Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 13: Bữa Sáng Thịnh Soạn

Cập nhật lúc: 06/01/2026 09:22

Trương Thiên Sư vốn đã sợ yêu ma quỷ quái, vừa nghe Tiền ma ma này thật sự có ý định ăn thịt họ, chén trà trên tay suýt nữa thì rơi xuống đất.

“Cô nương, đạo trưởng, đã tới giờ dùng bữa sáng. Ta cho người mang điểm tâm tới.”

Ngoài cửa, Lục Thất gõ cửa phòng, nhỏ giọng nói.

Người mở cửa là Trương Thiên Sư, tay ông cầm phất trần, dáng vẻ tiên phong đạo cốt lại đi làm việc nặng như mở cửa như vậy có thể chứng minh ông thương đồ đệ nhỏ mềm mại kia đến nhường nào.

“Đạo trưởng vất vả rồi, hôm qua vội vàng, hôm nay ta mang hai tên sai vặt và hai nha đầu đến để hai vị dùng tạm. Những việc khác ta cũng không thể tự quyết, phải đợi Tướng gia trở về mới có thể sắp xếp thêm.”

Tuy trên mặt Lục Thất có vài phần khinh thường nhưng vẫn cung kính hành lễ với Trương Thiên Sư.

“Ừm, thí chủ có lòng rồi.”

Trương Thiên Sư vuốt râu, đôi mắt ngưng lại nhìn về phương xa nói.

“Tướng gia nhà ngươi chưa đến tối sẽ về đến nhà, lúc đó sẽ làm rõ được thân phận của đồ nhi ta. Cho dù là đi hay ở lại, đều nhờ quản sự chăm sóc.”

“Chưa đến tối?” Lục Thất sững người.

“Sao đạo trưởng biết được?”

“Việc này có gì khó, bậc tu đạo chúng ta chỉ cần bấm tay là tính ra. Chút công phu nhỏ mọn này mà không biết thì sao có thể tự lập thân ở thế gian này.”

Trương Thiên Sư phất phất trần một cái, chiếc phất trần trắng như tuyết liền lướt qua mặt một tên sai vặt.

“Thí chủ, mời.” Ông lùi lại một bước, nhường lối cho Lục Thất và những người phía sau vào phòng.

“Hắt xì!” Tên sai vặt bị phất trần lướt qua mặt hắt hơi một cái thật to.

Sở Vân Hề đã gặm xong hai cái đùi gà to bóng mỡ mà Trương Thiên Sư mang tới, gương mặt dính đầy dầu mỡ còn chưa kịp lau, Lục Thất nhìn thấy không khỏi sững người một lúc.

“Các ngươi đi lấy nước cho tiểu thư rửa mặt. Sau này mọi việc ăn uống sinh hoạt của tiểu thư đều do các ngươi chăm lo.”

Lục Thất gọi hai tỳ nữ mình mang theo, nhìn tuổi của hai nha đầu này cũng không lớn, chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi. Hai nha đầu nhìn thấy gương mặt nhỏ bóng mỡ của Sở Vân Hề suýt nữa không nhịn được bật cười.

May mà Lục Thất là người mặt lạnh, có ông ấy ở phía trước trấn áp, hai tỳ nữ nhỏ này mới phải nuốt ngược nụ cười vào bụng.

Các tỳ nữ vừa lui xuống, Lục Thất liền tiến lên một bước nhỏ.

“Tiểu thư, mới sáng sớm, sao người lại ăn đồ dầu mỡ như vậy.”

Tuy gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng so với lúc đuổi Tiền ma ma và sai bảo tỳ nữ vừa nãy thì giọng nói lúc này đã dịu đi không ít.

“Không mỡ, đùi gà to ngon lắm.”

Sở Vân Hề vẫn còn đang chìm đắm trong vị ngon của đùi gà chưa thể thoát ra được, vui vẻ l.i.ế.m ngón tay tỏ vẻ thòm thèm.

“Ta đã mang cháo ngọt đến cho tiểu thư, người dùng một chút cho đỡ ngấy nhé.”

“Cháo ngọt?”

Trong mắt nha đầu nhỏ đầy vẻ mong đợi khiến Lục Thất nhìn mà thấy lòng mình đau nhói.

Nếu đây thật sự là vị tiểu thư bị thất lạc của Tướng phủ, Tướng gia nhìn thấy nàng như vậy chắc chắn sẽ rất đau lòng.

“Vâng, trù phòng đặc biệt làm cho người. Tiểu thư nếm thử đi.”

Lục Thất tự tay lấy từ trong hộp thức ăn ra một bát cháo ngọt đặt lên bàn ăn rồi dắt Sở Vân Hề đến bên cạnh.

“Đạo trưởng, phía trù phòng đã mang bữa sáng đến phòng ngài rồi.”

Ông ấy nhìn về phía Trương Thiên Sư, giọng điệu lại lạnh đi vài phần.

“Sư phụ, người cũng mau đi ăn đi.”

Hai mắt Sở Vân Hề sáng rực nhìn chằm chằm vào bát cháo ngọt nhưng trong lòng vẫn nhớ tới sư phụ nhà mình chưa ăn sáng.

“Bày hết đồ ăn lên đi.”

Lục Thất vẫy tay, tên sai vặt phía sau liền lấy hết đồ ăn trong hộp ra.

Không lâu sau, chiếc bàn không lớn lắm trong phòng Sở Vân Hề đã bày đầy thức ăn.

Bánh thủy tinh linh lung, tiểu long bao, hoành thánh nhỏ, sủi cảo vàng óng. Mỗi đĩa đều đầy ắp, tùy tiện lấy ra món nào cũng là mỹ vị mà cả sáu kiếp Sở Vân Hề trải qua còn chưa được ăn đủ.

“Đồ nhi à, vi sư không thể ăn cùng con sao?”

Trương Thiên Sư kinh ngạc, đồ ăn trong Tướng phủ quả nhiên khác bên ngoài. Ông cảm thấy một bàn điểm tâm lớn như vậy lại để một mình Sở Vân Hề ăn thì thật là xa xỉ.

“Bên phía đạo trưởng cũng có các món tương tự, bên tiểu thư có thị nữ hầu hạ là được rồi.”

Lục Thất lạnh lùng liếc ông một cái, không mặn không nhạt đáp lại.

Nếu không phải nể mặt Sở Vân Hề, vị Trương Thiên Sư này ngay cả cổng Tướng phủ cũng không xứng bước vào. Bây giờ đã chuẩn bị riêng cho ông bữa sáng mà ông còn muốn dùng bữa cùng tiểu thư như vậy làm Lục Thất cảm thấy ông không có mắt nhìn.

Trương Thiên Sư liếc nhìn Sở Vân Hề, nhưng trong mắt đồ đệ nhỏ của ông chỉ có đồ ăn, đâu còn để ý đến ông.

“Thần Vương đến!”

Bên ngoài lại có tiếng thông báo, mọi người trong Tướng phủ đều đồng loạt ra ngoài bái kiến.

Trương Thiên Sư vừa ra khỏi phòng Sở Vân Hề, đứng bên cạnh cúi đầu tỏ vẻ tôn kính.

Cả phủ chỉ có mình Sở Vân Hề như không nghe thấy tiếng thông báo, cúi đầu tự mình cầm muỗng gỗ múc bát cháo ngọt mà Lục Thất mang tới.

Trong cháo có hạt sen, bách hợp, ăn vào miệng mềm dẻo, nàng rất thích.

Quả nhiên sống sót mới là tốt nhất. Trên đời có bao nhiêu mỹ vị, phải sống đến trăm tuổi mới ăn lại vốn được.

“Thần Vương đến!”

Tên sai vặt đi theo Thần Vương thấy Sở Vân Hề không có phản ứng, mặt mày sa sầm lại hô một tiếng nữa.

“Thần Vương thứ tội, tiểu thư vừa mới về phủ, những quy củ này còn chưa kịp học.”

Lục Thất cúi đầu xin tội với Tiêu Bắc Thần, sợ hắn trách tội Sở Vân Hề.

Sở Vân Hề lại húp một ngụm cháo ngọt, lúc này mới nhận ra những người này đang bàn tán về mình.

“Cái đó, Thần Vương ca ca, muội có phải quỳ không?”

Giọng nói mềm mại kết hợp với vẻ mặt ngây thơ vô cùng, tên sai vặt vừa lớn tiếng hô “Thần Vương đến” đột nhiên cảm thấy hình như vừa rồi mình có hơi to tiếng.

"Không cần, muội cứ ăn tiếp đi."

Tiêu Bắc Thần hiếm khi cười, nha đầu này lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, lại lớn lên ở nơi hoang vắng như đạo quán nên nàng không hiểu những quy củ này cũng là bình thường.

“Ca ca, cháo ngọt này ngon lắm, huynh có muốn thử không?”

Sở Vân Hề cười ngọt ngào, đôi mắt như biết nói nhìn chằm chằm Tiêu Bắc Thần.

“Ta mang canh cá cho muội, muội uống cháo ngọt rồi còn muốn uống canh cá nữa không?”

Tiêu Bắc Thần giơ tay, tên sai vặt phía sau nhanh ch.óng xách ba hộp thức ăn vào.

Lục Thất nhướng mày, bàn này chắc không còn chỗ để món khác lên trên nữa rồi.

“Canh cá?” Bát cháo ngọt trong tay nàng còn chưa uống xong thì Sở Vân Hề đã bị canh cá làm cho thèm thuồng.

“Ừm, ngự trù trong cung làm đó, nếm thử đi.”

Tiêu Bắc Thần nhìn chằm chằm vào nụ cười của nàng, khẽ nhíu mày, trên gương mặt tròn trắng béo ú còn dính một hạt gạo mềm nhừ trong cháo.

Hắn lấy từ thắt lưng ra một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên mặt nàng.

“Nhưng cháo ngọt của muội còn chưa uống xong.” Sở Vân Hề làm vẻ mặt oan ức.

“Không còn bao nhiêu, cứ để đó đi.” Tiêu Bắc Thần không để ý.

“Sao được, như vậy lãng phí lắm.” Nàng quả quyết lắc đầu.

Sở Vân Hề đã sống bảy kiếp rồi nhưng đây là lần đầu tiên nàng ăn sáng mà thấy nhiều món như vậy. Cho dù nàng không thể nhét hết vào bụng thì cũng không thể vứt đi được.

Phải biết rằng năm đó, lúc nàng tự nuôi sống mình cũng phải nhận được việc thu yêu mới có thể ăn một bữa no. Mỗi một kiếp, sư phụ đều nói với nàng phải lấy việc hàng yêu diệt ma làm nhiệm vụ của mình, không được tham lam vật ngoài thân.

Bây giờ nghĩ lại, nếu như năm đó nàng lúc giúp người ta thu yêu nàng lấy nhiều tiền hơn một chút thì cũng sẽ không đến nỗi bữa đói bữa no. Thậm chí còn tới mức có mấy lần sắp c.h.ế.t mà bụng vẫn trong tình trạng rỗng tuếch….

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.