Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 10: Bỏ Lỡ

Cập nhật lúc: 06/01/2026 09:22

Trước cổng Tướng phủ, Sở Vân Hề nhỏ bé ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu, lòng khẽ rung động.

Nếu những gì Tiêu Bắc Thần nói là thật thì sau này nơi đây sẽ là nhà của nàng sao?

Tuy nhiên, luồng yêu khí nhàn nhạt bao trùm trong phủ lại khiến nàng nhíu c.h.ặ.t mày.

Xem ra kinh thành này cũng không thái bình, nơi như Tướng phủ mà cũng có yêu vật tác quái.

“Đừng sợ, Tướng gia đã nhờ ta đưa ngươi về kinh thì chắc chắn là rất muốn gặp ngươi.”

Thấy nàng nhíu mày, Tiêu Bắc Thần bất giác cho rằng nàng đang căng thẳng.

“Đừng sợ, có sư phụ ở đây!” Trương Thiên Sư cũng vuốt râu, cầm phất trần nói.

“Gâu gâu!” ‘Cái đồ l.ừ.a đ.ả.o nhà ngươi!’ Nhan Cảnh tức giận mắng.

“Ta đi gõ cửa, lần này không mang theo tùy tùng.”

Tiêu Bắc Thần đợi một lúc mà không thấy Phong Minh nhanh nhạy lên gõ cửa như thường lệ mới sực nhớ ra mình không mang theo tùy tùng.

Thân là vương gia, hắn chưa bao giờ phải làm việc nặng nhọc như gõ cửa.

Cái vòng đồng bị hắn gõ vang lên côm cốp, người không biết còn tưởng là có thổ phỉ đến nhà.

Tên gã sai vặt gác cổng của Tướng phủ vừa mới đóng cổng lại đã bị đập cửa như vậy, trong lòng không khỏi có chút bực bội.

“Ai đó, vội đi đầu t.h.a.i hay sao mà đập cửa gấp thế.” Gã sai vặt vừa mở cửa vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa.

Khoảnh khắc kéo cửa ra, đối diện lại là gương mặt lạnh như tiền của Tiêu Bắc Thần, gã sai vặt hơi sững người.

“Ngươi là ai?” Hắn thấy vị gia này có chút quen mặt nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.

“Ta tìm Sở Tướng.” Tiêu Bắc Thần mặt không biểu cảm, nói chuyện cũng không có chút cảm xúc thăng trầm nào.

“Sở Tướng?” Giọng gã sai vặt cao lên vài phần.

“Ta đang hỏi ngươi là ai, chứ không phải hỏi ngươi tìm ai!”

Người ta nói gác cổng nhà Thừa tướng cũng oai như quan thất phẩm, hắn gác cổng ở Tướng phủ lâu như vậy chưa từng gặp ai vô lễ thế này.

Tên tuổi gia thế đều không báo, đập cửa xong liền đòi tìm Sở Tướng, dù cho là vị tiểu vương gia được sủng ái nhất trong cung đến đây cũng không dám như vậy.

“Ta là Tiêu Bắc Thần, đến đưa người mà Tướng gia các ngươi nhờ ta tìm.” Tiêu Bắc Thần hít sâu một hơi, nén giận.

“Tiêu Bắc Thần?” Gã sai vặt đột nhiên bật cười.

“Gan cũng không nhỏ, lại dám mạo danh vị kia.”

“Ý gì?” Tiêu Bắc Thần cảm thấy sự kiên nhẫn của mình sắp cạn kiệt.

“Thần Vương là nhân vật bực nào, sao có thể ra ngoài mà không mang theo thân tín. Lần sau muốn mạo danh thì tìm quan nhỏ nào đó mà giả, không thì dễ bị ăn đòn lắm.”

Gã sai vặt khoanh tay trước n.g.ự.c, đầu ngẩng lên cao.

“Những lời ngươi vừa nói ta coi như chưa nghe thấy, ngươi mau đi đi. Nếu không thì cái đầu ch.ó của ngươi khó mà giữ được.”

“Muốn c.h.ế.t.”

Tiêu Bắc Thần trầm giọng cười lạnh, một cước đá vào n.g.ự.c gã sai vặt, khiến gã bay ra xa.

“Còn không đi thông báo, cái khó giữ chính là đầu ch.ó của ngươi.”

Gã sai vặt bị cú đá này của hắn làm cho không nhẹ, vội vàng lồm cồm bò dậy chạy vào báo tin.

May mà cú đá này tuy mạnh nhưng hắn không vận nội công. Nếu không phải gã sai vặt nói cái đầu ch.ó của hắn khó giữ thì hắn cũng sẽ không nổi nóng như vậy.

Sở Vân Hề lặng lẽ nép sau lưng Trương Thiên Sư, đôi mắt đen láy đảo tròn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tiêu Bắc Thần.

Nếu hôm đó trong rừng rậm hắn còn tỉnh táo thì chỉ e con yêu vật kia cũng bị cú đá này của hắn làm cho hồn bay phách tán.

“Đồ nhi đừng sợ, có sư phụ ở đây.”

Trương Thiên Sư cầm phất trần che chở nàng sau lưng, có lẽ dùng sức quá nhiều nên đốt ngón tay cầm phất trần đều hơi trắng bệch.

“Kẻ nào dám gây sự trước cổng Tướng phủ. Người đâu, bắt hết mấy kẻ này lại cho ta!”

Sở Vân Hề còn chưa kịp nói gì, trong Tướng phủ đã vọng ra một tiếng quát lớn.

Một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặc áo choàng đen, dẫn theo một đám phủ binh nhanh ch.óng xông ra.

Trương Thiên Sư dẫn Sở Vân Hề lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn Tiêu Bắc Thần.

“Thí chủ, không phải ngươi đưa đồ nhi của ta đến nhận người thân sao? Đây là có chuyện gì?”

Tiêu Bắc Thần liếc ông một cái, không nói gì.

“Tiểu vương gia?” Hắn không nói gì nhưng Lục Thất - quản gia của Tướng phủ dẫn phủ binh xông ra, lại nhận ra hắn.

“Tiểu vương gia sao ngài lại ở đây!”

Tuy miệng Lục Thất gọi tiểu vương gia nhưng lại không ra lệnh cho phủ binh hạ v.ũ k.h.í.

Không phải hắn thật sự bất kính với tiểu vương gia mà là việc Tiêu Bắc Thần xuất hiện ở đây lúc này thực sự quá khó tin.

Rõ ràng chiều tối hôm qua Tướng phủ mới nhận được thư gấp của hắn, nói rằng hôm nay sẽ đi đón đại tiểu thư nhà mình. Sao trời vừa sẩm tối người đã đến Tướng phủ rồi?

“Không biết bản vương là ai! Mắt ch.ó của ngươi mù rồi à!”

“Gâu gâu!” Nhan Cảnh tức giận sủa, nó làm gì sai? Sao cứ mở miệng ra là mắng ch.ó!

“Tiểu vương gia bớt giận, chỉ là… không phải ngài đang ở Gia Lăng quận cách đây ngàn dặm sao?”

Lục Thất lại nhìn Trương Thiên Sư và Sở Vân Hề một cái, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

“Bản vương đặc biệt quay về đưa người cho Tướng phủ các ngươi mà các ngươi tiếp đãi bản vương như vậy sao?”

Tiêu Bắc Thần liếc đám phủ binh, từ bên hông lấy ra một tấm lệnh bài.

“Đi mời Tướng gia nhà ngươi ra đây, cứ nói người ta đã đưa đến, tiếp theo thế nào bản vương không can dự nữa.”

Hắn ném lệnh bài đi, Lục Thất vội vàng giơ hai tay đón lấy.

Lệnh bài đó được làm bằng vàng ròng, trên đó khắc một chữ “Thần”.

“Tiểu nhân thất lễ, khấu kiến Thần Vương, Thần Vương thiên tuế.”

Lục Thất quỳ xuống, đám phủ binh kia đâu còn dám làm càn, vội vàng quỳ xuống theo.

“Đi làm việc đi.”

Tiêu Bắc Thần không có chút biểu cảm nào, chỉ nhàn nhạt nói.

“Tiểu vương gia…” Lục Thất ngẩng đầu, trong mắt có vẻ khó xử.

“Sao thế? Lệnh bài này còn chưa đủ để chứng minh thân phận của bản vương?”

“Không phải, Thần Vương điện hạ hiểu lầm rồi.” Lục Thất vội vàng giải thích.

“Chỉ là Tướng gia nhà ta nhận được thư của ngài, sáng nay đã cùng phu nhân gấp rút lên đường đến Gia Lăng quận rồi.”

“Cái gì?” Tiêu Bắc Thần nhíu mày.

“Tuy là đi xe ngựa nhưng lúc này e cũng đã đi được mấy trăm dặm rồi.”

Mi tâm Sở Vân Hề giật giật. Hay thật, chỉ dùng một thuật Thần Hành Thiên Lý mà lại bỏ lỡ cơ hội nhận lại phụ mẫu sao?

Tiêu Bắc Thần cũng nhíu c.h.ặ.t mày, hắn quả thực không ngờ đến chuyện này.

Nhưng vợ chồng Sở Tướng xa cách con gái lâu như vậy, nay đột nhiên nghe tin tìm được ái nữ, vội vã đi gặp nàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

“Nếu đã vậy, các ngươi cứ đưa nha đầu này vào phủ trước rồi sai người đi đưa tin là được.”

Sai người cưỡi ngựa đuổi theo thì tầm ngày kia là họ có thể quay về.

“Vâng, mời tiểu thư vào phủ.”

Lục Thất vội đứng dậy, đi đến bên Sở Vân Hề, giọng điệu cung kính mời nàng vào phủ.

“Vị này là…?” Nói xong hắn lại nhìn Trương Thiên Sư, trong mắt có vài phần cảnh giác.

“Bần đạo là sư phụ của con bé.” Trương Thiên Sư vuốt râu, thần sắc lạnh nhạt.

“Sư phụ?” Lục Thất quay lại nhìn Tiêu Bắc Thần, như đang dò hỏi.

“Vị này đúng là sư phụ của nha đầu này, ta đón nó từ đạo quán ra.”

“Nếu là thế, mời đạo trưởng cũng cùng vào phủ ở lại vài ngày đi.”

Rõ ràng ánh mắt Lục Thất nhìn Trương Thiên Sư có vài phần khinh thường, nhưng vì nể mặt Tiêu Bắc Thần và Sở Vân Hề nên mới không phát tác ngay tại chỗ.

Sở Vân Hề khẽ kéo vạt áo Trương Thiên Sư, nhét cho ông một lá bùa nhỏ.

“Phúc Thọ Vô Lượng Thiên Tôn, đã thế thì bần đạo ở lại đây vài ngày vậy.” Giọng ông rất vang, thậm chí còn truyền vào tận nội trạch của Tướng phủ.

Trong Tướng phủ, một nữ nhân đang quét dọn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía cổng chính, thân hình run lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.