Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 35: Rèn Luyện Gan Dạ (2)

Cập nhật lúc: 06/01/2026 12:19

Trong căn phòng có chút mờ tối, Tiền ma ma mặc áo vải thô mang gương mặt hồ ly nghiêng đầu nghi ngờ nhìn Trương Thiên Sư.

"Tiểu thư, vị đạo trưởng này đang làm gì vậy?"

Bạch Nhiễm nhớ lão ch.ó Nhan Cảnh nói với mình rằng đạo sĩ này chẳng qua chỉ là một tên l.ừ.a đ.ả.o giang hồ, trên người không có chút bản lĩnh nào. Đương nhiên, Bạch Nhiễm cũng cho rằng lão đạo sĩ này không nhìn ra được chân thân thật sự của mình.

"Sư phụ nhập định rồi, ngươi qua đó, giúp sư phụ lấy chén trà từ tay người xuống đi."

Sở Vân Hề đứng sau lưng Bạch Nhiễm, cười như không cười nhìn Trương Thiên Sư.

Lúc Trương Thiên Sư nhìn thấy gương mặt hồ ly này của Bạch Nhiễm đã sợ đến c.h.ế.t khiếp rồi. Vậy mà lúc này Sở Vân Hề còn bảo nó đến trước mặt mình làm ông căng thẳng đến nỗi thở cũng sắp quên.

Ông cũng không biết có phải bản thân bị dọa quá mức không, nhưng rõ ràng trong lòng vẫn luôn ở trong trạng thái căng thẳng sợ hãi nhưng thân thể lại không nghe theo sự điều khiển của não bộ. Cho dù ông có cố gắng thế nào cũng không thể động đậy.

Đừng nói là động ngón tay, ngay cả ông muốn nhắm mắt lại để không phải nhìn gương mặt hồ ly đầy lông kia cũng không được. Mí mắt cứ như bị ai đó chống một cây gậy, căn bản không khép lại được.

Bạch Nhiễm nghe lời Sở Vân Hề, chậm rãi đi đến trước mặt Trương Thiên Sư.

Bạch Nhiễm cúi người xuống, gương mặt hồ ly đầy lông trắng cứ thế dí sát vào trước mắt Trương Thiên Sư.

Đôi tay thô ráp ở trong mắt người khác đang giơ lên, nhưng Trương Thiên Sư lại chỉ nhìn thấy một đôi móng vuốt đầy lông.

Móng vuốt sắc nhọn trên đó thu lại, đôi vuốt đó từ từ di chuyển đến trước mặt Trương Thiên Sư, lấy đi chén trà đang bưng trong tay ông.

Ông sợ đến tim đập thình thịch, trước mắt sắp tối sầm lại nhưng lại không sao tránh được sự tiếp cận của con hồ ly này.

Người thân mặt hồ ly, cả đời này ông chưa từng ở gần một con yêu quái đến thế.

Tuy trước đây, lúc đi cùng Sở Vân Hề cũng từng gặp vài yêu ma quỷ quái nhưng mỗi một lần gặp đều là cách chúng rất xa.

Ngay cả nữ quỷ áo đỏ đêm qua cũng chưa từng dí sát vào mắt ông như thế này.

"Trán sư phụ đổ mồ hôi rồi, ngươi đi lấy chậu nước, lau mặt cho sư phụ đi."

Sở Vân Hề thu hết ánh mắt kinh hoàng của ông vào đáy mắt, không nhanh không chậm nói.

"Có thể rửa mặt lúc đối phương nhập định sao?" Bạch Nhiễm vẻ mặt mờ mịt.

Không phải nhập định cần xung quanh yên tĩnh sao? Bạch Nhiễm cứ lượn lờ trước mặt đạo sĩ này như vậy, ông thật sự không tẩu hỏa nhập ma à?

"Tiểu thư, canh ô mai và bánh sơn tra ngài cần đến rồi ạ. Đại Hoàng cũng tìm lại được rồi, hiện đang ở trong viện."

Lúc này nàng vẫn đang đứng ở cửa, cửa cũng hé mở chưa đóng c.h.ặ.t. Trân Nhi và Châu Nhi một trước một sau tiến vào Vân Lư viện, cùng bẩm báo với Sở Vân Hề.

“Mang vào đi, dẫn cả Đại Hoàng vào đây."

Tâm trạng của Sở Vân Hề lúc này rất tốt. Nàng bảo Châu Nhi đặt điểm tâm và canh ô mai lên chiếc kỷ thấp, còn nàng thì dùng một chiếc gối rồi tựa vào đó.

"Tiểu thư, đạo trưởng bị sao vậy ạ?"

Châu Nhi thấy Tiền ma ma đang lau mặt cho Trương Thiên Sư, có chút lo lắng hỏi.

"Không sao đâu, sư phụ đang nhập định thôi. Trán người có mồ hôi, ta bảo Tiền ma ma lau mồ hôi cho người."

Sở Vân Hề cầm một miếng bánh sơn tra cho vào miệng nhai rồi lại uống một ngụm canh ô mai, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

"Đại Hoàng, lại đây." Nàng đưa bàn tay nhỏ bầu bĩnh của mình ra, vẫy vẫy lão ch.ó Nhan Cảnh.

"Gâu gâu!" Ngươi mới Đại Hoàng, cả nhà ngươi đều Đại Hoàng!

Nhan Cảnh sủa về phía nàng hai tiếng, không biết tiểu ma nữ này gọi hắn đến để bày trò quỷ gì nữa.

"A, sủa to thế, chắc tối qua ăn được nhiều đồ lắm nhỉ."

Sở Vân Hề kinh ngạc một chút, ngồi dậy hỏi Châu Nhi.

"Bẩm tiểu thư, ba bữa một ngày của Đại Hoàng đều cho ăn theo lệnh của tiểu thư. Một khúc xương to không thịt cùng một bát cơm trắng, nó quả thực đã ăn hết rồi."

Châu Nhi cúi đầu đáp lời. Mặc dù trong lòng không hiểu tại sao Tướng phủ không thiếu ăn thiếu mặc lại chỉ cho con ch.ó cưng của tiểu thư một khúc xương không có thịt nhưng cũng không dám lên tiếng hỏi.

"Đúng không? Ta đã nói Đại Hoàng chỉ thích gặm xương mà. Ngươi nhớ kỹ, nó tuyệt đối không được ăn thịt. Không những không được ăn thịt, ngay cả canh có thịt cũng không được ăn. Mỗi ngày cứ cho ăn theo khẩu phần này, nó chắc chắn sẽ béo tốt mượt mà."

Sở Vân Hề đưa tay xoa đầu lão ch.ó Nhan Cảnh, lờ đi ánh mắt tức giận đang nhìn mình của hắn.

"Tiểu thư, con ch.ó này trông rất bình thường mà? Tại sao lại khẩu phần ăn khác những con ch.ó khác như vậy?"

Châu Nhi không dám hỏi nhưng Trân Nhi lại không nhịn được. Ngay cả nhà thường dân bên ngoài cũng không nuôi ch.ó như vậy. Nuôi ch.ó thế này thật sự có thể làm ch.ó khỏe mạnh được sao?

Nàng ta không chú ý rằng, đôi mắt Trương Thiên Sư nhìn Nhan Cảnh đầy vẻ sợ hãi.

Bình thường cái quái gì, nhà ai nuôi ch.ó mà trên đầu lại có một con rắn chứ?

Con rắn này toàn thân đen kịt, còn thỉnh thoảng lè cái lưỡi đỏ tươi ra.

Thì ra con ch.ó này biết Thần Hành Thiên Lý không phải do tiểu nha đầu này dạy, mà là vì chân thân của nó là một con yêu xà.

Ông liếc nhìn Tiền ma ma mang mặt hồ ly rồi lại nhìn trên đầu Đại Hoàng có một con rắn...

Cứu mạng, ông muốn ngất đi nhưng hoàn toàn không thể nhắm mắt lại được.

Có ai có thể giúp ông một tay không? Mau lấy cây gậy đ.á.n.h ngất ông đi, cảm ơn.

"Chó của ta không phải ch.ó bình thường, nó chỉ thích xương to không có thịt. Ngươi nói với hạ nhân bên dưới, tuyệt đối đừng tự ý cho nó ăn thịt. Con ch.ó này ăn thịt là sẽ nổi điên đó, ai cho nó ăn thịt nó sẽ c.ắ.n người đó."

Sở Vân Hề cầm bánh sơn tra, nhìn lão ch.ó Nhan Cảnh nghiêm túc nói.

Bạch Nhiễm vừa lau mồ hôi cho Trương Thiên Sư xong kinh hãi quay đầu lại, vẻ mặt sợ hãi nhìn Nhan Cảnh.

Nhan Cảnh cảm nhận được ánh mắt kinh hoàng của Bạch Nhiễm, u uất nhìn lại.

"Ngươi nhìn lão t.ử như vậy làm gì, ngươi không phải là tin lời con nhóc c.h.ế.t tiệt này đó chứ?" Hắn không thể tin được hỏi.

"Hehe." Bạch Nhiễm cười hì hì, không đáp lại.

Trân Nhi và Châu Nhi cũng kinh ngạc nhìn hắn, thầm mừng là mấy ngày nay họ dù có thương con ch.ó Đại Hoàng này cũng không tự ý cho nó ăn thịt.

"Gâu gâu!" Tại sao các ngươi cũng nhìn lão t.ử như vậy! Nhan Cảnh tức giận nói.

"Được rồi, chỗ ta không có việc gì nữa, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, ở đây có Tiền ma ma hầu hạ là được rồi."

Sở Vân Hề thấy trời đã tối, nhanh ch.óng bảo hai người họ lui xuống ngủ trước.

"Tiểu thư, trước đây Tiền ma ma chỉ làm những việc nặng nhọc, ngài để bà ấy hầu hạ trong phòng e là không ổn."

Châu Nhi liếc nhìn Tiền ma ma, nhẹ giọng đáp.

"Tại sao?"

Đôi mắt Sở Vân Hề long lanh nhìn Châu Nhi, vẻ mặt không hiểu.

"Người trong phủ đều có chức trách riêng của mình, ma ma thô sử chịu trách nhiệm làm những việc vặt. Người có thể vào phòng tiểu thư, ngoài các tỳ nữ thân cận như chúng nô tỳ ra thì chỉ có ma ma dạy dỗ của tiểu thư."

Giọng điệu của Châu Nhi cung kính, nàng ấy biết Sở Vân Hề từ nhỏ lớn lên bên ngoài nên việc nàng không hiểu những quy củ này cũng là bình thường.

"Vậy thì để bà ấy làm ma ma dạy dỗ của ta là được rồi."

"Tuyệt đối không được, ma ma dạy dỗ của tiểu thư tự có phu nhân quyết định. Huống hồ Tiền ma ma này gia thế không rõ, người lại có chút ngốc nghếch. Dù thế nào cũng không thể làm ma ma dạy dỗ của tiểu thư được."

Châu Nhi vội vàng lắc đầu, vẻ mặt sợ hãi.

"Thôi vậy, nếu ngươi đã nói như vậy, chuyện này ta sẽ không tự quyết nữa. Nhưng hôm nay ta muốn giữ bà ấy lại giúp một việc, chuyện quy củ, đợi ngày mai rồi nói."

Bạch Nhiễm nghe hai người nói qua nói lại, như hiểu mà lại như không hiểu, chỉ nhìn qua nhìn lại hai người. Bạch Nhiễm hoàn toàn không biết Trương Thiên Sư nhìn gương mặt hồ ly đầy lông trắng của nàng ta sắp sợ đến ngất đi rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.