Bé Con Dễ Thương Là Thần Toán Siêu Hung - Chương 1276: Thanh Thất Tinh Kiếm Này, Tặng Cho Chàng
Cập nhật lúc: 04/04/2026 08:02
Cơ Trăn Trăn suy nghĩ một hồi, nói với Không Ly: "Khoan hãy quan tâm huyết thấm ngọc này bị Nhạc Ưu động tay động chân gì, nó đã có thể mang lại lợi ích cho chàng, chàng cứ cầm lấy. Hắn dùng mạng đổi mạng mới cứu sống được chàng, chắc hẳn cũng sẽ không hại tính mạng chàng. Sau này ta kiểm tra, loại trừ một số khả năng về trận pháp phù văn xong, sẽ trả lại huyết thấm ngọc này cho chàng."
Không Ly "ừm" một tiếng: "Được, vậy làm phiền rồi."
Cơ Trăn Trăn: Hả?
Thái độ gần đây của Không Ly đối với nàng sao cứ kỳ lạ thế nào ấy?
Cảm giác xưng hô có phần xa cách, nhưng cử chỉ hành động và ánh mắt lại dường như gần gũi với nàng hơn bất kỳ khoảng thời gian nào trước đây.
Mà bản thân Cơ Trăn Trăn không phát hiện ra là, mỗi lần nàng nói chuyện chính sự với Không Ly đều gọi cả họ tên Không Ly, chỉ khi thăm dò, trêu chọc, hoặc đào hố cho đối phương mới gọi tiếng "Ly Lang" sến súa đó.
Sự thay đổi nhỏ về xưng hô và giọng điệu này, Cơ Trăn Trăn không bận tâm quá lâu, nàng nghĩ đến gì đó, rất tùy ý đưa ra quyết định: "Thanh Thất Tinh Kiếm mà tiền bối Động Huyền tặng, chàng cầm lấy đi."
Lông mi Không Ly khẽ run, đôi mắt vì buồn ngủ mà hiện lên vài phần lười biếng nhìn nàng: "Tại sao lại cho ta, nàng không phải rất thích thanh Thất Tinh Kiếm này sao?"
"Không thể nói là thích, chỉ cảm thấy thanh kiếm này là đồ tốt, cho nên lúc tiền bối Động Huyền đưa cho ta, ta vội vàng nhận lấy ngay, chúng ta không có lý do gì đẩy đồ tốt ra ngoài đúng không? Nhưng cái cục sắt này nặng quá, ta không thể mang theo bên người, đã không thể mang theo bên người, bảo kiếm này để chỗ ta cũng chỉ xếp xó, chi bằng tặng thanh kiếm này cho chàng."
Không Ly cười khẽ, hỏi ngược lại: "Vậy nàng thấy ta dùng kiếm bao giờ chưa?"
Cơ Trăn Trăn ngước mắt lên, lười biếng nói: "Chàng tưởng ta đưa kiếm này cho chàng, là bảo chàng đi g.i.ế.c người à? Bảo kiếm phong thủy không khai phong, kiếm này chàng cầm phòng thân."
Ánh mắt Không Ly di chuyển xuống dưới: "Nàng xem ta hiện giờ dưới sự nuôi nấng của nàng, ăn sung mặc sướng, thanh Thất Tinh Kiếm kia trông rách nát, có phải không hợp với khí chất của ta lắm không?"
Cơ Trăn Trăn: ...
Chàng có phải có sự hiểu lầm gì về bản thân không vậy?
"Ta thấy chàng và thanh kiếm này quá hợp, dù sao trước khi chàng ở rể Trấn Quốc Công phủ ta, ấn tượng mang lại cho người ta chính là tiểu tiên nam nghèo kiết xác mà."
Không Ly nghiêm túc nói: "Đó là trước kia, ta của hiện tại nay đã khác xưa, sao có thể phá hoại khí chất kim tôn ngọc quý khó khăn lắm mới nuôi dưỡng được của mình chứ?"
Cơ Trăn Trăn suýt nhảy dựng lên, cười mắng hắn: "Kim tôn ngọc quý cái đầu chàng ấy, có tin ta cắt tiền tiêu vặt của chàng không!"
Không Ly không trêu nàng nữa, cũng cười theo: "Đừng cắt, đừng cắt, thanh Thất Tinh Kiếm này ta nhận là được. Đã là nương t.ử đại nhân tặng, ta nhất định sẽ mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi."
Hai người cười đùa một lúc, Cơ Trăn Trăn liền ôm gối ôm cỡ lớn hiệu Không Ly ngủ thiếp đi.
Chỉ là Không Ly lại không còn buồn ngủ, mở đôi mắt đặc biệt đen láy sâu thẳm trong đêm, tâm sự nặng nề suy nghĩ hồi lâu, mãi đến khi trời gần sáng mới chợp mắt một lát.
Chuyến đi Kinh Châu lần này, Cơ Trăn Trăn và Không Ly mỗi người đều có thu hoạch riêng. Cơ Trăn Trăn cuối cùng cũng thực hiện lời hứa, giúp tiền bối Động Huyền tìm được tung tích của Nhạc Ưu, còn có được thanh Thất Tinh Kiếm và huyết thấm ngọc của Nhạc Ưu, thậm chí biết thêm về lai lịch cô mẫu của Không Ly và thân thế của Không Ly.
Còn Không Ly cũng không uổng công chuyến đi này, lấy được tùy b.út của cô mẫu Tô Tri Vận từ trong mộ, còn thông qua lần xuống mộ này mà dốc bầu tâm sự với Vương thúc, hiểu rõ hơn về sự thật năm xưa. Đương nhiên, sự thật này có phần đáng ngờ.
Hai người trở về không nhanh không chậm, đi đến một nơi nào đó, Cơ Trăn Trăn nhận ra điều gì, đột nhiên dừng chân, nhìn về phía nam Kinh Châu.
