn đối xử tốt với vợ Lâm thì Thiết Trụ cũng chẳng sang tìm cô giúp đỡ. Rất có thể, kẻ đứng sau định để hai mẹ con vợ Lâm c.h.ế.t cháy trong đám cháy kia rồi. Khi kế hoạch đó thất bại, chúng lại ra tay lần nữa để bịt đầu mối. Chắc chắn vợ Lâm đang nắm giữ một bí mật động trời nào đó. Đúng rồi, chính là cái hộp sắt giấu dưới sàn nhà!

Bệnh viện xảy ra chuyện lớn như vậy, phòng bảo vệ lập tức phong tỏa hiện trường và đưa những người liên quan đi lấy lời khai riêng biệt. Khương Ninh Ninh ngồi trong văn phòng, ba anh lính bảo vệ dùng đèn pin rọi thẳng vào mặt cô để quan sát thái độ. Ánh sáng quá gắt khiến cô phải nheo mắt lại. Đây là thủ tục điều tra thông thường.

"Đồng chí Khương, tại sao cô lại phát hiện ra Đàm Linh Linh có vấn đề?" Một người hỏi.

Khương Ninh Ninh tỏ vẻ vô tội, kể lại y hệt những gì đã nói ở trạm hộ lý: "... Tôi vốn chỉ định vào xin lỗi cô ấy thôi, ai dè lại tình cờ thấy cô ấy lén lút lấy lọ t.h.u.ố.c từ trong túi ra."

Ba anh lính nhìn nhau. Lời khai này khớp hoàn toàn với những gì các hộ sĩ khác đã nói: họ thấy Đàm Linh Linh lấy một lọ cồn đi, và trên áo Khương Ninh Ninh quả thực có vết bẩn tương ứng. Nhưng...

"Nhưng Đàm Linh Linh lại khai rằng chính cô là người sai bảo cô ta làm việc đó. Cô ta nói vì đoàn trưởng Hoắc và Chủ nhiệm Trần Phong có hiềm khích từ trước, lại thêm chuyện bà Thái Kim Hoa cãi nhau với Chủ nhiệm Trần nên cô nảy sinh ý định trả thù, mượn tay cô ta để dạy cho vợ Lâm một bài học."

Chà, mới đó mà đã biết đổi trắng thay đen, đổ tội cho cô rồi. Nếu không phải trong hoàn cảnh này, Khương Ninh Ninh chắc phải vỗ tay khen ngợi sự nhanh trí của Đàm Linh Linh mất. Động cơ gây án nghe cũng "hợp lý" đấy chứ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.