Bé Con Dạn Dĩ Dắt Mẹ Dịu Dàng Đi Tùy Quân - Chương 198: Thắng Đậm, Bệ Đỡ Quá Mạnh
Cập nhật lúc: 11/01/2026 13:10
"Tôi đã tìm hiểu số liệu liên quan, lấy công xã Hồng Kỳ làm ví dụ, tỷ lệ trẻ em nhập học ở các đại đội nhìn chung không cao, trong đó, số bé gái được đi học chưa đến 1%."
"Ngay từ vạch xuất phát, phụ nữ chúng ta đã bị tụt lại phía sau so với nam giới. Cứ đà này, khoảng cách sẽ ngày càng lớn, làm sao thực hiện được lời kêu gọi 'phụ nữ gánh vác nửa bầu trời' của các vị lãnh đạo? Thậm chí, huyện Cù chúng ta còn có nguy cơ bị gán mác là nơi có tư tưởng lạc hậu."
Trời đất ơi!
Ai nấy đều sững sờ.
Hóa ra việc không cho con gái đi học lại nghiêm trọng đến thế.
Ông Lý vốn trọng nam khinh nữ, nghe vậy cũng sợ đến run người.
Trong thời đại mà giác ngộ tư tưởng là trên hết, lợi ích tập thể luôn cao hơn tất cả.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, Khương Ninh Ninh hiểu rõ muốn cha mẹ tự nguyện cho con gái đi học thì phải đ.á.n.h vào...
Lợi ích cá nhân, đó mới là động lực lâu dài.
Nếu không, họ chỉ vì áp lực mà miễn cưỡng cho con đi học, rồi về nhà lại trút giận lên đầu lũ trẻ, bắt chúng làm việc cực nhọc hơn. Đó không phải là kết quả cô mong muốn.
"Nghề đan lát này sẽ ưu tiên tuyển dụng lao động nữ."
"Khi các bé gái được học hành thành tài, không chỉ kiếm được điểm công cho gia đình, mà còn có thể đóng góp cho tập thể, thu ngoại tệ về cho đất nước. Đó chính là sự cống hiến to lớn cho tổ quốc."
"Thử hỏi khi đó, còn cha mẹ nào phản đối việc cho con gái đi học nữa không?"
"Chắc chắn là không rồi!" Ông Lý phấn khích vung tay hưởng ứng.
Bạch Mạn thầm nghĩ: Thế là từ phản đối kịch liệt chuyển sang tự nguyện hoàn toàn rồi sao?
Cô thầm chê ông Lý không có lập trường, nhưng lại không nhận ra chính mình cũng đang nhìn Khương Ninh Ninh với ánh mắt đầy thán phục.
Con gái đi học, thu ngoại tệ cho quốc gia, những điều này lại có thể liên kết với nhau một cách tài tình như vậy.
Học được rồi!
Đúng là mở mang tầm mắt!
"Chuyện này ảnh hưởng đến tương lai của cả huyện Cù, nên rất cần sự ủng hộ và phối hợp của Phòng Giáo d.ụ.c, Hội Phụ nữ và chính quyền huyện." Nói đoạn, Khương Ninh Ninh bỗng thở dài một tiếng.
Mọi người đang hào hứng tưởng tượng về một tương lai tươi sáng, tiếng thở dài này như một gáo nước lạnh dội xuống, khiến tim ai nấy đều thắt lại.
"Cán sự Khương, cô có khó khăn gì sao?" Một anh công an quan tâm hỏi.
Khương Ninh Ninh lắc đầu: "Chỉ tại tôi vội đi báo cáo quá nên mới đi đường tắt, làm phiền các đồng chí công an quá, thật là hiểu lầm không đáng có."
Chỉ có thế thôi sao?
Hai anh công an vội vàng trấn an cô.
"Ôi, có gì đâu ạ! Cán sự Khương đừng để tâm, là chúng tôi làm mất thời gian của cô mới đúng."
"Thế này đi, để tôi đích thân dẫn đường đưa mọi người đến Phòng Giáo d.ụ.c."
Sau khi bàn bạc, một anh ở lại tiếp tục nhiệm vụ, anh còn lại đạp xe dẫn đường cho xe bò đi.
Sự việc diễn biến ngoài dự liệu, công an không những không bắt bớ mà còn nhiệt tình dẫn đường.
Cảm xúc của Bạch Mạn như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn Khương Ninh Ninh, định nói gì đó rồi lại thôi.
Cậu bé Mãn Mãn ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng: "Cô ơi, có phải cô thấy mẹ cháu giỏi lắm đúng không ạ?"
Bị nói trúng tim đen, mặt Bạch Mạn hơi ửng hồng, cô hạ thấp giọng hỏi: "Rõ ràng thế sao cháu?"
"Ôi dào, mẹ cháu lúc nào chẳng giỏi thế, người hâm mộ mẹ cháu nhiều lắm, cháu quen rồi ạ." Mãn Mãn tự hào vênh mặt lên.
Thấy con trai lại sắp "nổ", Khương Ninh Ninh liền hôn vào đôi má trắng trẻo của cậu bé.
Cậu bé lập tức im bặt, chớp chớp đôi mắt to tròn, ngoan ngoãn hẳn.
Đứa trẻ kháu khỉnh thế này ai mà không thương cho được.
Bạch Mạn hoàn toàn buông bỏ sự cảnh giác, cô nhìn Khương Ninh Ninh bằng ánh mắt sáng rực: "Cán sự Khương, cô thực sự muốn giúp các bé gái đi học sao?"
Việc Khương Ninh Ninh đến giao lưu công tác là thật, nhưng chuyện nghề đan lát chắc chắn là cô vừa ứng biến tại chỗ.
Tuy nhiên, Bạch Mạn vẫn thấy rất tâm đắc.
Cô mạo hiểm vào chợ đen bán đồ đan chính là để lấy tiền đóng học phí cho những bé gái nghèo.
Việc này không phải mình cô làm, mà còn có vài thanh niên trí thức khác nữa.
Hưởng ứng lời kêu gọi xuống nông thôn, họ cũng từng mang trong mình bầu nhiệt huyết, nhưng những ngày lao động nặng nhọc đã bào mòn ý chí của không ít người.
Mãi cho đến khi Hạ Hạ – một cô bé 4 tuổi – tay không sửa máy kéo, dấy lên phong trào cho con gái đi học, ngọn lửa trong lòng Bạch Mạn và các bạn mới bùng cháy trở lại.
Sống ở nông thôn, họ hiểu rõ nỗi khổ của những bé gái ở đây, và học tập là con đường duy nhất để đổi đời.
Họ đã đan rất nhiều đồ, và Bạch Mạn là người mang đi tiêu thụ.
Nếu bán được, nghĩa là có thị trường, họ có thể đề xuất với đại đội phát triển nghề phụ này, bắt đầu từ những phụ nữ biết chữ, rồi từ đó vận động cho các bé gái đi học.
Khương Ninh Ninh gật đầu: "Đúng thế."
Bạch Mạn càng thêm phấn khích: "Chuyện xuất khẩu thu ngoại tệ, cô thấy khả thi bao nhiêu phần trăm?"
Khương Ninh Ninh không nói suông, là cán bộ tuyên truyền, cô thường xuyên phải đọc báo chí cả nước.
Hồi tháng 5, cô từng đọc tư liệu về việc xuất khẩu đồ đan bằng cỏ lau ở Bạch Dương Điếm, Hà Bắc sang Đông Âu.
Cộng với kinh nghiệm từ đời sau, cô suy nghĩ rồi nói: "Theo tôi biết, hàng thủ công mỹ nghệ hiện là một trong những mặt hàng xuất khẩu quan trọng của nước ta."
"Những món đồ này kỹ thuật rất tốt, nhưng thiếu nét đặc sắc. Nếu đưa thêm các yếu tố truyền thống như gấu trúc, nút thắt Trung Hoa vào, rồi mang đến Hội chợ Quảng Châu tham gia triển lãm, thì khả năng xuất khẩu là rất lớn."
Đặc biệt là gấu trúc – "quốc bảo" của chúng ta, đó là v.ũ k.h.í ngoại giao lợi hại. Dáng vẻ dễ thương của chúng chắc chắn sẽ thu hút vô số khách hàng nước ngoài.
Thấy cô nói năng lưu loát, kế hoạch lại rất khả thi, Bạch Mạn phấn khích nắm lấy tay Khương Ninh Ninh, nháy mắt tinh nghịch: "Cô có dám tin tôi một lần không?"
Lúc giơ tay lên, Bạch Mạn vô tình để lộ chiếc đồng hồ đeo tay.
Khương Ninh Ninh vốn là con nhà lính, lại sống ở quân khu lâu ngày nên nhận ra ngay.
Đó là một chiếc đồng hồ kiểu cũ, sử dụng bộ máy tự động SS2C, mặt kính có 29 chân kính, trên mặt đồng hồ có dòng chữ "Quân dụng".
Bạch Mạn xuất thân từ gia đình cán bộ, nhưng điều khiến Khương Ninh Ninh ngạc nhiên là con số 29 chân kính – nó tượng trưng cho việc chiếc đồng hồ này chỉ dành riêng cho cán bộ cấp Sư đoàn trở lên.
Chiếc đồng hồ này chính là "lá bùa hộ mệnh" của Bạch Mạn khi xuống nông thôn.
Hèn gì cô ấy dám một mình vào chợ đen, bị công an bắt cũng chẳng hề nao núng.
Cô ấy có đủ sự tự tin.
"Tin chứ!"
Khương Ninh Ninh chân thành đáp: "Bởi vì cô có một đôi mắt sáng ngời, còn sáng hơn cả ngọn lửa cách mạng trong hầm trú ẩn ở Diên An nữa."
"Người có ánh mắt như thế chắc chắn là một đồng chí tốt của nhân dân!"
"Tôi sẵn sàng tin tưởng cô vô điều kiện."
Thời đại này con người ta thuần phác quá, Bạch Mạn chưa bao giờ nghe thấy lời khen nào vừa lạ lẫm vừa chân thành đến thế.
Cô sững sờ tại chỗ.
Rồi cảm động đến đỏ cả mắt. Đây là người đầu tiên tin tưởng cô vô điều kiện mà không hề biết đến thân phận của cô.
Huhu, lát nữa cô phải gọi điện cho bố cô – vị thủ trưởng đáng kính.
Cô, Bạch Mạn, không dựa dẫm vào gia đình, chỉ bằng sức hút cá nhân mà cuối cùng cũng tìm được một người bạn tâm giao.
"Đợi tôi vài phút nhé."
Khi xe bò đến nơi, Bạch Mạn lau nước mắt rồi nhảy xuống xe.
"Ninh Ninh, tôi sẽ dành cho cô một bất ngờ."
Không hiểu sao, mí mắt Khương Ninh Ninh bỗng giật liên hồi.
Trước đây Chủ nhiệm Tiết và Văn Tú Anh cũng hay nói thế, và kết quả là mọi chuyện thường đi quá xa.
Trong lòng cô dấy lên hồi chuông cảnh báo, cô nghiêm mặt từ chối: "Mạn Mạn, tôi thật lòng muốn kết bạn với cô, không cần bất ngờ gì đâu."
Vừa dứt lời, Khương Ninh Ninh lại giật mình, hỏng rồi! Sao nghe cứ như kiểu "lạt mềm buộc c.h.ặ.t" thế này?
---
