Bé Con Dạn Dĩ Dắt Mẹ Dịu Dàng Đi Tùy Quân - Chương 170: Lời Nói Dối Tai Hại Của Ninh Ninh

Cập nhật lúc: 11/01/2026 13:00

Thời đó cước điện thoại đường dài rất đắt, tính theo phút, mỗi phút khoảng hai hào.

Ngô Tuệ Phân nhấc máy rất nhanh, cô không dám chào hỏi dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề: “Chiều nay bác Giang đến bệnh viện cắt chỉ rồi, cánh tay bác ấy hồi phục khá tốt.”

“Bác sĩ Lục bảo chỉ cần bác ấy chịu khó tập vật lý trị liệu thì sau này sinh hoạt bình thường sẽ không thành vấn đề.”

Khương Ninh Ninh nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng chưa kịp mừng lâu thì Ngô Tuệ Phân nói tiếp: “Người đưa bác Giang đến không phải là vợ bác ấy, mà là một cô họ hàng xa nào đó.”

“Họ hàng sao?” Khương Ninh Ninh ngạc nhiên: “Người ở quê bác ấy tìm đến à?”

“Đúng vậy, mà người họ hàng này chắc chắn chị cũng biết đấy. Cô ta từng đến huyện Giang tham gia cứu hộ, là người ở trên đảo của các chị, hay đi cùng cái cô nhà giàu tiêu tiền như rác ấy. Cô ta họ Phương hay họ Tưởng gì đó, em tự nhiên lại quên mất tên rồi.”

Từ sau vụ gà bị bệnh, cả khu tập thể bệnh viện huyện Giang đều gọi Quan Văn Tuyết là "kẻ tiêu tiền như rác", còn người hay đi cùng cô ta mà Khương Ninh Ninh biết chỉ có một người duy nhất ——

Phương Du!

Vấn đề đặt ra là, chẳng phải Phương Du được nhà họ Quan nhận nuôi từ nhỏ sao?

Nếu cô ta là họ hàng xa của bác Giang, vậy chẳng lẽ bác Giang cũng có liên hệ với nhà họ Quan?

Đây là một thông tin cực kỳ quan trọng!

Khương Ninh Ninh cúp máy xong liền vội vã chạy đến nhà họ Tôn, định báo cáo trực tiếp với ông Tôn.

... Có vẻ cô đến không đúng lúc cho lắm.

Xoảng!

Một chiếc bát sành bị ném ngay dưới chân cô, vỡ tan tành.

Khương Ninh Ninh theo bản năng đưa tay che mặt cho con, một mảnh vỡ sượt qua mu bàn tay cô, để lại một vết xước nhỏ rớm m.á.u.

May mà không trúng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai.

Cô giấu bàn tay ra sau lưng, ngước nhìn vào trong, nhà họ Tôn đang rối như tơ vò, bát đĩa xoong nồi văng tung tóe khắp sàn.

Rõ ràng vợ chồng Tôn Hướng Tiền đang cãi nhau to.

Trần Bảo Châu vừa thấy Khương Ninh Ninh là nước mắt tuôn rơi: “Ninh Ninh, em đến đúng lúc lắm, chị tìm thấy lọ t.h.u.ố.c này trong túi anh ta, vậy mà anh ta cứ khăng khăng là mua hộ cho Hoắc Đông Lâm.”

“Chồng em mà không ‘giỏi’ thì sao sinh được Mãn Mãn với Hạ Hạ đáng yêu thế này chứ?”

Nói đoạn, chị ta giơ lọ t.h.u.ố.c ra trước mặt Khương Ninh Ninh.

Trên lọ t.h.u.ố.c ghi rõ năm chữ: Lục Vị Địa Hoàng Hoàn.

Là người trưởng thành ai cũng biết đây là t.h.u.ố.c bổ thận tráng dương cho đàn ông để cải thiện chuyện chăn gối.

Khương Ninh Ninh khóe miệng giật giật, vội vàng bịt tai và che mắt con trai lại.

Cô không tự chủ được mà liếc nhìn Tôn Hướng Tiền.

Tôn Hướng Tiền lúc này chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ nhục.

Lúc nãy anh ta còn cãi chày cãi cối là mua cho Hoắc Đông Lâm, nhưng giờ đối mặt với Khương Ninh Ninh, anh ta chẳng lẽ lại bảo là vì lão Hoắc lúc nào cũng hừng hực khí thế, hành hạ anh em chiến sĩ tập luyện quá đà nên anh ta mới muốn lão Hoắc về nhà "hành hạ" vợ cho hết sức sao?

“Em xem, anh ta cứng họng rồi kìa!” Trần Bảo Châu càng nói càng tủi thân: “Hèn gì chúng mình mãi không có con, hóa ra là tại anh không làm ăn gì được.”

Chuyện thầm kín thế này vợ chồng đóng cửa bảo nhau thì không sao, đằng này lại lôi ra nói trước mặt người ngoài thì đúng là chuyện lớn rồi.

Tôn Hướng Tiền lúc nãy còn thấy có lỗi nên im lặng, giờ bị chạm vào lòng tự ái đàn ông liền nổi khùng lên: “Tôi không làm ăn được gì thì cô đi tìm thằng khác mà đẻ con đi!”

Lúc cãi nhau người ta thường hay nói những lời cay độc nhất để làm tổn thương nhau.

Mặt Trần Bảo Châu biến sắc liên tục, hết đỏ lại tái, vừa giận dữ, vừa đau lòng lại vừa uất ức.

“Ly hôn!”

“Tôi muốn ly hôn với anh!” Cảm xúc dồn nén bấy lâu nay bùng nổ.

Tôn Hướng Tiền cũng chẳng vừa, anh ta vênh mặt lên đáp: “Ly thì ly, đứa nào không dám ly đứa đó làm con ch.ó.”

Hai vợ chồng này đúng là tính tình vẫn còn trẻ con quá.

Khương Ninh Ninh thấy tình hình không ổn, nếu không can thiệp thì họ ly hôn thật mất, thế là cô đành c.ắ.n răng nhận vơ về cho Hoắc Đông Lâm.

“Lọ t.h.u.ố.c này đúng là mua cho nhà em thật đấy ạ.”

Trong phút chốc, bầu không khí nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g bỗng trở nên im lặng lạ thường.

Tôn Hướng Tiền nhìn Khương Ninh Ninh như nhìn thấy cứu tinh, tuy lão Hoắc hơi đểu nhưng chị dâu đúng là người tốt nhất trần đời!!

“Hoắc Đông Lâm cần... cần cái này sao?” Trần Bảo Châu sững sờ, nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi.

Chị ta thốt lên: “Nhìn cậu ấy phong độ thế kia cơ mà!”

“Ôi, chính vì phong độ quá nên mới cần phải bồi bổ thêm đấy chị ạ.”

Trần Bảo Châu: ?

Tôn Hướng Tiền: ??

Khương Ninh Ninh tỏ vẻ vừa hạnh phúc vừa khổ sở, cô bịt c.h.ặ.t tai Mãn Mãn lại rồi than thở: “Một đêm những bảy lần, sập cả mấy cái giường rồi đấy chị.”

Trần Bảo Châu kinh hãi: “Bảy... bảy lần á?”

Tôn Hướng Tiền khâm phục sát đất: “Hèn gì lão Hoắc cứ suốt ngày đóng lại giường!”

Thế này thì đúng là lão Hoắc chưa thỏa mãn thật, hèn gì cứ lôi anh em ra chạy việt dã để xả bớt năng lượng thừa.

Đúng là sức mạnh của vua lính có khác!

Sau khi để lại cú sốc tâm lý cho đôi vợ chồng kia, Khương Ninh Ninh thản nhiên cất lọ t.h.u.ố.c vào túi rồi sang phòng bên cạnh báo cáo tình hình Phương Du cho ông Tôn.

Khả năng phân tích nhạy bén của cô khiến ông Tôn vô cùng khâm phục.

Ông nhìn cô với vẻ tiếc nuối, trong lòng thầm thở dài, một nhân tài thế này sao lại không đi lính cơ chứ?

Nhưng giờ mà ông đi tranh người với lão Tiết thì chắc lão ta sẽ lái xe tăng đến san phẳng văn phòng của ông mất.

Ánh mắt tiếc nuối của ông Tôn chuyển sang cậu bé Mãn Mãn đứng bên cạnh, lòng càng thêm thắt lại.

Mãn Mãn sau này chắc chắn sẽ là một thiên tài quân sự không kém gì bố nó, vậy mà cũng bị Mạnh lão giành mất rồi.

An ủi duy nhất của ông bây giờ có lẽ chỉ còn Hoắc Đông Lâm.

Nhưng điều đó không ngăn được việc ông muốn đào góc tường nhà lão Tiết: “Ninh Ninh này, nghe nói dạo này phòng tuyên truyền có cô cán sự mới nổi lắm, cháu có muốn sang bên ông làm không? Cháu thích bộ phận nào cứ chọn thoải mái.”

“Cảm ơn thủ trưởng đã tin tưởng, nhưng cháu vẫn thích ở lại phòng tuyên truyền hơn ạ.”

Khương Ninh Ninh mỉm cười nói: “Cán sự Thẩm là người rất năng nổ, không cần chúng cháu giúp cô ấy cũng tự mình làm tốt mọi việc được.”

Năng nổ thì đúng là không sai chút nào.

Nhiệm vụ lần này khá gấp, ngày 1/5 sắp đến nơi rồi, không chỉ phải liên hệ với đoàn văn công thủ đô mà còn phải phối hợp với các bộ phận khác để làm bảng tin tuyên truyền cho quân khu.

Cán sự Thẩm vì muốn chứng minh mình giỏi hơn Khương Ninh Ninh nên ôm đồm hết mọi việc từ lên kế hoạch đến tuyên truyền, viết lách, vẽ vời, chẳng để ai động tay vào.

Hai cán sự còn lại thấy vậy cũng chẳng buồn xen vào, ngày ngày cùng Khương Ninh Ninh sắp xếp tài liệu, nhàn nhã uống trà.

Cán sự Thẩm thấy vậy thì tức lắm, nghe nói hai ngày trước cô ta còn cãi nhau với tổ thông tin xem bài viết của ai được đặt lên đầu trang.

Việc phối hợp với các bộ phận khác nảy sinh đủ thứ rắc rối, cán sự Thẩm cứ như phải phân thân ra vậy, mệt đến bã người.

Trong khu tập thể bắt đầu râm ran tin đồn Khương Ninh Ninh lôi kéo mọi người cô lập và gây khó dễ cho cán sự Thẩm.

Mấy lời đồn này cứ để lão Tiết tự giải quyết đi vậy.

Ông Tôn tin tưởng vào nhân phẩm của Khương Ninh Ninh, nghe cô giải thích như vậy ông cũng không bàn thêm nữa mà chuyển sang chuyện chính: “Thực ra từ khi Phương Du rời đảo đã có người của chúng ta theo sát rồi. Chúng ta biết cô ta đến huyện Giang tìm bác Giang, còn về thân phận của bác Giang thì Đông Lâm cũng đã điều tra ra manh mối.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.