Bé Con Dạn Dĩ Dắt Mẹ Dịu Dàng Đi Tùy Quân - Chương 235: Mãn Mãn Đánh Nhau Ở Trường
Cập nhật lúc: 11/01/2026 14:23
Sau khi đưa các con đi học, Khương Ninh Ninh vội vã chạy đến khu chung cư, giao toàn bộ đồ ăn cho anh Lý.
“Có hai phần, phần ít hơn là của anh đấy.”
Nếu có nhiều thời gian hơn, cô chắc chắn sẽ làm thêm nhiều nữa, “Anh nhớ chăm sóc thủ trưởng cho tốt nhé, nếu ông ấy có dở chứng trẻ con thì anh cứ lén gọi điện báo cho em.”
Đứng bên cạnh, ông cụ Tiết đỏ mặt tía tai.
Trông ông giống kiểu ông già hay dỗi lắm sao?
Nhưng khóe môi ông lại cứ thế nhếch lên, ông hoàn toàn không thấy hành động của Khương Ninh Ninh là “vượt quyền”, trái lại còn thấy rất hưởng thụ.
Anh Lý nhìn Khương Ninh Ninh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Cán sự Ninh Ninh...” Vừa mở miệng đã bị ông cụ Tiết lườm một cái cháy mặt, anh vội sửa lời: “Phó chủ nhiệm Khương cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giám sát thủ trưởng ăn uống đúng giờ và thường xuyên báo cáo tình hình cho cô.”
Thật không dễ dàng gì, cuối cùng cũng có người quản được thủ trưởng. Cứ đà này, chắc anh phải quỳ xuống xin ông ăn cơm mất.
Khương Ninh Ninh cười tít mắt: “Chúc thủ trưởng thượng lộ bình an, khi nào ngài về, em sẽ đích thân xuống bếp nấu cơm đón gió cho ngài.”
“Về đi thôi.”
Ông cụ Tiết xua tay.
Khi đã lên máy bay, ông nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khương Ninh Ninh vẫn đứng đó đợi máy bay cất cánh.
Mồ hôi đã thấm đẫm vạt áo sơ mi của cô, tóc mái bết lại trên trán, chắc hẳn cả buổi trưa cô đã phải vất vả lắm.
Nơi khóe mắt ông già, không biết từ lúc nào đã rơm rớm nước mắt.
Bà nó ơi, bà có thấy không?
Tôi không còn cô đơn nữa rồi, “con gái nhỏ” của chúng ta thực sự rất tốt...
-
Làm việc cả ngày mồ hôi nhễ nhại, chiều tối về Khương Ninh Ninh đi tắm trước.
Định bụng sẽ tắm cho cả hai đứa nhỏ luôn, nhưng Mãn Mãn lại bảo “lớn rồi phải biết giữ khoảng cách nam nữ”, nên cô đành chỉ tắm cho em gái thôi.
Lúc tắm cho Hạ Hạ, Khương Ninh Ninh nhạy cảm nhận ra hôm nay bé trầm lặng hẳn đi, cô thử hỏi xem ở trường có bị ai bắt nạt không.
Cô bé lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không nói.
Trên người bé cũng không có vết thương nào.
Thấy giờ hẹn sang nhà người ta sắp đến, cô đành nén lòng lại, định bụng tối về sẽ tâm sự kỹ hơn với các con.
Nếu đúng là bị bạo lực học đường mà không xử lý kịp thời thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của trẻ.
Khương Ninh Ninh đã tính sẵn rồi, nếu cần cô sẽ bảo Hoắc Đông Lâm hẹn phụ huynh đứa bé kia ra sân huấn luyện “tâm sự” một lát.
Con dại cái mang, lỗi tại cha mẹ không biết dạy con.
Khi hai mẹ con tắm xong, Mãn Mãn đã thay quần áo mới.
“Mẹ ơi, hôm nay nhà mình mặc đồ đồng phục đi mẹ.”
Cậu bé một tay nắm tay mẹ, một tay dắt em gái vào phòng ngủ, quần áo của mọi người đều đã được cậu phối sẵn.
“Con trai mẹ giỏi quá.” Khương Ninh Ninh cúi xuống hôn lên má cậu bé một cái.
Cậu bé lập tức đỏ mặt như tôm luộc.
Sức mạnh của đồ đồng phục gia đình quả nhiên không tầm thường, khi ba mẹ con xuất hiện ở nhà họ Sử, ai nấy đều phải trầm trồ khen ngợi.
“Sao trước đây mình không nghĩ ra cách mặc thế này nhỉ?”
“Ninh Ninh thông minh thật đấy, còn chị á? Học thuộc mấy bài thơ còn chẳng xong nữa là.”
“Lát nữa tôi cũng phải mua một bộ, mặc cùng con gái cho oách, chứ thằng con trai nhà tôi nghịch ngợm bẩn thỉu quá, thôi bỏ đi.”
...
Các bà vợ quân nhân mỗi người một câu, không tiếc lời khen ngợi Khương Ninh Ninh.
Đứng bên cạnh, mặt bà cụ Sử cứng đờ như sắp đóng băng.
Bà soi mói nhìn cô cán sự trẻ trong lời đồn, gương mặt quá rực rỡ, trông không đứng đắn; bộ váy kia chắc mặc chẳng được mấy lần, thật là hoang phí; lại còn dắt theo hai đứa nhỏ đến đây ăn chực, thật không biết xấu hổ.
Trông chẳng khác gì con hồ ly tinh, hèn chi ngày nào cũng quyến rũ được Trung đoàn trưởng Hoắc làm cái chuyện đó.
Loại người này đến nhà họ Sử làm khách đúng là làm ô uế cả cửa nhà, lát nữa cô ta đi rồi bà nhất định phải dùng cành liễu và muối để tẩy uế mới được.
Trẻ con rất nhạy cảm với thái độ của người lớn, Mãn Mãn lập tức nhận ra ánh mắt khinh miệt của bà cụ, cậu bé lườm lại một cái đầy thách thức.
Bà cụ Sử càng thêm ghét bỏ, đúng là đồ không có giáo d.ụ.c, Trung đoàn trưởng Hoắc lấy phải hạng người này đúng là xui xẻo tám đời.
Nhưng mà như vậy cũng tốt.
Càng làm nổi bật lên sự ưu tú của con trai bà.
“Ôi trời, Phó chủ nhiệm Khương đến là quý hóa rồi, sao em còn mang quà cáp làm gì, khách sáo quá.” Mã Thúy Phượng chưa thấy người đã thấy tiếng cười đon đả.
Bà cụ Sử tức đến nổ mũi, cảm thấy con dâu không cùng phe với mình, cứ hạ mình đi nịnh bợ nhà họ Hoắc.
Mã Thúy Phượng chẳng thèm để ý đến tâm tư nhỏ nhặt của mẹ chồng, bà hớn hở ra đón, dẫn Khương Ninh Ninh vào chỗ ngồi danh dự.
Chỗ ngồi được sắp xếp theo quân hàm của các ông chồng, nên cô ngồi cùng hàng với Văn Tú Anh là chuyện đương nhiên.
Thế nhưng bà cụ Sử lại không nghĩ vậy, bà muốn lấy lòng vợ của một vị Trung đoàn trưởng khác.
Nghe nói Chính ủy quân đoàn 16 sắp nghỉ hưu, nếu lo lót được cho con trai sang đó thì sẽ thoát khỏi cái gai Hoắc Đông Lâm này.
Vì thế bà cố tình đuổi con dâu đi: “Mẹ thấy hình như có mùi thức ăn khét, con vào bếp xem sao đi.”
Mã Thúy Phượng hơi do dự.
Khương Ninh Ninh vừa mới đến mà mình đã đi ngay thì có vẻ không tôn trọng khách cho lắm.
Bà cụ Sử đẩy vai con dâu: “Yên tâm đi, ở đây đã có mẹ lo rồi, để thức ăn khét mới là thất lễ với khách đấy.”
Mã Thúy Phượng nghĩ cũng đúng, vì tương lai của chồng, bà cụ dù có lẩm cẩm cũng không đến mức làm hỏng chuyện lớn.
Dù Hoắc Đông Lâm có vướng tin đồn gì đi nữa thì anh ta vẫn là người có thực lực và uy tín ở quân khu này.
Tục ngữ có câu “phép vua thua lệ làng”, trong lòng nghĩ gì thì nghĩ nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu với người nhà họ Hoắc.
Mã Thúy Phượng chỉ chỗ ngồi cho Khương Ninh Ninh rồi rối rít xin lỗi, vội vàng chạy vào bếp.
Nếu mẹ chồng giúp được một tay thì tốt, đằng này bà cụ chẳng có ý định đó.
Khương Ninh Ninh mỉm cười thông cảm, dắt hai con định ngồi xuống.
Ngờ đâu cô vừa định ngồi thì bà cụ Sử đã lao tới, thô bạo nắm lấy cánh tay cô kéo ra.
“Xin lỗi nhé, chỗ này có người ngồi rồi.”
Khương Ninh Ninh suýt chút nữa thì ngã.
Bà cụ Sử thản nhiên nói: “Chủ nhiệm Văn và vợ Trung đoàn trưởng Trương còn chưa đến, chỗ này là dành cho họ.”
Cùng là vợ Trung đoàn trưởng, theo lý mà nói thì ai ngồi đâu chẳng được.
Nhưng bà cụ Sử cố tình muốn làm khó Khương Ninh Ninh, bà chỉ tay vào một góc tường chật chội.
“Cô ngồi đằng kia đi.”
Chỗ đó tuy cũng là hàng ghế trên nhưng lại bị kẹt vào góc khuất. Hơn nữa Khương Ninh Ninh còn dắt theo hai đứa nhỏ, chẳng khác nào bắt ba mẹ con phải co cụm lại một chỗ.
Địa vị hai nhà ngang nhau, Khương Ninh Ninh chẳng dại gì mà chịu nhục, cô nói thẳng: “Nếu nhà họ Sử không chào đón mẹ con tôi thì chúng tôi xin phép ra về.”
Trong phút chốc, không khí náo nhiệt bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Bà cụ Sử không ngờ Khương Ninh Ninh lại không nể mặt mình như thế, ngay trong tiệc mừng thọ mà cô dám làm bà bẽ mặt.
Gương mặt già nua của bà sa sầm lại, trông vô cùng khắc nghiệt: “Tôi có lòng tốt sắp xếp chỗ ngồi trang trọng cho cô, cô không biết ơn thì thôi lại còn vu khống tôi.”
Khương Ninh Ninh tỏ vẻ vô tội: “Nếu là chỗ ngồi trang trọng thì đương nhiên phải để cho chủ nhân bữa tiệc là bà ngồi rồi, dù sao thì cũng phải kính già yêu trẻ mà!”
Nói đoạn, cô nắm c.h.ặ.t lấy tay bà cụ Sử, kéo bà về phía góc tường kia.
Bà cụ Sử không kịp phản ứng, bị ấn ngồi xuống góc tường với vẻ mặt ngơ ngác. Người bà vốn hơi đậm, khi ngồi vào góc hẹp đó thì bị kẹt cứng giữa bàn và tường.
Khương Ninh Ninh nhướng mày: “Chà! Đúng là chỗ ngồi dành riêng cho chủ nhân bữa tiệc có khác.”
Bà cụ Sử tức đến nổ đom đóm mắt, cái con bé này mồm mép tép nhảy, chắc chắn là hay dùng lời lẽ ngọt ngào để mê hoặc đàn ông đây mà.
Khương Ninh Ninh dắt hai con đi thẳng ra cửa.
Những người khác thấy vậy cũng đồng loạt đứng dậy.
Họ cũng không chịu nổi cách hành xử của nhà họ Sử.
Lúc này bà cụ Sử mới thực sự hoảng hốt, không chỉ Khương Ninh Ninh đi mà cả những người khác cũng định bỏ về theo.
Ba mẹ con vừa ra đến cổng.
Thì một cậu bé mặt mũi bầm dập đúng lúc lao vào.
Kẻ thù gặp nhau, mắt đỏ sọc.
Cậu bé chỉ tay vào Mãn Mãn, hét lên với giọng lạc đi vì sợ hãi: “Bà ơi, chính là cái thằng khốn kiếp này đã đ.á.n.h cháu ở nhà vệ sinh trường học đấy!”
