Bé Con Dạn Dĩ Dắt Mẹ Dịu Dàng Đi Tùy Quân - Chương 298: Chiều Chuộng Cô Như Một Đứa Trẻ

Cập nhật lúc: 11/01/2026 14:44

Văn Tú Anh tĩnh dưỡng hơn mười ngày đã khỏi hẳn. Nếu không phải chồng chị lo lắng ngăn cản, chị đã quay lại làm việc từ lâu rồi.

Ở nhà chị cũng chẳng chịu ngồi yên.

Hết sắp xếp tài liệu gửi từ huyện Trường Nhạc về, lại viết bài, rồi soạn báo cáo.

Khi Khương Ninh Ninh đến thăm, bản thảo của chị cũng vừa đi đến hồi kết:

[... Khi bản khế ước “điển thê” (cho thuê vợ) bị thiêu thành tro bụi trong tiếng chiêng trống của buổi hôn lễ tập thể, khi những giọt lệ của đám người “A Nhạc” lần đầu tiên phản chiếu ánh ban mai nơi học đường, thứ chúng ta chạm đến không chỉ là sự lụi tàn của tàn dư phong kiến, mà còn là khúc tráng ca của một thời đại mới, nơi ngọn gió pháp trị đang thổi xanh khắp non sông.]

Bàn về văn chương, người thời này chẳng kém cạnh ai.

Bàn về tinh thần trách nhiệm, Khương Ninh Ninh tự thấy mình còn thua xa Văn Tú Anh.

Các cán bộ thời này toàn tâm toàn ý vì công cuộc xây dựng đất nước, chẳng chút tư lợi.

Sự thuần khiết đó vừa đáng yêu, vừa đáng kính.

“Em đến đúng lúc lắm, giúp chị xem có chỗ nào cần sửa không? Chị định gửi bài này lên tổng bộ thông tấn xã Tân Hoa.” Báo chí thủ đô có sức ảnh hưởng lớn hơn, có thể lan tỏa đi xa hơn.

Nếu Hội phụ nữ các nơi trên cả nước có thể lấy huyện Trường Nhạc làm bài học điển hình để triển khai công tác, tùy nghi áp dụng, thì sẽ cứu được thêm biết bao phụ nữ nữa.

Trước lý tưởng cao đẹp của Văn Tú Anh, Khương Ninh Ninh vô cùng khâm phục.

Bài viết này thực ra chẳng còn chỗ nào để chê.

Suy nghĩ một lát, cô chỉ bổ sung thêm một câu:

[Trước kia A Nhạc phải quỳ mà sống, nay “Xuân Hoa” đã có thể hiên ngang bước đi —— Cái tên thay đổi, nhưng thứ được dựng xây chính là quốc pháp!]

Mã Xuân Hoa trước đây vốn không có tên, mãi đến khi chị gái Mã Liên Hoa đặt cho mới có danh phận.

Cô vẫn nhớ như in cái ngày ở đồn công an, khi nhận cuốn hộ khẩu mới, cô gái ấy đã xúc động phát khóc như thế nào. Cái tên “Mã Nhị Nha” đã trở thành quá khứ.

Từ nay, cô ấy là Mã Xuân Hoa.

“Câu này hay lắm,” mắt Văn Tú Anh sáng lên, “Bài viết này vốn lấy Mã Xuân Hoa làm nguyên mẫu, tên mới tượng trưng cho một cuộc đời mới. Ninh Ninh, em xem giúp chị bản báo cáo này nữa…”

Cả buổi sáng, hai người chỉ mải mê thảo luận công việc.

Mãi đến khi ba đứa nhỏ đi học về, Văn Tú Anh mới lưu luyến dừng lại.

“Nhìn cái đầu óc của chị này,” chị vỗ trán một cái, vào phòng lấy ra một túi hồ sơ.

“Thẻ dự thi của em chị giữ đây, b.út mực giấy tờ chị cũng chuẩn bị sẵn cho em rồi.”

Vừa nhìn thấy thẻ dự thi, Khương Ninh Ninh không khỏi rùng mình một cái.

Cả hai kiếp cô đều phải đối mặt với thi đại học.

Dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó.

Có đôi khi nằm mơ còn thấy mình vào phòng thi mà quên mang b.út, hoặc làm bài không kịp, sợ đến mức giật mình tỉnh giấc giữa đêm.

Thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, Văn Tú Anh thấy hơi lạ, cứ ngỡ Ninh Ninh chẳng sợ trời chẳng sợ đất cơ đấy.

Chị an ủi: “Thực ra nói một cách nghiêm túc thì kỳ thi này không hẳn là thi đại học chính thức, nó vẫn thuộc phạm vi tuyển sinh Đại học Công Nông Binh.”

“Chỉ là lần này trường hợp đặc biệt, không áp dụng chế độ đề cử mà tổ chức thi tuyển tập trung. Tuyển chọn những nhân tài ưu tú từ quân đội và cán bộ để gửi đi đào tạo chuyên sâu tại các trường đại học lớn trên cả nước.”

“Lớp cán bộ mới các em sau khi học thành tài trở về sẽ là lực lượng nòng cốt trong mọi lĩnh vực.”

Khương Ninh Ninh bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra là vậy, hèn chi cô cứ thắc mắc mãi, rõ ràng phải đến năm 77 mới khôi phục thi đại học, sao tự dưng lại tổ chức sớm thế này, cô cứ tưởng thế giới trong truyện không cần logic chứ.

Cơ mà, chị Văn có vẻ quá tin tưởng vào cô thì phải?

Nghe cái giọng khẳng định kia kìa, cứ như thể cô chắc chắn sẽ đỗ không bằng.

“Ngộ nhỡ em thi trượt thì sao ạ?” Khương Ninh Ninh quyết định tiêm một liều t.h.u.ố.c phòng ngừa trước.

Văn Tú Anh c.ắ.n một miếng bánh lạc, miệng thơm lừng. Cô em gái này của chị khéo léo đủ đường, cái gì cũng giỏi, dăm ba kỳ thi này có là gì.

“Kỳ thi lần này chủ yếu thi Ngữ văn, Toán học và Chính trị. Em viết bao nhiêu bài bên ban tuyên truyền rồi, vào Đại học Thanh Hoa chắc chắn không thành vấn đề. Đến lúc đó chị sẽ đứng ra lo liệu, làm ba bốn mâm cơm chúc mừng, thịt thà chị cũng đã dặn người ta giữ phần rồi.”

Khương Ninh Ninh: “...”

Thôi xong.

Giờ đến cả ông bán thịt cũng biết cô sẽ đỗ Thanh Hoa rồi.

Áp lực bỗng dưng tăng lên gấp bội.

Cô đứng dậy: “Chị Văn ơi, em thấy kiến thức của mình vẫn chưa vững lắm, phải về đọc sách ngay đây.”

Văn Tú Anh vào bếp lấy một túi hoa quả nhét vào lòng cô, mấy thứ này toàn là đồ người ta đến thăm biếu, nhiều quá chị ăn không xuể.

Chị vén lọn tóc mái trên trán Khương Ninh Ninh ra sau tai, ân cần dặn dò: “Ngày kia phải lên thành phố thi rồi, đi lại không tiện đâu. Chị bảo anh rể đặt phòng ở nhà khách cạnh trường học rồi, ngày mai em cứ thế mà qua đó ở.”

“Trước khi thi nhớ ăn ít đồ cay nóng dầu mỡ thôi, kẻo đau bụng lại ảnh hưởng đến bài làm. Nếu ở ngoài có ai bắt nạt thì cứ về bảo chị, chị xử đẹp cho…”

Vợ chồng Văn Tú Anh thực sự coi Khương Ninh Ninh như đứa em nhỏ trong nhà, lo lắng chu toàn từ những việc nhỏ nhặt nhất.

Khương Ninh Ninh tựa đầu vào vai chị, mũi cay cay: “Chị Văn, chị tốt với em quá, em chẳng biết lấy gì báo đáp nữa.”

Lúc ở Đầu Mã Nhai cũng vậy, nếu không có chị đẩy cao mâu thuẫn giữa dân làng và cán bộ, khiến tình hình trở nên căng thẳng, thì cô đã bị gò bó đủ đường, thậm chí còn có thể bị kỷ luật.

Và chiến dịch “Giải cứu A Nhạc” cũng chẳng thể diễn ra thuận lợi đến thế.

Văn Tú Anh nhướng mày: “Chị em mình thân thiết như ruột thịt, em còn khách sáo với chị làm gì.”

Khương Ninh Ninh mấp máy môi.

Thầm nghĩ: Có lẽ chúng ta thực sự có quan hệ huyết thống đấy, chỉ là đến lúc đó vai vế hơi loạn một chút thôi.

Thôi, không nghĩ nhiều nữa, cứ để thuận theo tự nhiên đi.

-

Kỳ thi lần này, trường tiểu học cũng cho học sinh nghỉ ba ngày.

Mãn Mãn và Hạ Hạ nghe nói Khương Ninh Ninh không về nhà, liền đòi đi theo ở nhà khách bằng được.

Hồi trước các bé đi thi đầu vào mẹ đều đứng đợi ngoài cổng, giờ đến lượt mẹ đi thi, các bé nhất quyết phải đi theo cổ vũ.

Ba mẹ con hào hứng thu dọn đồ đạc, hoàn toàn gạt Hoắc Đông Lâm sang một bên.

Mãi đến sáng sớm hôm sau, thấy anh lẳng lặng đi theo phía sau, ba mẹ con mới hậu tri hậu giác nhận ra.

Khương Ninh Ninh cúi xuống nói thầm gì đó với hai đứa nhỏ.

Hai anh em chạy lon ton đến bên bố, mỗi đứa nắm lấy một bàn tay anh.

“Ái chà, tại bọn con quen cảnh không có bố ở nhà rồi.” Mãn Mãn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên chân thành hỏi: “Bố ơi, bố không giận chứ ạ?”

Hoắc Đông Lâm vốn chẳng giận dỗi gì.

Nhưng không hiểu sao, nghe cái giọng “trà đào” này của thằng con, anh bỗng thấy ngứa tay muốn đ.ấ.m cho một cái.

“Nếu bố bảo có giận, thì bố có được tét m.ô.n.g con một trận không?”

Mãn Mãn sợ đến mức vội lấy tay che m.ô.n.g, đầu lắc như trống bỏi.

“Không được đâu ạ, bố mà đ.á.n.h con là bị người ta bảo là hẹp hòi đấy. Sao có thể vì chuyện nhỏ này mà làm ảnh hưởng đến thanh danh của bố được chứ?”

Cái bộ dạng ra vẻ lo nghĩ cho Hoắc Đông Lâm của cậu bé khiến anh tức đến bật cười.

Hai cha con đùa giỡn ầm ĩ, bên cạnh đó, Hạ Hạ lại thở ngắn thở dài, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó như quả mướp đắng.

Cô bé sầu não vô cùng.

Cầu cứu: Bố và anh trai trẻ con quá thì phải làm sao đây ạ?

“Bé sầu” nhanh ch.óng được mẹ bế bổng lên, hôn một cái “chụt”, lập tức biến thành một “bé hỉ” hồng rực rỡ cả người.

Số lượng thí sinh và người nhà từ quân khu đi thi rất đông, chen chúc chật kín cả con tàu.

Gia đình bốn người đến không sớm cũng chẳng muộn, tầng hai của phà vẫn còn chỗ ngồi.

Vừa ngồi xuống, Hạ Hạ đã chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Mẹ ơi, là cái ông chú xấu xa tối qua kìa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.